Lá thư như truyện ma, nào là m.ổ b.ụ.n.g moi t.i.m treo lên diều, Diêm Như Ngọc xong liền cho chép nhiều bản, đóng dấu của gửi thành.
Mấy ngày nay cửa thành đóng c.h.ặ.t, tấn công thì tốn sức, nhưng Diêm Như Ngọc nội ứng bên trong, việc nhận thư thành vấn đề.
Khi cô xong thư thì hai cũng chuẩn xong xuôi.
"Chứng cứ cất kỹ ?
Nếu cung gặp mỹ nhân nhào lòng, đừng mà để hớp hồn đấy." Diêm Như Ngọc trêu.
Mặt Trình Nghiêu đỏ ửng.
Diêm Như Ngọc thấy lạ, đúng là gã trai tơ, chỉ nhắc đến hai chữ "mỹ nhân" mà thẹn thùng thế ?
"Cất kỹ !
Giấu trong đũng quần thằng nhóc ngốc !" Vạn Thiết Dũng chẳng hề kiêng dè mà lớn.
Mọi xong rộ lên.
Ngay cả sứ giả cũng thấy.
Thật là...
chẳng coi họ gì thế ?
Giấu ở mà cũng toẹt luôn!
Tuy nhiên, vô thức xuống bụng Trình thiếu gia, hai sứ giả kìm mà ho khan một tiếng.
là giấu chỗ đó thì kín thật, ăn trộm cũng chẳng dễ dàng gì.
Diêm Như Ngọc lập tức hiểu tại Trình Nghiêu đỏ mặt, cô cũng cạn lời họ: "Được , ."
Cả hai gật đầu, đó lên ngựa khởi hành.
Võ Liên Tâm theo đầy mong mỏi.
Cô cũng , mắng cha !
Muốn báo thù...
chẳng hiểu , dù vẫn hận cha nhưng sự bốc đồng giảm nhiều, thậm chí cô còn vô thức cảm thấy, cha sớm muộn gì cũng báo ứng...
Không thù hận vơi bớt, mà là niềm hy vọng một sự công bằng lớn hơn nhen nhóm.
Khi hai Trình Nghiêu chậm rãi thành, những lá thư hăm dọa của Diêm Như Ngọc nhanh ch.óng gửi đến phủ của các triều thần, gây ít hoang mang.
"Lại là Tiểu Diêm Vương !?" Vị triều thần nọ định ngủ, bỗng một tiếng "vút", một mũi tên b.ắ.n xuyên qua cửa sổ phòng ngủ, cắm phập lá thư cột nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-997-dem-khong-ngu.html.]
Ông sợ đến lạnh toát .
Hai ngày cũng chính là cảnh tượng ...
Lần chắc cũng thoát khỏi tay Tiểu Diêm Vương ...
Mở xem, quả nhiên đúng .
"Vạn thúc và Trình Nghiêu nhà vốn lá ngọc cành vàng, nếu đến Hoàng thành mà chịu nửa điểm ủy khuất, thiếu mất nửa sợi lông mao, định sẽ đem đám phế vật các moi t.i.m móc phổi, rút gân lột xương, hóa thành vũng m.á.u..."
Nhức cả đầu.
Nếu là khác , họ chỉ coi là trò đùa con trẻ, nhưng đây là Tiểu Diêm Vương...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Năm đó vị Tiền đại nhân truyền chỉ ở Diêm Ma Trại, Tiểu Diêm Vương một đao thiến sạch, mất m.á.u mà c.h.ế.t...
Nuốt một ngụm nước bọt, ông ngủ nổi nữa.
Những triều thần khác cũng lâm tình cảnh tương tự...
Đây chắc chắn là một đêm ngủ.
...
Hai thành ngay trong đêm, nghỉ tại dịch trạm trong thành, chung một phòng.
"Cậu cứ ngủ , để lão t.ử canh cho, đứa nào đến g.i.ế.c đứa đó!" Vạn Thiết Dũng ở cửa, vẻ mặt hung tợn .
Cái gã họ Võ sẽ chọn thích hợp để truyền tin.
Vạn Thiết Dũng võ công cao, sứ giả Võ gia mấy yên tâm, nên để tỏ lòng thành, ông mang theo binh khí.
Chứ nếu , lúc mà cầm đại đao thì mới thật uy phong.
Trình Nghiêu Vạn Thiết Dũng, ưỡn n.g.ự.c, cảm thấy vài năm nữa chắc cũng sẽ lực lưỡng như thế.
"Chú ở đây thì ai mà dám đến?" Trình Nghiêu hỏi.
lời dứt, tìm tới.
Là hai nữ t.ử.
Trình Nghiêu giật thót, vô thức lấy tay che đũng quần.
Cậu sợ, hôm nay đặc biệt mặc giáp mềm tơ vàng hộ , đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm!
Lá thư đó an tuyệt đối!
Không chỉ , còn mang theo một bọc thư giả, giường cũng rải vài bức, lấy bức nào thì lấy!