Hòa Thượng c.h.ế.t , nhưng đám Đạo sĩ thì vẫn còn đó.
Bảy gã Đạo sĩ chứng kiến cảnh tượng thì c.h.ế.t lặng, sợ đến mức run bần bật như cầy sấy.
Bọn họ đưa ánh mắt van nài về phía Đại sư Tức Không, hy vọng vị đại sư nhân từ thể thuyết phục tiểu Diêm Vương tha cho bọn họ một mạng!
Thật sự quá đáng sợ!
Bảy run rẩy sợ hãi, lúc trông chẳng còn chút dáng vẻ tiên phong đạo cốt nào như lúc .
Con tiểu Diêm Vương quả thực là tay độc ác!
Với phận của họ, vốn là hưởng hương hỏa của bá tánh, theo lý mà , dù Kinh Đô diện thánh mà sai điều gì thì cũng thể g.i.ế.c!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Làm sẽ mất lòng dân!
đàn bà thật, tính toán đấy.
Chẳng chẳng rằng trói nghiến họ , còn lôi cả hai nhân vật tầm cỡ như Tức Không và sư họ để áp chế...
Khiến đám dân chúng chỉ mong chờ Tức Không cùng sư mà chẳng thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của họ!
là đồ tiểu nhân hiểm độc!
"Tức Không đại sư..." Đạo sĩ run cầm cập trong lòng, Diêm Như Ngọc, "Bần đạo...
bần đạo là của Bạch Dương Quán...
Sư mà tới, nhất định sẽ tha cho cô !"
"Sư các hiện đang bận cứu ở ngoài thành , chắc chẳng bao lâu nữa là tới thôi.
Đến lúc đó, tự nhiên sẽ xử lý các ngay mặt ông .
Dù thì...
việc công bằng, đúng Tức Không đại sư?" Diêm Như Ngọc thong dong .
Tức Không đại sư xếp bằng tại chỗ, gõ mõ, miệng lẩm bẩm cầu kinh.
Chẳng cần đoán cũng , chắc chắn ông đang siêu độ cho gã sư của .
Diêm Như Ngọc cũng chẳng ngăn cản, chỉ im lặng chờ đợi ở đó.
Đám đông bên một ai dám phát tiếng động, bởi họ mới chứng kiến cảnh Diêm đại đương gia xuống tay g.i.ế.c ...
Cứ ngỡ đại đương gia cho họ ném lá rau phát tiết là xong chuyện, ai dè, một tiếng "kẻng" vang lên, kiếm hạ xuống là một mạng tong.
Cảnh tượng đó dọa họ sợ đến mức hồn siêu phách lạc.
Giờ vẫn còn bảy lão đạo sĩ nữa, liệu g.i.ế.c nốt ...
Vị đạo nhân chân trần quả thực đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-913-khong-mo-duoc-noi.html.]
Diêm Như Ngọc sớm phái thám thính xung quanh và tìm thấy ông.
Chỉ là lúc ông định pháo đài thì gặp một thành cầu y vì chuyện gấp, ông liền đầu theo đó luôn.
Đám đông đen nghịt chờ đợi lâu.
Cho đến tận lúc hoàng hôn buông xuống, ráng hồng rực rỡ, pháo đài A Hoa tựa tiên cảnh.
Vừa thấy đại sư chân trần xuất hiện, bảy lão đạo sĩ nếu đang lo cho cái mạng nhỏ của thì chắc cũng thấy hổ nỡ .
Người là Tức Không đại sư, khoác áo cà sa lấp lánh, trông đúng là một nhân vật sạch sẽ, phi phàm.
Còn sư Thừa Vân đạo nhân của họ thì ?
Một bộ đạo phục rách rưới, trông còn t.h.ả.m hại hơn cả hành khất, đôi giày cỏ chân thì nát bươm, để lộ những ngón chân đen nhẻm trông đến là khó coi.
Duy chỉ đôi bàn tay là còn sạch sẽ đôi chút.
Diêm Như Ngọc cũng phần kinh ngạc.
Hóa đây chính là vị đạo nhân chân trần trong lời đồn !
Đạo hiệu của ông là Thừa Vân, thì vẻ là một nhân vật tiêu sái, thoát tục, nhưng ngoài đời thì...
thật là giản dị đến mức còn gì để .
Mặt đầy nếp nhăn, nước da đen sạm, dáng cũng thấp bé gầy gò, duy đôi mắt là cứ láo liên như trộm...
Đạo nhân chân trần tiếng tăm lừng lẫy, nhưng từng gặp mặt ông cũng nhiều.
Lúc thấy bộ dạng của ông, ai nấy đều khỏi cảm thấy hình tượng sụp đổ.
"Bần đạo đến muộn !" Ông xuất hiện cất tiếng ngay, đó về phía bảy lão đạo sĩ, lập tức tiến lên, cầm phất trần "chát chát" đ.á.n.h cho mỗi một trận.
"Đám vô dụng các !
Lúc bần đạo dặn dò thế nào?
Bảo các ở trông coi đạo quán, hết, thế mà các cứ thích gây rắc rối cho bần đạo!"
"Sư ..."
"Sư thúc..."
Mấy mếu máo kêu .
"Sư biền biệt mấy năm về, thấy mãi nên mới coi thường Bạch Dương Quán của chúng .
Trong quán đến gạo cũng chẳng còn mà thổi nấu, Võ Trấn Xuyên đưa cho bao nhiêu là bạc, vả lão ..."
---