Sống Lại, Điều Duy Nhất Tôi Muốn Làm Là Được Gần Anh Ấy - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:32:26
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cậu che chắn mặt Tần Ngữ Phi, như một vị hùng tuyên bố:

 

" cho các , rút lui, thì cũng rút lui."

 

Tần Ngữ Phi cảm động đến đỏ cả vành mắt.

 

"Tu Trúc..."

 

thản nhiên : "Thế thì quá ."

 

Kiếp , Tần Ngữ Phi vì tỏa sáng, cố tình giả vờ trượt chân ngã ngay bên cạnh Cố Tu Trúc khi buổi biểu diễn đang diễn một nửa.

 

Cố Tu Trúc theo phản xạ vứt luôn cây b.út lông trong tay, chạy tới đỡ cô .

 

Âm nhạc đột ngột dừng .

 

Toàn bộ tiết mục rơi sự im lặng ngượng ngùng đến c.h.ế.t .

 

Chỉ còn như một thằng hề bức tranh khổng lồ.

 

hành động "cứu giúp" bạn học theo phản xạ của Cố Tu Trúc ban giám hiệu nhà trường tuyên dương công khai.

 

Hai họ vốn học giỏi, lòng giáo viên.

 

Thầy cô , tình bạn là hết, thi đấu là phụ, hành động của Cố Tu Trúc thể hiện hảo tinh thần tương trợ lẫn giữa các bạn học, còn đặc biệt trao cho họ "Giải thưởng Tinh thần Văn minh".

 

Lúc lên nhận giải, Tần Ngữ Phi còn cố tình vẫy tay với đang bên .

 

"Vãn Tinh, phiền dùng máy ảnh, giúp chúng tớ ghi khoảnh khắc quý giá ?"

 

Tất cả ánh đèn sân khấu và tràng pháo tay của cả hội trường đều dành cho họ.

 

và Cố Tu Trúc bên , rạng rỡ.

 

Còn các bạn học lớp , chỉ ấm ức trong hậu trường.

 

12

 

Sau khi Cố Tu Trúc và Tần Ngữ Phi rút lui, đều thấy khó xử vì thiếu mất tiết mục chủ chốt.

 

"Vãn Tinh, giờ đây? Hay là bỏ luôn ." Có chán nản đề nghị.

 

xua tay: "Không , tớ phương án dự phòng !"

 

Kiếp , khi trầm cảm nặng nhất, Văn Dã thường ôm đàn guitar, hát bên tai cho .

 

Giọng hát của một sức mạnh kỳ diệu thể chữa lành tất cả.

 

Sau khi tay bình phục, khuyến khích cầm cọ vẽ, cùng vẽ graffiti đường phố để giải tỏa cảm xúc.

 

lập tức rút điện thoại, gọi cho :

 

"Bạn học Văn Dã, tiết mục của lớp bọn em đang cần gấp một nghệ sĩ đường phố cực ngầu đến giải cứu thế giới."

 

Anh từ chối thẳng thừng cần suy nghĩ: "Lão t.ử đây !"

 

tung ngay v.ũ k.h.í tối thượng: "Chồng ơi chồng ơi chồng ơi!"

 

Đầu dây bên im lặng ba giây, truyền đến một tiếng nghiến răng ken két: "Câm ngay!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-lai-dieu-duy-nhat-toi-muon-lam-la-duoc-gan-anh-ay/chuong-7.html.]

 

Và ngay đó là: "Gửi địa chỉ đây! Lão t.ử đến ngay!"

 

nhịn mà bật .

 

Xem cái tốc độ phản xạ điều kiện kìa, sắp huấn luyện thành "chú ch.ó của Pavlov"* .

 

*"Chú ch.ó của Pavlov”: tượng trưng cho phản xạ điều kiện.

 

Dù vô cùng bất đắc dĩ, Văn Dã vẫn phi đến phòng sinh hoạt chung với tốc độ nhanh nhất.

 

Cố Tu Trúc và Tần Ngữ Phi khi tin đều cảm thấy thật khó tin.

 

"Tô Vãn Tinh điên ? Cậu để Văn Dã biểu diễn?" Tần Ngữ Phi với Cố Tu Trúc.

 

Cố Tu Trúc hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ: "Một thằng học sinh thể thao chỉ chơi bóng thì hiểu gì về nghệ thuật? Chẳng qua chỉ là trò hề để gây chú ý thôi."

 

Trong mắt , dân thể thao, dân nghệ thuật, đều là lũ học dốt nên mới bất đắc dĩ chọn con đường đó.

 

Thế nhưng, sự nghi ngờ của họ hề ảnh hưởng đến nhiệt huyết của chúng .

 

Khi hội diễn chính thức bắt đầu, ngay khoảnh khắc ánh đèn sân khấu bừng sáng, trong bộ Hán phục cách tân họa tiết thủy mặc, tay cầm cọ vẽ, uyển chuyển múa một bức tranh lụa trắng khổng lồ. Cùng lúc đó, màn hình lớn phía trình chiếu hình ảnh một bàn tay khác, đang dùng bình sơn xịt, sáng tạo một cách đầy phóng khoáng, mạnh mẽ.

 

Tranh thủy mặc truyền thống và nghệ thuật graffiti đường phố hiện đại, hòa quyện một cách kỳ diệu trong điệu nhạc du dương giàu tiết tấu.

 

Khi nét cọ cuối cùng hạ xuống, thành phần điểm nhãn (vẽ mắt) cho con hạc tiên trong tranh, cũng là lúc bức graffiti màn hình lớn phác họa xong hình ảnh một con rồng khổng lồ bay v.út lên trời.

 

Rồng và Hạc, cổ điển và hiện đại, mềm mại và mạnh mẽ, tạo nên một cú sốc thị giác mãnh liệt.

 

Cả hội trường im phăng phắc, ngay đó, vỡ òa trong tiếng vỗ tay và hò reo như sấm.

 

"Quá đỉnh! Đây mới là nghệ thuật đích thực! Lớp đỉnh vãi!"

 

"Vãi! Văn Dã, còn điều bất ngờ gì mà 'trẫm' đây nữa ? Cậu rốt cuộc là nghệ sĩ là vận động viên thế?"

 

"Ủy viên thể thao ơi còn chơi bóng gì nữa, debut nghệ sĩ luôn !"

 

Sau khi biểu diễn kết thúc, Văn Dã từ hậu trường bước đến bên cạnh , đắc ý nhướng mày:

 

"Thế nào? Không mất mặt nữ họa sĩ lớn nhà em chứ?"

 

, mắt gần như b.ắ.n bong bóng màu hồng:

 

"Chồng là đỉnh nhất! Đỉnh nhất thế giới!"

 

Anh kiêu hãnh hất cằm: "Đương nhiên ."

 

13

 

Tiết mục của chúng nhận phản hồi nồng nhiệt từng , giành giải nhất hội diễn vấp bất cứ sự cạnh tranh nào.

 

và Văn Dã, với tư cách là đại diện của lớp, cùng bước lên sân khấu nhận giải.

 

Thầy hiệu trưởng chúng với vẻ mặt đầy vui mừng: "Không ngờ học sinh trường Nhất Trung của chúng chỉ thành tích học tập xuất sắc mà tài năng cũng vượt trội như ."

 

"Những năm , chúng đều chọn những học sinh thành tích nhất đại diện học sinh ưu tú phát biểu, nhưng tin rằng, sự phát triển diện đức-trí-thể-mỹ-lao động mới là mục tiêu cuối cùng của giáo d.ụ.c. tin tưởng rằng, trong tương lai, học sinh của chúng sẽ tỏa sáng ở ngành nghề."

 

 

 

====================

 

Loading...