Thủy đại phu Diêm Như Ngọc ép đến thốt nên lời, chỉ cảm thấy đau lòng khôn tả!
Diêm Như Ngọc thế là phụ lòng quan tâm và nhiệt tình của em, nhưng...
đó là thứ cô .
"Long Công vì truyền nhân của lão , dẫu kề đao cổ cũng sẽ hé răng nửa lời, nên chỉ cần ông , , thì đứa trẻ trong bụng là thật.
Đứa trẻ bế về chính là huyết thống của , hiểu ?" Diêm Như Ngọc thêm.
Thủy đại phu chỉ thấy đau răng, đau não, đau n.g.ự.c, chỗ nào cũng đau!
"Đứa trẻ thì tìm ở ?!" Hai bên thái dương Thủy đại phu giật thình thịch.
"Việc tính toán kỹ lưỡng, dẫu là nhận nuôi một đứa thì cũng thể quá tùy tiện, và sẽ đích tìm." Diêm Như Ngọc .
Chỉ khi cô đích tìm mới để bất kỳ bằng chứng nào cho khác lật tẩy.
Cô sẽ cho chuyện trở nên hảo tì vết.
Thủy đại phu hừ một tiếng.
Lúc bước khỏi trướng của Diêm Như Ngọc, chân tay ông đều bủn rủn.
Các em thấy ông như đều giật sợ hãi.
"Thủy đại phu!
Có t.h.a.i khí của đại đương gia vấn đề ?!"
"Phải xem cho kỹ đấy nhé!
Đợi đại đương gia của chúng lên hoàng đế, đó sẽ là tiểu Thái Tử!
Không để xảy chuyện gì !"
Từng như ăn tươi nuốt sống Thủy đại phu.
Thủy đại phu nghiến răng: "Không , chỉ là lão phu tuổi cao sức yếu, chạy chạy mệt quá, chân tay còn linh hoạt thôi!"
Chẳng tại lũ các và cả thiên hạ chỉ chịu công nhận đứa trẻ chui từ bụng con bé đó ?
Nếu thế, nó cũng chẳng ép đến mức chuyện !
nghĩ kỹ cũng .
Con bé thổ phỉ một khi quyết định thì yêu cầu đối với đứa trẻ đó nhất định sẽ cao, những phò tá, gần như thể bảo đảm trong vòng ba đời khó mà xuất hiện hôn quân.
Không hôn quân thì c.h.ế.t trong thiên hạ sẽ ít nhiều.
Những x.á.c c.h.ế.t chiến trường , cả đời ông thấy thứ hai.
Thủy đại phu cảm thấy như già thêm mấy tuổi.
Thật là lao tâm khổ tứ mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-991-tinh-tinh-thay-doi-lon.html.]
Biết thế cứ để chuyện đó thối rữa trong bụng hỏi han gì cho xong, nhiều c.h.ế.t sớm!
Lời quả sai!
Qua đêm nay, Thủy đại phu vẫn hàng ngày bắt mạch cho Diêm Như Ngọc như thường lệ, tiện thể dạy cô cách giả phụ nữ thai.
Thế là đầy hai ngày , khẩu vị của Diêm Như Ngọc bắt đầu kém .
Cô thực sự chán ăn.
Không uống rượu, một hớp cũng !
Lập tức cảm thấy cơm canh thật khó nuốt.
Cô bắt đầu kén ăn.
"Đại đương gia, mận bản thiếu gia hái ở gần đây đấy!
Nghe Thủy đại phu phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i thích nhất là ăn mấy thứ chua loét !" Trình Nghiêu là kẻ rảnh rỗi nhất.
Diêm Như Ngọc giỏ mận đầy ắp, liếc một cái, chút bất lực.
Dù cũng nợ , thôi thì tỏ vẻ t.ử tế một chút .
"Ừ, đấy." Diêm Như Ngọc gật đầu.
"Bản thiếu gia thấy dạo cô dịu dàng hơn hẳn, cứ lo sợ mãi nên hỏi Thủy đại phu.
Thủy đại phu bảo , phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đều thế cả, tính tình đổi lớn!
Thật là kỳ diệu mà..." Trình Nghiêu tiếp.
Diêm Như Ngọc c.ắ.n một miếng thứ chua loét , suýt nữa thì mẻ cả răng.
Cái thứ mà là đồ cho ăn ?!
Lợn còn chả thèm!
Chua quá mất!
Quả báo nhãn tiền!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cái lão Thủy đại phu đen đủi , cố ý ?
Nuốt một miếng xuống, mặt Diêm Như Ngọc xanh mét.
"Thấy cô ăn ngon lành thế ...
thì kể cho bản thiếu gia xem đứa trẻ là của ai , ?" Trình Nghiêu toét miệng hỏi.
"Lão t.ử ngay chẳng ý gì mà!
Mơ !" Diêm Như Ngọc trực tiếp cầm một quả mận chua ném thẳng trán .
Thứ chua chát thế , giỏi thì tự nếm thử vài miếng !