Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 872: Khẩu khí lớn thật đấy

Cập nhật lúc: 2026-01-14 01:38:55
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồng Linh căng thẳng lắng .

 

"Anh em đều đang đợi Đại đương gia chỉ dạy võ công đây!

 

Cửa thứ nhất là một chọi năm trăm, đ.á.n.h một trận, chỉ cần Đại đương gia sứt mẻ sợi tóc nào thì coi như qua!"

 

"Cửa thứ hai cũng đơn giản, Đại đương gia rừng sâu bắt một con Hổ T.ử T.ử về nuôi để trông nhà giữ cửa!"

 

"Cửa thứ ba..."

 

Cửa thứ ba còn , Đồng Linh ngây .

 

Một chọi năm trăm thì thôi , còn bắt hổ nữa !?

 

Uổng công cô thấy vạm vỡ thật thà, cứ ngỡ là , ngờ tâm địa độc ác đến thế.

 

Nếu cô bắt hổ, liệu còn mạng mà về ?!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Đồng Linh chút tức giận, vốn định khách sáo một chút để cứu Hoắc Nguyên , nhưng giờ đám thổ phỉ hung ác quá mức, là hạng hại dân hại nước!

 

Hay là nhân lúc Diêm Như Ngọc ở đây...

 

Đồng Linh khẽ hắng giọng: "Bảo qua đây, bản đương gia lời !"

 

"Có chuyện gì cứ để lão t.ử truyền đạt là !" Vạn Thiết Dũng tùy tiện đáp.

 

Mặt mũi lớn bằng nào chứ?

 

Một kẻ giả mạo mà cũng triệu tập tất cả ?

 

"Ngươi lời bản đương gia nữa !?

 

Chẳng lẽ ngươi tạo phản!?" Đồng Linh lập tức vẻ uy quyền.

 

Vạn Thiết Dũng chút cạn lời, cái hạng nhãi ranh , lão chỉ cần một tay là bóp c.h.ế.t .

 

lão cũng tò mò xem cô định gì.

 

Đại đương gia cũng dặn , nếu kẻ mạo danh cô thì cứ chơi cùng một trận, đằng nào cũng đang rảnh rỗi.

 

Vạn Thiết Dũng lủi thủi gọi .

 

Đồng Linh thấy lão lời như , bấy giờ mới tìm chút tự tin của một vị Đại đương gia.

 

Các đại đội trưởng đều rõ sự tình, lúc cũng tò mò xuất hiện mặt Đồng Linh, ai nấy đều chằm chằm soi xét, nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ thản nhiên.

 

"Từ hôm nay, Diêm Ma Trại chính thức giải tán!" Đồng Linh những mặt đều là nhân vật tầm cỡ của Diêm Ma Trại, lòng cũng chút run rẩy, nhưng nghĩ đến việc chỉ cần vài câu thể giải quyết hiểm họa biên thùy, tâm trạng cô liền lên ít.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-872-khau-khi-lon-that-day.html.]

 

Mọi xong, trong lòng khỏi thầm.

 

Hóa là toan tính chuyện .

 

Ai cho cô cái gan ch.ó đó chứ?

 

"Các ngươi ?

 

Từ hôm nay, ai về nhà nấy, đuổi hết khách trong khách sạn Mãn Nguyệt , trong núi cũng cho ở nữa, trả sự thanh bình cho rừng núi .

 

ở đây nhiều em, nếu chỗ nào để ...

 

thể đến Kinh Đô tòng quân cho hoàng gia, tệ hơn thì theo Võ Gia cũng , tóm đừng thổ phỉ nữa..." Đồng Linh tiếp.

 

Làm thổ phỉ ?

 

Sớm tối chẳng yên, còn đủ chuyện ác khiến ghét bỏ.

 

Những đáng sợ bao, còn ăn thịt nữa!

 

Cũng may cô đến sớm, nếu Hoắc Nguyên g.i.ế.c !

 

" , thả Hoắc Nguyên , chỉ Hoắc Nguyên, những khác các bắt cũng thả hết..." Đồng Linh bồi thêm.

 

Lời dứt, rốt cuộc nhịn nổi nữa, ai nấy đều "ha hả" vang dội.

 

Cứ ngỡ là hạng khó nhằn như Hoắc Nguyên, ngờ là một con nhóc ngây ngô.

 

Nữ t.ử đời quả thực ai cũng thông tuệ như Đại đương gia nhà họ.

 

Cái sự ngu xuẩn mà cũng dám đến cứu ?

 

Diêm Như Ngọc vốn chẳng hề rời , lúc mới thong dong bước .

 

Nhìn khuôn mặt y hệt , cô nhếch môi: "Khẩu khí lớn thật đấy!"

 

Vừa thấy Diêm Như Ngọc, Đồng Linh giật nảy .

 

Sao cô về !?

 

"Cô...

 

cô là ai, dám mạo danh bản đương gia!?" Đồng Linh theo bản năng thốt lên.

 

"Con nhóc thế mà vẫn chịu c.h.ế.t tâm." Đám em thấy liền khẩy một tiếng.

 

 

Loading...