Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 977: Ánh mắt không bình thường

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:33:52
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Bình siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, chỉ cảm thấy thời tiết lúc bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường.

 

Phải c.ắ.n răng mà chịu, thể lùi bước.

 

Diêm Như Ngọc như một vị sát thần, ngừng tấn công, đến quân địch ngã rạp đến đó như cánh đồng mạch gặp bão lớn.

 

cố hết sức kiềm chế bản , hôm nay chiến trường dùng chiếc rìu cạo đầu của mà chỉ dùng một thanh trường đao bình thường.

 

Suốt dọc đường , cô dùng sống đao.

 

Những kẻ ngã xuống đa phần đều trúng chỗ hiểm, thậm chí ít kẻ cô đ.á.n.h cho ngất xỉu.

 

Thế nhưng, ở thời đại , đối với bình thường mà , một vết thương nhỏ cũng cực kỳ dễ lấy mạng sống.

 

Đôi khi, ngay cả cô cũng tuân theo nguyên tắc tận nhân lực tri thiên mệnh.

 

Giang Bình Diêm Như Ngọc từng chút một tiến gần về phía kỳ trận, thở của đó như ngừng .

 

Trong lòng chỉ một ý niệm duy nhất.

 

Cầm lấy nó ...

 

Chỉ cần Diêm Như Ngọc c.h.ế.t, tất cả những chuyện đều xứng đáng.

 

Dường như thể thấy cả nhịp tim của chính ...

 

Diêm Như Ngọc chỉ còn cách lá đại kỳ vài bước chân, bỗng cảm nhận một ánh bình thường hướng về phía .

 

Cô đưa mắt quét qua, thấy Giang tướng quân ở phía xa.

 

Ánh mắt đúng.

 

Nó quá rực cháy, cứ như thể đang mong chờ cô cầm lấy lá đại kỳ đó .

 

Thái độ cũng đúng.

 

Dù xung quanh kỳ trận phòng thủ nghiêm ngặt, nhưng Giang Bình quá bình tĩnh, hề hoảng loạn, thậm chí còn cho xông lên g.i.ế.c cô...

 

Lá cờ vấn đề.

 

Xung quanh mùi m.á.u quá nồng, ngửi gì khác.

 

Thế nhưng...

 

là độc ?

 

Diêm Như Ngọc nhếch môi, toát vài phần tà khí.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Cô tung nhảy khỏi lưng ngựa, chỉ trong nháy mắt vác lấy lá chiến kỳ.

 

"Quân các bại!

 

Còn mau đầu hàng!"

 

Mất chiến kỳ trung tâm để truyền lệnh, còn đ.á.n.h đ.ấ.m gì nữa?!

 

"Tại ngã!?" Giang Bình lập tức đầu , trân trân Dao Huệ sư thái: "Bà chẳng , chỉ cần đó chạm chiến kỳ là sẽ ngã gục ngay lập tức !?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-977-anh-mat-khong-binh-thuong.html.]

 

Dao Huệ sư thái cũng ngẩn .

 

Tại ?

 

cũng tại !

 

Ánh mắt bà găm c.h.ặ.t Diêm Như Ngọc như thể thấy yêu ma, mặt cắt còn giọt m.á.u, cả hoảng loạn .

 

Ưu thế lớn nhất của bà chính là y thuật và độc thuật.

 

là một trong những từng Long Công chỉ điểm, nhờ những ưu thế mà danh tiếng vang xa, cùng với Tức Không đại sư đều coi là những bậc cao nhân!

 

Thế nhưng hiện tại, cái ưu thế mặt Tiểu Diêm Vương vô dụng ?!

 

Vậy bà báo thù cho đồ đây!

 

Đứa đồ dày công dạy dỗ chẳng lẽ cứ thế c.h.ế.t trắng tay !?

 

"Không thể nào!

 

Tuyệt đối thể, chắc chắn trong quân gian tế, gian tế xóa sạch độc tố cán cờ !" Dao Huệ sư thái lập tức nổi giận quát.

 

Giang Bình lạnh lùng mỉa: "Gian tế?

 

Từ khi bà đại doanh, nơi nơi cẩn trọng, chỉ riêng thế hơn hai mươi , tốn bao nhiêu nhân lực vật lực?

 

Bà dùng độc ở , ngoại trừ bản tướng thì chỉ của bà !

 

Giờ bà với bản tướng quân chuyện gian tế, chẳng lẽ bà nghi ngờ chính bản tướng quân tay !?"

 

Người đó ngu!

 

Trận chiến nếu thắng lợi thì danh tiếng sẽ nổi như cồn, lưu danh sử sách!

 

Con sống một đời chẳng đều vì tiền tài danh vọng mà bôn ba ?!

 

Dao Huệ sư thái lùi một bước, hai tay khẽ run: "Chắc...

 

chắc chắn là yêu ma..."

 

"Vốn dĩ thể lập tức rút lui, giờ đây!?" Giang Bình cũng hoảng .

 

Mất kỳ trận trung tâm, tin tức của đó thể truyền đạt tới các đội quân.

 

Cứ đà , các tướng sĩ hoặc là đầu hàng, hoặc là t.ử chiến...

 

Ngay cả lệnh rút quân cũng thể ban xuống!

 

"Rút!

 

Rút mau!!" Giang Bình gào lạc cả giọng.

 

"Thả dã thú !

 

Ra lệnh cho đám huấn thú sư, điều khiển tất cả dã thú tấn công Diêm Như Ngọc!"

 

 

Loading...