Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 936: Kẻ ngu ngốc không hiểu chuyện

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:26:21
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ đến chuyện năm xưa tên tiểu tặc đ.á.n.h một trận, Trình Nghiêu đến giờ vẫn còn cục tức trong lòng!

 

Anh là đại thiếu gia đường đường chính chính của Trình gia, ai dám đ.á.n.h chứ?!

 

Ngoài cha , ông nội cùng con tiểu Diêm Vương và lão thô lỗ Vạn Thiết Dũng thì chẳng ai dám đụng một sợi lông chân của cả!

 

Ngay cả các đội trưởng ở đây cũng nể mặt vài phần!

 

Vậy mà tên Hoắc Nguyên thật, những đ.á.n.h mà còn mạo danh !

 

là sỉ nhục cái danh hiệu thiếu gia Trình gia của mà!

 

Hoắc Nguyên ngây , bằng ánh mắt thể tin nổi: "Anh là...

 

Diêm đại đương gia thả ?"

 

Trình Nghiêu bản lĩnh đó ?

 

Lại bụng tới mức cầu xin cho mặt Diêm Như Ngọc ?!

 

" , bản thiếu gia báo thù xong là thể cút !" Trình Nghiêu nở nụ xa.

 

Nhớ năm đó tung hoành Kinh Đô, dẫn đ.á.n.h hội đồng, tên tiểu tặc chắc còn đang ở hốc bà tó nào đó chứ!

 

Ánh mắt Hoắc Nguyên sáng bừng lên.

 

"Vậy thì cứ việc tay !" Hắn lập tức .

 

Thể diện cái gì chứ, vứt hết!

 

Chỉ cần rời khỏi cái ổ thổ phỉ , bảo cũng chịu!

 

Trình Nghiêu liền hừ lạnh một tiếng.

 

Bây giờ thì còn khí thế lắm, lát nữa chắc chắn sẽ quỳ xuống xin tha cho mà xem!

 

"Anh em, lên cho !" Trình Nghiêu hô một tiếng lao lên, đ.á.n.h cho Hoắc Nguyên một trận tối tăm mặt mũi.

 

Chẳng mấy chốc, Hoắc Nguyên ôm đầu lăn lộn đất.

 

Anh em trong trại chẳng bao giờ nương tay chỉ vì đối phương phản kháng, nhất là khi cần tay thì bao giờ khách sáo, đ.ấ.m đá một trận tơi bời khói lửa.

 

Trình Nghiêu đ.á.n.h đến mức mồ hôi đầm đìa.

 

Mệt thật sự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-936-ke-ngu-ngoc-khong-hieu-chuyen.html.]

 

Lúc Đồng Linh cũng đưa tới, thấy cảnh tượng thì sững sờ cả .

 

Đây còn là Hoắc Nguyên trong ký ức của cô ?

 

Anh Hoắc Nguyên của cô thể là hạng nhu nhược như thế ?

 

Khi cô bỏ nhà gặp Hoắc Nguyên, lúc đó trông oai phong lắm, đúng nghĩa là một vị đại hiệp giang hồ tiêu sái, nấy, biến thành ai là thành đó...

 

Vậy mà bây giờ, đàn ông bẹp đất để mặc đ.á.n.h đập mà dám ho một tiếng!

 

Sắc mặt Đồng Linh đổi, dáng vẻ của Hoắc Nguyên, cô bỗng cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên trong lòng.

 

Giống như món bánh mà hằng yêu thích, bên trong hóa nhân đậu đỏ mà là một đống phân .

 

Trình Nghiêu cũng đ.á.n.h quá lâu, tuy võ lực của cũng khá nhưng nhiều kiên nhẫn và thể lực.

 

Chưa đầy nửa giờ , dừng tay.

 

Anh đầu , bắt gặp ánh mắt của cô nàng Đồng Linh.

 

Khẽ cau mày: "Nhìn cái gì mà , thấy bản thiếu gia đ.á.n.h bao giờ ?!"

 

"Đây là tiểu tình nhân của Hoắc Nguyên đấy." Linh Linh Thất bên cạnh nhắc một câu.

 

Trình Nghiêu xong liền đ.á.n.h giá Đồng Linh từ xuống : "Hừ, mắt của tên tiểu tặc đúng là chẳng cả.

 

Bản thiếu gia gặp qua bao nhiêu là thiên kim tiểu thư , còn cô á, qua là một con ngốc hiểu chuyện!"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"..." Đám Linh Linh Thất ngẩn , đột nhiên giơ ngón tay cái: "Đỉnh thật!

 

Sao ?!"

 

"Cô kìa, cái đôi khuyên tai cô đeo gọi là Thanh Hoa Triền Chi, là hàng mới của năm ngoái, bán chỉ để lòe thiên hạ, là hàng chỉ dành cho các nương nương sủng ái trong cung đeo thôi...

 

Hoa thêu giày của cô cũng là kiểu dáng rò rỉ từ cung đình ngoài, chỉ mấy cô tiểu thư nhà bình dân lên nổi mặt bàn, nhưng lúc nào cũng mơ mộng trèo cao mới diện mấy thứ .

 

Cứ mù quáng bắt chước hậu phi, bản thiếu gia chỉ cần đoán đại cũng , cô chắc chắn là con gái của mấy gia tộc nuôi dạy để dâng lên lấy lòng Hoàng đế thôi!"

 

Ngày Đồng Linh bắt tuy đang giả Diêm Như Ngọc nhưng thực đang ở trọ trong khách sạn.

 

Bây giờ sắp , dù phần lớn đồ đạc tịch thu nhưng Diêm Ma Trại vẫn hào phóng để cho cô một bộ quần áo và trang sức.

 

---

 

 

Loading...