Sống Lại Ở Thập Niên 90 Phấn Đấu Làm Giàu Nuôi Con - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-18 13:47:19
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực , nếu cần thiết, cô giấu chuyện càng lâu càng . Chỉ cần ai hỏi, cô cũng sẽ chủ động .

Thời đại vẫn còn khắt khe với phụ nữ ly hôn.

Những đứa trẻ do phụ nữ ly hôn nuôi dưỡng, thậm chí thể gọi là "con hoang". Bản thể để ý, nhưng cô con gái sỉ nhục, đặc biệt là khi bé còn đủ lớn để hiểu rõ ly hôn nghĩa là gì.

Nhà ăn của đơn vị vẫn phục vụ bữa ăn, do một nhóm nhận thầu.

Mùa nông nhàn chỉ mở một quầy nhỏ, buổi sáng bán bánh bao và mì sợi, buổi trưa và buổi tối cơm và đồ xào.

, Tào Ái Hoa vẫn nhóm bếp than, định tự nấu ăn.

Thứ nhất, tự nấu sẽ đảm bảo đủ dinh dưỡng hơn, cả cô và con gái đều cần bồi bổ.

Thứ hai, nếu ngày nào cũng nhà ăn, sớm muộn gì chuyện cô chuyển đến ký túc xá cũng bàn tán.

Có lẽ, cô nên sớm mua một căn nhà. Nếu chỉ cô và con gái, cô thể tìm cách điều chuyển công tác, tránh xa gia đình Tô Vệ Dân.

bây giờ, cô mang thai, việc rời còn thực tế nữa.

Tìm một nơi định để an cư vẫn là lựa chọn nhất.

Chỉ vài tháng nữa, các đơn vị sẽ phân chia nhà cho công nhân.

Kiếp , thời điểm , cả đơn vị của Tô Vệ Dân và đơn vị của cô đều tiến hành phân chia nhà. Nhà của cục điện lực tuy gần trung tâm thành phố hơn, nhưng diện tích nhỏ, bố cục cũng hợp lý, giá cả đắt đỏ.

Tô Vệ Dân thâm niên việc lâu, đến lượt chọn thì chỉ còn căn hộ tầng một.

Thế nhưng, chồng cô kéo theo chị chồng đến loạn, cuối cùng hai vợ chồng cô buộc mua căn hộ ở cục điện lực, giấy tờ tên Tô Vệ Dân.

Vậy mà đến hai tháng khi chuyển , chị chồng và chồng liên tục viện đủ lý do để đến ở.

đồng ý, họ rằng n là của con trai và em trai họ, cô quyền lên tiếng.

Thế nhưng, tiền năm nghìn đồng để mua căn hộ là tiền tiết kiệm của cô, cộng với khoản cô vay từ nhà đẻ. Gia đình Tô Vệ Dân từng bỏ dù chỉ một xu!

Không chỉ , do kết cấu nhà , suốt hơn hai mươi năm đó, cô chịu đựng vô vấn đề như tắc cống, dột nước, khói bếp bốc ngược, rác từ tầng ném xuống và nhiều rắc rối khác.

Còn nhà ở trạm bông thì khác hẳn.

Hiện tại, lợi nhuận của trạm bông còn hơn cả cục điện lực, nhà cửa xây rộng rãi, thoáng mát, chỉ , còn sẵn trường mẫu giáo, sân bóng rổ và một khu vườn nhỏ.

Con cái của nhân viên còn đơn vị sắp xếp xe đưa đón đến trường, cần lo lắng về vấn đề học của con cái.

Cha của cô và trạm trưởng là đồng đội cũ trong quân ngũ, chỉ cần cô đồng ý, cô thể chọn một căn hộ .

Hơn nữa, giá chỉ  ba nghìn đồng, thể trả một nửa, phần còn sẽ trừ dần lương hàng tháng, chỉ cần bảo lãnh là .

Bây giờ, đây chính là mục tiêu của cô!

Một ngôi nhà thuộc về chính cô, tên chính cô, xung quanh là đồng nghiệp của cô, nếu chuyện gì xảy , họ sẽ về phía cô, chứ về phía gia đình Tô Vệ Dân.

Kiếp , khi Tô Vệ Dân thăng chức, tăng lương, những ở cục điện lực đều sắc mặt mà hành xử.

Sau khi Chu Ái Linh và Trương Bảo Quốc chuyển công tác, cô thậm chí còn ai giúp.

Ai mà lấy lòng Tô Vệ Dân cơ chứ?

Mẹ chồng cô càng quá, cứ vẻ như một quý bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-lai-o-thap-nien-90-phan-dau-lam-giau-nuoi-con/chuong-10.html.]

Con trai bà thăng chức, bà nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc đến sống chung, nhưng ngoài rằng: " đến để giúp con dâu chăm cháu!"

Mỗi khi gặp ai, bà cũng than vãn: "Sau khi trạm bông ăn kém , con dâu còn nữa, ở nhà để con trai nuôi, suốt ngày gì cả, chỉ xem tivi, đan len. Nó có thể sống sung sướng như , đều là nhờ phúc của con trai !"

Người rõ sự thật, ai cũng nghĩ rằng cô đang sống một cuộc sống giàu sang, sung sướng, chồng giỏi giang, yêu thương vợ con, thậm chí còn giúp sắp xếp công việc cho các em vợ.

Mọi đều cho rằng cô chỉ cần ở nhà chăm con, chẳng cần gì khác.

"Sống cuộc sống phu nhân nhà giàu như , cô còn đòi hỏi gì nữa?"

 " điều", mỗi Tô Vệ Dân dẫn bạn bè về nhà ăn cơm, cô đều gây chuyện.

Mỗi đ.á.n.h bài, xã giao, cô đều "gây chuyện".

Mỗi bận công việc về nhà, cô vẫn "gây chuyện".

Đến cả chồng " bụng" giúp cô chăm con, việc nhà, cô cũng đòi đuổi .

Trong mắt kẻ vô lý chính là cô.

Mỗi cô xảy xung đột với chồng chồng, hầu hết đều bảo cô "nên đủ", "đừng nóng nảy quá".

thực tế thì ?

Tô Vệ Dân đưa cho cô một xu nào, bộ tiền lương đều giao hết cho Trần Lan Hoa.

Đến ngày hôm khi con đóng học phí, Trần Lan Hoa xách đồ đạc về quê, khiến cô buộc mặt dày đến nhà đẻ vay tiền.

Trần Lan Hoa chỉ việc nhà, mà ngay cả một cốc nước cũng chịu tự rót.

Cái gọi là "đưa đón cháu gái", thực chất là gọi xe mất tiền bà tamới chịu , mà mục đích chính cũng chỉ là để tụ tập với mấy bà bạn già.

Đến giờ tan học, Tô Tư Ninh tự bộ đến chỗ hẹn để đón bà nội, cùng bà về nhà.

Khó khăn lắm mới đuổi chồng , thì Tô Vệ Dân kéo cả đám bạn bè về nhà đ.á.n.h bài, nhậu nhẹt.

tự bỏ tiền mua thức ăn, nấu nướng một bàn đầy món, cả mười mấy hai mươi món để chiêu đãi họ.

Sau khi Tô Vệ Dân tiễn khách về, cô còn thức đêm đan áo len mang ngoài bán, kiếm chút tiền sinh hoạt cho con .

Mãi đến khi con gái cấp hai, cô dọa ly hôn, Tô Vệ Dân mới miễn cưỡng đồng ý đưa cô mỗi tháng năm trăm đồng tiền sinh hoạt.

chuyện ly hôn thì bao giờ thể xảy .

Thậm chí, còn bắt cô giữ gìn danh tiếng cho bên ngoài, nếu sẽ ảnh hưởng đến con đường thăng tiến.

Con gái lớn , nhà thì tên , cô chỉ thể tay trắng.

Những xung quanh khuyên cô:

"Vì con gái, cô nhẫn nhịn."

"Không cha, con bé sẽ đáng thương lắm!"

"Hơn nữa, một phụ nữ ly hôn thì ai còn nữa? Cô công việc định."

Đến lúc đó, ngay cả cô cũng tự cảm thấy,  Tô Vệ Dân, một thể sống nổi.  dồn hết hy vọng con gái, nghĩ rằng "Mọi thứ đều vì con, chỉ cần con sống ."

Cô từng nghĩ rằng  lẽ Tô Vệ Dân sẽ vì con mà đầu ."

danh vọng mờ mắt, khi những xung quanh tâng bốc, vây quanh , bảo rằng: "Tào Ái Hoa xứng với .", thì còn nghĩ đến chuyện về với gia đình nữa?

 

Loading...