Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 932: Ám hại ông nội nhỏ của ngươi

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:26:17
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Long Công mí mắt giật giật, liếc trắng mắt Trình Nghiêu một cái.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Đi dạo chơi ư?

 

Hừ...

 

Chẳng là kẻ nào trong những ngày lão bắt , suốt ngày than ngắn thở dài, cha gọi .

 

Tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ nhắn gì, hai đêm bỗng dưng lên cơn co giật giữa chừng, lúc đó gào khiến tim gan lão cũng run rẩy theo, suýt chút nữa là lão thăng thiên luôn !

 

Có điều, thằng nhóc mệnh tuy mơ hồ nhưng lòng trẻ con, vô cùng xích thành.

 

cướp đồ của lão thật, nhưng suốt chặng đường cũng coi như quan tâm chăm sóc, còn hỏi han xem lão ăn uống thế nào.

 

Biết lão lúc nào cũng mang theo t.h.u.ố.c dưỡng sinh cứu mạng bên , còn đặc biệt hỏi về các loại d.ư.ợ.c liệu cần thiết.

 

Những vị t.h.u.ố.c đó tuyệt đối đụng , đừng là mang tặng , trái còn bộ tịch bắt lão giao phương t.h.u.ố.c đó cho bằng .

 

Suốt dọc đường, theo lão học cách chế luyện t.h.u.ố.c dưỡng sinh cứu mạng, hiệu quả cũng khá .

 

Bây giờ trong n.g.ự.c, trong tay áo lão, cũng là t.h.u.ố.c cứu mạng, nhiều đếm xuể, chẳng còn lo ngày nào đó đột ngột hết t.h.u.ố.c nữa.

 

là cái hạng khiến bực , khiến bất đắc dĩ mà yêu mến.

 

Thậm chí nhiều lúc bộ dạng của , lão còn nỡ bắt truyền nhân nữa.

 

Truyền nhân Kỳ Môn...

 

chứ.

 

Cả đời vùi đầu học hành để giữ gìn truyền thừa, bôn ba khắp chốn, bên cạnh chỉ sự cô quạnh...

 

"Lão già, bản thiếu gia hai ngày tới còn một chuyến đến thành Cức Dương.

 

Xem cái bộ xương già của lão chắc cũng chẳng trụ nổi mười năm tám năm nữa , vạn nhất mà c.h.ế.t trong cái quán trọ thì xúi quẩy cho Diêm Vương nhỏ lắm.

 

Hay là lão về nhà , ông nội hằng ngày rảnh rỗi lắm!" Trình Nghiêu ngắm nghía đống lễ vật của , với Long Công.

 

"Lão phu dù hiện tại c.h.ế.t thì cũng là hỉ tang, lấy xúi quẩy!" Lão hậm hực quát.

 

"Không !

 

C.h.ế.t ở đây, Diêm Vương nhỏ thu dọn xác cho lão, dựa cái gì chứ!

 

Bảo lão thành Cức Dương thì cứ !

 

Lời bản thiếu gia còn trọng lượng nữa ?" Trình Nghiêu vênh mặt lên, tỏ vẻ vui.

 

Không việc gì mà bản thiếu gia cả!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-932-am-hai-ong-noi-nho-cua-nguoi.html.]

Tầm tuổi nào mà còn tưởng là thanh niên trai tráng chắc?

 

Đi lung tung cái nỗi gì!

 

"..." Long Công há miệng định gì đó, một lát hừ lạnh một tiếng, coi như đồng ý.

 

" nhé, là lão tự nguyện nhận thầy đấy, thế nên tính lão thấp hơn ông nội một bậc.

 

Bởi , mặt ông nội bày cái bộ mặt già đời đấy!

 

Nếu bản thiếu gia sẽ để yên cho lão !" Trình Nghiêu dặn thêm.

 

"..." Long Công suýt chút nữa nghẹn thở.

 

Tức c.h.ế.t lão .

 

Ông nội của Trình Nghiêu...

 

mặt lão cũng chỉ là một thằng nhóc choai choai thôi!

 

Ít nhất cũng kém lão đến hai ba mươi tuổi chứ chẳng chơi!

 

Lúc , nếu nể tình cái ánh mắt thuần khiết của tên công t.ử bột , lão nhất định nổi trận lôi đình .

 

Truyền nhân ch.ó má gì chứ, quẻ tượng ch.ó má gì chứ...

 

Thiên địa chứng giám, những ngày bắt Trình Nghiêu lão sống khổ sở thế nào!

 

Cái tên công t.ử bột Trình Nghiêu cực kỳ khó chiều.

 

Ăn ăn ngon nhất, uống cũng hạng xoàng, rửa mặt cũng hầu hạ, bắt tự sẽ lèm bèm dứt.

 

Quần áo một vết bẩn, bẩn một tí là loạn đòi giặt, thế cũng thôi , quần áo giặt qua hai thèm mặc nữa...

 

là tạo nghiệp mà.

 

Phải ngủ giường cao nệm mềm, mặc đồ viền vàng đai ngọc, thế vẫn đủ, còn những thứ lạ mắt cho chơi.

 

Chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi, lũ dế mèn vương giả quanh sào huyệt của lão suýt chút nữa tóm sạch, đám nô bộc già cũng chịu nổi sự sai bảo của .

 

Lão tìm truyền nhân ư?

 

Lão đang tìm Tổ tông thì !

 

Trình Nghiêu lúc tâm trí chẳng để ý đến Long Công.

 

Sau khi để lão tự nghỉ ngơi ở quán trọ, hăm hở tìm Diêm Như Ngọc.

 

còn thấy bóng dáng Diêm Như Ngọc thì thấy Hoắc Nguyên mặt mày ủ rũ, lập tức sắc mặt đại biến, gào to lên: "Hóa là ngươi, kẻ ám hại ông nội nhỏ của ngươi!"

 

 

Loading...