Cha của Bạch Thanh Loan vốn là Đại trưởng lão, coi là đại quản gia của cả pháo đài A Hoa.
Thế nhưng vị Bảo chủ ham mê quyền thế của Võ Trấn Xuyên và sắc của Y Tiểu Thư, khăng khăng đòi rước Võ Trấn Xuyên pháo đài.
Bạch Đại trưởng lão đồng ý nên sát hại.
Sau khi Võ Trấn Xuyên đây, Bảo chủ là kẻ háo sắc, ngoài con gái còn dâng thêm mười tám thê xinh để nắm thóp quyền lực.
Trong thời gian ngắn, nhổ cỏ tận gốc ít kẻ đối đầu trong pháo đài.
Quế Triệu khi cưới Y Tiểu Thư vốn một vợ cả, bà chút uy tín trong pháo đài.
Vì ngăn cản Quế Triệu cưới thêm vợ lẽ ngang hàng nên bà ruồng bỏ, cuối cùng uất ức tự sát mà c.h.ế.t.
Bạch Thanh Loan từ nhỏ vị Đại phu nhân dạy dỗ, tuy là phận nữ nhi nhưng cũng chút tài học.
Cô thông thuộc sự vụ trong pháo đài, chịu ảnh hưởng từ cha , nên việc quản lý pháo đài A Hoa đối với cô vẫn còn dư sức.
Hơn nữa, trong pháo đài vẫn còn vài vị trưởng lão khác, cũng đến mức để Bạch Thanh Loan một một vị Bảo chủ độc đoán.
"Đại đương gia thật sự Bảo chủ ?" Sau khi g.i.ế.c c.h.ế.t Quế Triệu, Bạch Thanh Loan lau vết m.á.u kiếm, bình tĩnh hỏi.
"Ừ." Diêm Như Ngọc thản nhiên đáp.
" nhất định phụ sự kỳ vọng của Đại đương gia!" Bạch Thanh Loan lập tức khẳng định.
Khóe miệng Diêm Như Ngọc giật giật.
Thực tế, cô chẳng kỳ vọng gì nhiều ở Bạch Thanh Loan cả...
Chỉ là tìm một thạo việc để gánh vác, cô còn thảnh thơi đôi chút...
"Khá lắm, khí phách." Diêm Như Ngọc gật đầu vẻ tán thưởng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Diêm Đại đương gia!" Bạch Thanh Loan gọi một tiếng, "Ngài thể dạy võ công cho ?!
bái Đại đương gia sư phụ!
Nếu một nửa bản lĩnh của ngài, ngày đó thể g.i.ế.c sạch đám , để cha c.h.ế.t oan uổng!"
Diêm Như Ngọc méo miệng.
Cô suy nghĩ một lát : "Võ công của bản tọa cao thâm như thế, đương nhiên thể tùy tiện thu nhận t.ử..."
" đúng, hiểu!
Chỉ cần là yêu cầu của Đại đương gia, nhất định sẽ , chắc chắn sẽ khiến ngài hài lòng!" Bạch Thanh Loan vội vàng tiếp lời.
"Luyện võ quan trọng nhất là thiên phú và căn cơ.
Thế , nếu cô thể đ.á.n.h thắng Vân Cảnh Hành, khiến quỳ xuống cầu xin tha thứ, bản tọa sẽ nhận cô đại t.ử!" Diêm Như Ngọc bắt đầu dở quẻ lừa phỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-890-bai-su.html.]
"Cái gã tướng quân đần độn đó ?!
Được!
Diêm Đại đương gia ngài cứ đợi đấy, nhất định sẽ đ.á.n.h cho còn mảnh giáp!" Bạch Thanh Loan tuy cảm thấy khả năng thắng cao, nhưng cũng thể tỏ yếu thế mặt Diêm Như Ngọc.
Diêm Như Ngọc nhếch môi thầm.
Khiến Vân Cảnh Hành quỳ xuống xin tha?
Cô nàng e là nỗ lực đến kiếp .
Cơ mà Bạch Thanh Loan đúng là một kẻ nhiều, chẳng giống mấy "tiểu khả ái" mềm mỏng dịu dàng ở sơn trại của cô chút nào.
Cô chịu nổi cái sự nhiệt tình , thôi thì cứ tống sang cho Vân Cảnh Hành xử lý !
Diêm Như Ngọc lập tức chuồn thẳng.
Mà lúc , tại Võ gia, một "Diêm Như Ngọc" khác vây kín đến mức nước chảy lọt.
Hoắc Nguyên đám trọng binh mà Võ gia phái , trong lòng thầm nguyền rủa Diêm Như Ngọc xối xả.
Cái phụ nữ độc ác , dám đem mồi nhử!
Lại còn cái nhà họ Võ nữa, thật chẳng , bắt một phụ nữ thôi mà cần phái nhiều thế ?!
Đen kịt một màu, rốt cuộc là bao nhiêu đây?!
Không bây giờ bảo Diêm Như Ngọc thì còn kịp ...
Đang mải suy nghĩ thì đại quân xông tới, ai nấy đều hừng hực khí thế lấy thủ cấp của "Tiểu Diêm Vương".
Hoắc Nguyên chống đỡ vài chiêu lẩn đám đông.
Nhân lúc hỗn loạn, lột phăng lớp mặt nạ da .
Chẳng mấy chốc, đám lính ngơ ngác .
Tiểu Diêm Vương ?
Nhìn trái ngó , tìm mãi thấy bóng dáng .
Thuật dịch dung và khả năng tẩu thoát của Hoắc Nguyên vốn thiên hạ vô song.
Lúc lặng lẽ trộn hàng ngũ, trông chẳng khác gì một tên lính bình thường c.h.é.m rách áo giáp, vô cùng mờ nhạt.
Thậm chí còn đó xuýt xoa vài câu với những khác, giả vờ giả vịt lùng sục khắp nơi.
---