Nửa tháng , hai quân đối đầu tại Trường Dã.
Nơi cách vùng đất do Diêm Như Ngọc cai quản tám mươi dặm, địa hình rộng lớn, thích hợp cho trận chiến đối diện trực tiếp.
Hoàng đế tuyên bố phái trăm vạn binh mã, khí thế hừng hực khiến bốn phía Trường Dã im lặng như một bãi tha ma.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Lấy trăm vạn đại quân?
Có năm mươi vạn là may !" Vương Quân lạnh một tiếng, "Đại đương gia, chớ lão hoàng đế lừa bởi mấy lời khoác lác đó!"
Trăm vạn đại quân?
Nói thì dễ lắm!
Việc hành quân tác chiến quan trọng nhất là binh quý thần tốc.
Khi Ký Vương g.i.ế.c, hoàng đế chắc hẳn ý định tụ quân tấn công, nhưng trong thời gian ngắn thế , tuyệt đối thể điều động nổi trăm vạn binh.
Huống hồ còn chuẩn vải vóc, bông, than đá, gỗ, sắt, thảo d.ư.ợ.c, lương thực...
Hành quân suốt mấy tháng trời, qua bao nhiêu thành trì, nếu quân quá đông sẽ dễ nảy sinh vấn đề.
Theo ước tính của ông, tối đa chỉ là năm mươi vạn, đó là tính cả hao hụt đường .
Thiên Vũ quốc hiện nay còn như thời Vân lão tướng quân ngày nữa !
"Hơn nữa, trong ...
chính quân nhiều." Vân Cảnh Hành bổ sung thêm, "Đông như thế thì lương thảo mang theo tối đa quá một trăm ngày.
Vì chúng cần vội vàng ứng địch, cứ để bọn họ tự rối loạn ."
Dù chắc chắn sẽ một ít viện quân chuyển lương tới đó lâu, nhưng là tướng quân, hiểu rõ cái thói lề mề của triều đình hơn ai hết.
Ngày cha giám sát nên việc trù lương thảo còn tương đối đơn giản, dù ở giữa vẫn kẻ kiếm chác chút lợi lộc nhưng ít nhiều vẫn nể sợ cha .
Dẫu , lương thực đưa đến chiến trường thường cũng chẳng lành gì.
Thiếu lương, thiếu áo, thiếu t.h.u.ố.c là chuyện thường tình.
Toàn nhờ những như họ liên tục sai đưa tin về Kinh Đô để thúc giục.
Bây giờ cha mất, tâm phúc của cha đều ở Diêm Ma Trại, lúc còn đang mải mê tranh giành vị trí đại đội trưởng kìa...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-954-xem-cho-biet-mat.html.]
Người mà hoàng thượng thể dùng bao nhiêu.
"Vị tướng lãnh đạo quân là ai?" Diêm Như Ngọc hỏi.
"Người tên là Giang Bình Nguyên, thực sự chút bản năng." Vân Cảnh Hành , cũng cố ý nản lòng quân .
Hơn nữa, những mặt trong doanh trướng lúc là những thành phần gai góc, chỉ mong đối phương phái đến một "khúc xương khó gặm".
Đối thủ quá yếu thì đ.á.n.h chẳng bõ dính răng.
Diêm Như Ngọc gật đầu: "Tạm thời ứng chiến, cứ chờ một tháng tính."
Nếu đối phương tấn công mạnh thì cũng chẳng sợ.
Trong binh sĩ đó, e là chính quân tới hai mươi vạn.
Nếu bọn họ hùng hổ xông lên , tiêu hao thể lực thì chắc chắn sẽ chiếm ưu thế.
Hơn nữa, đại doanh cũng tùy tiện mà dựng lên, xung quanh doanh trại đều cạm bẫy cả.
"Đại đương gia, mấy cũng đến , khi nào thì tìm cơ hội gặp mặt một chút?" Xong việc chính, Phó Định Vân tìm cơ hội hỏi.
Có năm tới, một vốn là đại đội trưởng trong đội ngũ, còn vị tri huyện thì Diêm Như Ngọc cho phép bỏ bê việc thành để chạy tới đây xem mắt.
"Bản tọa nhớ một gã kỹ nam ở Phục Châu thành..." Diêm Như Ngọc nhướng mày hỏi.
Phó Định Vân khóe miệng giật giật.
Vị Nghênh Phong công t.ử quả thực khác , đến nơi la ó đòi tắm, là đường xa vất vả, cần nghỉ ngơi cho khỏe.
"Người tắm xong là ngủ luôn, chẳng động tĩnh gì." Phó Định Vân .
Trình Nghiêu bên cạnh bĩu môi: " là đồ sạch sẽ thái quá.
Ở trong quân ngũ, bản thiếu gia còn chẳng cầu kỳ đến thế."
Phó Định Vân khẽ nhếch môi.
"Vậy thì cứ để nghỉ ngơi cho khỏe, chờ dậy thì gọi cho bản tọa xem thử món hàng mới lạ xem ." Diêm Như Ngọc một tiếng.
Kẻ ở vùng Phục Châu rêu rao khắp nơi, tuyên bố rằng cô sẽ nam sắc của cho mê .
Không tận mắt gặp một thì chẳng quá đáng tiếc ?