Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 832: Có chuyện rồi

Cập nhật lúc: 2026-01-13 15:18:17
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Binh lính dễ chiêu mộ như thế?

 

Thời kỳ Thiên Vũ Quốc hưng thịnh nhất, quân đội cả nước cũng chỉ một triệu , như là quá nhiều !

 

Đội quân Trấn Thủ biên cương quanh năm cũng chỉ mười mấy vạn ...

 

đủ khiến nước Ô Tác dám bén mảng.

 

Ở đây họ bao nhiêu tòa thành chứ?

 

Làm chuyện mỗi thành đều mộ mười vạn quân?

 

Nằm mơ .

 

Dân chúng vốn chẳng thích chiến tranh, nhất là bây giờ là nội chiến chứ giặc ngoại xâm, càng chẳng tâm trí lính.

 

Nếu dùng danh nghĩa Ký Vương để ép buộc, cưỡng chế phu, thì trong tay Ký Vương c.h.ế.t cũng tới mười vạn .

 

Đó là công lao của Phòng đại nhân.

 

Nay Phòng đại nhân , những lợi ích hứa hẹn cho binh sĩ cũng cắt giảm nặng nề, chỉ là thời gian còn ngắn nên ai dám lên tiếng oán thán mà thôi.

 

Còn bạc lấy từ chỗ Ký Vương...

 

đều đám quan nuốt sạch .

 

Ký Vương thấy lời của đột nhiên mất uy lực, sắc mặt lập tức sa sầm khó coi.

 

Đám bên đều là lũ cáo già, suy nghĩ một lát vội vàng : "Điện Hạ Mạc Cấp, Trường Nguyên Điện Hạ đích trấn thủ chắc chắn sẽ loạn, chỉ cần loạn, binh mã của Diêm Vương nhỏ sẽ thể bước chân !

 

Hơn nữa, cô dọc đường tiến quân dễ dàng như , đối với Trường Nguyên chúng chắc chắn sẽ chủ quan.

 

Đợi Điện Hạ đích cổ vũ sĩ khí, nhất định sẽ áp chế khí thế của cô !"

 

" đúng đúng!

 

Trọng thưởng tất dũng phu, Điện Hạ thể soạn các điều khoản, g.i.ế.c một của Diêm Ma quân trăm tiền, g.i.ế.c một tướng lĩnh trăm lượng, nếu g.i.ế.c chủ soái Diêm Như Ngọc nghìn vàng...

 

Tiền vung như , nhất định sẽ dốc hết sức , lấy một chọi mười!"

 

Kẻ đó dứt lời, những khác ngớt lời phụ họa.

 

Lại hai tên đạo sĩ bước phán rằng: Thiên phù hộ Ký Vương, nhất định thể bắt sống Diêm Như Ngọc...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-832-co-chuyen-roi.html.]

Ký Vương yên, nhưng thấy nhiều tin tưởng như , vì thể diện, đành gồng chịu đựng.

 

Chỉ thể nén giận phát hỏa, ép bình tĩnh để đích úy lạo quân đội.

 

Thế nhưng khi trực tiếp huấn quân mới phát hiện, binh sĩ chẳng khác nào một nắm cát rời.

 

Anh cũng là một Vương gia, những năm ở kinh thành cũng thường xuyên tuần thú quân doanh, mà giờ đây những tướng sĩ , cái gọi là tinh binh, so với binh lính bình thường ở kinh thành còn kém xa một trời một vực.

 

Anh lập tức hiểu , to chuyện thật !

 

Trước đây khi còn ở cùng , vẫn thường xuyên tới đốc thúc luyện quân, nhưng thuộc hạ trướng đông lên, những việc đó tự khác thế. Công việc chính của chuyển sang là lôi kéo nhân tài...

Lúc đó nổi trận lôi đình, định xử lý kẻ chịu trách nhiệm.

 

Tuy nhiên, khi từ quân doanh trở về phủ...

 

Đám mưu sĩ trong phủ chạy sạch sành sanh!

 

Ký Vương sợ đến mức tim gan run rẩy, cả c.h.ế.t lặng, vội vàng phái bốn phương tám hướng truy đuổi.

 

Thế nhưng mưu sĩ của Ký Vương tới hơn năm trăm , những kẻ ai nấy đều tự xưng là ẩn sĩ, hiệp khách, phận thật sự của họ cũng chẳng nắm rõ.

 

Ngay cả khi cổng thành đóng c.h.ặ.t, trong một sớm một chiều cũng chẳng thể tìm thấy ai!

 

Hơn nữa trong những ngày chiêu mộ mưu sĩ, để khiến họ cam tâm tình nguyện việc cho , hứa hẹn trao chức trọng quyền cao...

 

Mọi thứ loạn cào cào.

 

Cũng may là mấy mà Phòng T.ử Ngu để đó còn thể trọng dụng, giúp miễn cưỡng bớt vài phần bẽ bàng.

 

cứ như , Ký Vương chẳng còn chút tự tin nào nữa.

 

Nhân lúc đại quân của Diêm Như Ngọc tới, vội vàng đích tới thảo lư một chuyến để tìm cầu cứu.

 

Phòng T.ử Ngu đang cầm cuốc cày ruộng...

 

Trước đây đó nào việc đồng áng?

 

kể từ khi dẫn Ký Vương tới Trường Nguyên, việc gì cũng quản, chuyện gì cũng hỏi, để khiến dân chúng địa phương quy thuận, tới mùa vụ đó còn xuống đồng cày cấy để thu phục lòng dân, thành đến nay chuyện gì cũng một chút.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Thuở Diêm Như Ngọc ép khai thác đá, đó cảm thấy nhục nhã, mà giờ đây tự cầm cuốc xới đất, thấy lòng nhẹ nhõm lạ thường.

 

"Cậu!

 

Cứu cháu với!"

 

 

Loading...