Võ Liên Tâm khẽ , trông càng thêm rợn .
"Thế nào?
Cô bằng lòng ?" Võ Liên Tâm hỏi .
Diêm Như Ngọc nhíu mày: "Cô hôi quá, tắm rửa sạch sẽ hãy chuyện." Cô phẩy phẩy tay hiệu.
Võ Liên Tâm ngẩn , chút sốt ruột: "Cô xem thường ?
Những gì đều là thật đấy, lúc trốn khỏi nhà, còn mang theo một thứ!"
Nói , cô lôi từ trong cái bọc rách nát một bức thư: "Bức thư trộm từ thư phòng của cha , là di thư của Trung Nghĩa Vương để năm xưa.
Di thư hai bản, mới chỉ xem một bản mà thôi!" Cô đưa thẳng bức thư qua.
Diêm Như Ngọc mở xem.
là hai bản thật.
Một bản chủ yếu về việc Hoàng thượng bức hại cả gia đình Trung Nghĩa Vương, khi c.h.ế.t ông yêu cầu đám đầu là Võ Gia ủng hộ minh chủ mới, phản Hoàng Triều .
Bản còn là thư riêng gửi cho Võ Gia, đó rằng các cựu bộ hạ của Từ Gia đối đầu với Từ Cố và Tiểu Diêm Vương là cô, thậm chí còn bí mật bảo vệ con cái của Chiếu Linh quận chúa.
Diêm Như Ngọc nhướng mày.
"Những kẻ trung thành với cha đều là nể mặt Vương gia mà thôi.
Hiện giờ cô lòng phản, nếu cha đối đầu với cô tức là vi phạm di mệnh, là bất trung!"
"Một kẻ bất trung, bất nghĩa, bất nhân như thế, xứng vua?!" Võ Liên Tâm gằn giọng.
là một vật phẩm quan trọng.
Chẳng trách Võ Liên Tâm đầy thương tích, t.h.ả.m hại đến mức .
E là dọc đường , cha cô phái truy sát ngừng nghỉ.
Diêm Như Ngọc đặt bức thư sang một bên.
"Đi tắm , hôi quá, chuyện nổi." Diêm Như Ngọc vẫn kiên trì ý kiến cũ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Cô!" Võ Liên Tâm nổi giận, lúc dầu sôi lửa bỏng thế mà còn tâm trí lo chuyện đó !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-985-toi-giet-cha.html.]
thấy thái độ bình thản của Diêm Như Ngọc, Võ Liên Tâm đành c.ắ.n răng gật đầu đồng ý.
Cô dẫn .
Tắm rửa cũng nhanh, đầy nửa canh giờ .
Lần xuất hiện, Diêm Như Ngọc cảm thấy sáng mắt hẳn , khí cũng trong lành hơn hẳn.
Võ Liên Tâm ...
quả thực là một đại mỹ nhân.
Tuổi tầm mười bảy mười tám, mắt phượng mày ngài, vốn dĩ là một cô nương hoạt bát, chỉ tiếc là giờ đây đôi mắt mất vài phần linh khí.
Võ Liên Tâm định lên tiếng thì Diêm Như Ngọc giơ tay ngắt lời: "Ăn cơm ."
Võ Liên Tâm hừ một tiếng, nhưng bàn thức ăn mắt thì đúng là đói thật, cô cũng phối hợp xuống.
Ăn nhanh nhưng động tác vẫn giữ vẻ Bác Văn.
"Cô từng nghĩ tới việc nếu bản tọa thắng ông , cha cô sẽ c.h.ế.t ?" Ăn xong, Diêm Như Ngọc mới chính thức chuyện, "Ông vốn dĩ là kẻ c.h.ế.t, nhưng c.h.ế.t trong tay bản tọa và c.h.ế.t trong tay cô là hai chuyện khác ."
Tội g.i.ế.c cha, nếu một ngày truyền thiên hạ, dù c.h.ế.t cũng sẽ đời phỉ nhổ.
Cho dù Võ Trấn Xuyên sai trái muôn vàn, nhưng dù ở thời đại nào, cũng coi trọng chữ hiếu lên hàng đầu.
Cha gì sai thì con cái cũng tìm cách "thấu hiểu".
Thế nhưng cô cũng tò mò, rốt cuộc Võ Trấn Xuyên gì Võ Liên Tâm.
Chỉ việc gả cô cho lão già mà đủ để cô nảy sinh ý định g.i.ế.c cha ?
" chính là ông c.h.ế.t!" Võ Liên Tâm vẫn kích động, "Ông g.i.ế.c cả gia đình Sùng!
Mấy chục mạng sót một ai!
Bao nhiêu năm là chí giao hảo hữu, hai nhà thiết như một, mà ông nhẫn tâm xuống tay ?!
Chỉ vì nhà Sùng đồng ý ông tạo phản, chỉ vì Sùng cưới về, mà ông thể hạ độc thủ tàn độc như thế?"
" cần danh dự, chỉ ông nhận lấy báo ứng!"