Vạn Thiết Dũng khí thế hừng hực, trông vô cùng đáng sợ, đám em phía cũng thế, một toán thiết kỵ khiến tiếng vó ngựa rung chuyển cả mặt đất.
Nếu dạo mưa dầm liên miên, chắc chắn bụi mù bay trắng trời.
Quả nhiên, khi tới đoạn đường hẹp, họ thấy hàng trăm cỗ xe chở thú chặn mặt.
Thấy nhóm Diêm Như Ngọc tiến đến, thú dữ sổng chuồng.
Sói, hổ, báo, sư t.ử, voi.
Diêm Như Ngọc cứ ngỡ đang lạc vườn bách thú hoang dã.
Chiến tranh giữa con mà lôi cả thú vật , thật là thất đức hết chỗ .
Đám thuần thú nấp ở phía để đề phòng thú dữ mất kiểm soát tấn công , trông cũng dáng hình lắm.
"Sợ ?" Diêm Như Ngọc sang hỏi Vạn Thiết Dũng.
Vạn Thiết Dũng cảm thấy đại đương gia nhà đang sỉ nhục khác.
Ông đường đường là Thiết Ma Đầu, từng sợ ai bao giờ ?!
"Lúc lão t.ử săn thì cô còn đời !
Cái tấm da hổ lót m.ô.n.g cho cô ở trong trại chính là do năm đó lão t.ử cùng Đại B Ca lột từ con hổ xuống đấy!
Con hổ đó trông còn oai phong hơn lũ nhiều!" Vạn Thiết Dũng tự hào khoe khoang.
"Xích hỏa sẵn sàng, lão t.ử đây!" Diêm Như Ngọc gầm lên một tiếng.
Sau đó, chỉ thấy Đại Hắc như một thần thú, lao thẳng lên phía .
Nhìn mà Vạn Thiết Dũng thèm nhỏ dãi.
Con ngựa Ký Vương tặng ông lúc tuy cũng , nhưng so với Đại Hắc thì kém xa!
Thanh đại đao trong tay Diêm Như Ngọc xoay một vòng, lóe lên những tia hàn quang lạnh lẽo.
Thú dữ tuy hung mãnh nhưng cũng bản năng tìm lành tránh dữ.
Chúng mà lập tức nhường một con đường...
"..." Đám em khóe miệng giật giật.
"Sát khí của đại đương gia nhà ...
trông đáng sợ thật đấy..."
"Lũ chúng mày thì cái quái gì, đấy là do đại đương gia dọa ?
Rõ ràng là chúng khỏi l.ồ.ng sắt, lóa mắt thôi!" Vạn Thiết Dũng vốn cũng định trầm trồ một câu, nhưng kỹ thì phát hiện vấn đề.
Tất nhiên, sát khí của đại đương gia cũng tác động đôi chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-980-quai-vat-gi-the-nay.html.]
Đám thú dữ thấy cô chẳng khác nào thỏ thấy đại bàng, theo bản năng chỉ né tránh.
Diêm Như Ngọc cũng ngạc nhiên, cứ ngỡ thực sự lao huyết chiến với bầy thú dữ, ngờ dễ dàng xông qua như .
vượt qua bầy thú, vô mũi tên lạnh lùng từ b.ắ.n tới.
Tiếng "vút v.út" xé gió vang lên ngớt bên tai.
Giang Bình Nguyên bắt đầu bỏ chạy , còn đ.á.n.h đ.ấ.m gì nữa?!
Hắn cố tình bỏ đói lũ thú cả ngày trời, thể chỉ cần chúng khỏi l.ồ.ng, sự dẫn dắt của thuần thú chắc chắn sẽ lao c.ắ.n xé , mà...
chúng tha cho Tiểu Diêm Vương!
Cô là loại quái vật gì !
Đến cả thú dữ cũng sợ cô đến mức đó ?!
Giang Bình Nguyên cảm thấy sắp phát điên đến nơi.
Trong lòng Dao Huệ sư thái cũng hoảng hốt, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Tránh bầy thú thì chắc tránh đám cung thủ !
Mỗi mũi tên đều tẩm kịch độc, thậm chí...
mũi tên còn rắc thêm bột t.h.u.ố.c.
Khi tên bay sượt qua cô , bột t.h.u.ố.c đó chắc chắn sẽ hít một ít, tích tụ đến mức độ nhất định tuyệt đối thể g.i.ế.c !
"Hoảng cái gì!
Xung quanh bần ni chỗ nào cũng độc, tin cô thể vẹn trở về!" Dao Huệ sư thái nghiến răng .
Giang Bình Nguyên thở dài một tiếng.
Lúc chạy cũng chạy nổi nữa .
Biết chạy ?
Số binh mã còn , kể cả những kẻ còn khả năng chiến đấu thì ai nấy đều mệt mỏi rã rời, còn chỉ là quân dự , thì đông nhưng thực tế đến cả chiến giáp còn chẳng !
Nếu Tiểu Diêm Vương bắt kịp, chắc chắn bọn họ sẽ chẳng còn chút ý chí chiến đấu nào, đứa nào đứa nấy sẽ quỳ xuống xin tha mạng cho mà xem!
Đông ?
Đánh trận dựa lượng!
Nhìn đội quân Diêm Như Ngọc mang tới, ai nấy trang tinh xảo, đuổi kịp bọn họ chẳng là chuyện dễ như trở bàn tay ?
---
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.