Chất liệu vải may áo thì vẻ , nhưng lớp lót bên trong đen sì, chẳng là dính thứ gì bẩn thỉu.
Đồ ăn thì mùi vị cũng đúng, cứ như là thiu, nhưng bên ngoài thì thấy hỏng.
Đồ dùng thì càng khỏi , thì lành lặn nhưng tay chạm là lập tức tan tành từng mảnh...
Vị bảo chủ và đại đương gia chắc chắn là ý đồ với họ.
Định bụng tìm bảo chủ để chuyện, nhưng thấy tiện, dù cũng lòng đem đồ đến tặng, dù dù thì đó cũng là tấm lòng.
Chỉ là các tăng ni, đạo sĩ khác hết lời khen ngợi Diêm Đại đương gia, tám bọn họ đều cảm thấy vô cùng uất ức.
Sự uất ức mới chỉ bắt đầu.
Vẻ ngoài, Bạch Thanh Loan đối đãi với bọn họ vô cùng kính trọng, nhưng lưng khi ngoài, đó tỏ rõ thái độ khinh miệt, thậm chí thi thoảng còn buông lời mỉa mai. Khổ nỗi họ đều là bậc tu hành, chẳng tiện tranh cãi mắng mỏ, đành ngậm đắng nuốt cay mà nuốt trôi cục tức đó lòng.
Suốt chín ngày trời, tám bọn họ bên trong thì tức c.h.ế.t, mà ngoài mặt vẫn giữ vẻ từ bi hỷ xả.
"Hôm nay là ngày cuối cùng của đại hội, các vị đại sư khác đều định ngày rời , mấy vị đây khi nào mới khởi hành?
Để còn báo với Đại đương gia một tiếng, chuẩn chút lễ mặn tiễn chân các vị." Bạch Thanh Loan toe toét , trông vẻ hiểu lễ nghĩa.
Chỉ bọn họ mới , ăn lớn nhỏ, xấc xược đến mức nào.
"Phiền xin Linh chủ đại nhân thông báo một tiếng, chúng gặp Diêm Đại đương gia một ." Đại sư Hóa Không lên tiếng.
"Đại đương gia của chúng ai gặp cũng ." Giọng Bạch Thanh Loan thấp xuống, mặt vẫn treo nụ .
Mấy gã đạo sĩ bắt đầu nổi giận: "Linh chủ năm bảy lượt thoái thác, vị Diêm Đại đương gia cũng mãi chịu lộ mặt, chẳng lẽ nỗi khổ tâm gì khó ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Đại đương gia của chúng quản lý nhiều thành trì như , đương nhiên là bận tối mắt tối mũi, gì thời gian tiếp các ?
Nghe ý của các , nếu các cung gặp hoàng thượng mà hoàng thượng cho, các cũng định lão hoàng thượng chắc?" Bạch Thanh Loan hừ nhẹ một tiếng, vẻ mặt vui.
Chẳng qua là cậy thế bắt nạt Đại đương gia nhà đó tuổi trẻ, là phận nữ nhi thôi.
Đám đạo sĩ ánh mắt trầm xuống.
Tên Diêm Vương nhỏ quả nhiên lòng bất tuân mà.
Nghe của Võ Gia , tinh thông dị thuật, chắc chắn kẻ tầm thường...
Hai bên tăng đạo liếc mắt , hạ quyết tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-904-co-yeu-khi.html.]
Hôm nay là ngày cuối cùng của đại hội, đại sư Hóa Không và bảy đạo sĩ địa vị tầm thường, nên ngày cuối đặc biệt dành riêng thời gian cho họ để truyền bá Đạo Phật cho bách tính.
Chỉ là khi đại sư Hóa Không cất lời, chuyện khác xa với những gì dân chúng tưởng tượng.
"A di đà phật..." Đại sư Hóa Không trưng vẻ mặt bi ai, "Bần tăng lặn lội đường xa tới đây, một là để giảng Phật, hai là để độ hóa kẻ ác.
Nơi đây yêu khí ngất trời, bách tính trong thành sắp gặp họa lớn ..."
Lời thốt , dân chúng liền xôn xao bàn tán.
Đại sư cái gì ?
Yêu khí ở ?
Chẳng lẽ đúng như lời đồn, sắp màn thu phục yêu quái ?
"Hóa đại sư Hóa Không cũng cảm nhận .
Bần đạo và dù ở tận Bạch Dương Quán cũng bấm quẻ thấy nơi dị tượng, nên mới đặc biệt tới xem thử.
Chỉ là quanh quẩn nhiều ngày, chỉ thấy yêu khí mà chẳng thấy yêu nhân , ôi!" Vị đạo sĩ cầm đầu bồi thêm một câu.
Người của các chùa miếu khác đều ngẩn ngơ cả .
Chẳng lẽ đại sư Hóa Không và của Bạch Dương Quán thực sự bản lĩnh mà họ ?
Không thể nào, đều ăn chay niệm Phật, phổ độ chúng sinh như mà...
Tuy trong lòng Phật, nhưng họ cũng chỉ là xác phàm trần, những chuyện thần thông biến hóa đó họ từng thấy tận mắt, sờ tận tay bao giờ.
Những khác đầy nghi hoặc.
Bạch Thanh Loan hừ lạnh một tiếng.
Cái gì đến cuối cùng cũng đến.
"Lời của tám vị đại sư , bản Linh chủ hiểu thế ?
Các tới đây cũng nhiều ngày, nếu cái thành A Hoa của vấn đề, yêu khí, sớm ?
Giờ sắp mới buông lời hoang đường thế , chẳng cố ý loạn lòng dân ?"