Đến tháng 11, cử hành lễ tế cho tổ phụ, qua một tháng, mặc tang phục nữa, vặn sang năm mới. Hai nhà họ Đậu giăng đèn kết hoa, tiếng pháo động trời, náo nhiệt vô cùng.
Ô Thiện tặng cho Đậu Chiêu một chiếc đèn con thỏ, Bàng Ký Tu thì tặng nàng chiếc đèn kéo quân vẽ bát tiên quá hải màu sắc rực rỡ. Chiếc đèn chuyển động qua lóe ánh sáng rực rỡ nhiều màu. Đậu Minh thấy lạ, giật dây Thục thư nhi:
– Không ngươi tỷ tỷ với ngươi nhất ? Ngươi mượn tỷ tỷ chơi mấy ngày .
Lần đầu tiên Đậu Chiêu từ chối Thục thư nhi, :
– Đây là của khác tặng, tiện đưa cho cho ngươi. Nếu ngươi thích thì bảo mua cho ngươi cái khác.
– Không cần, cần, chỉ định mượn chơi mấy ngày thôi.
Thục thư nhi đỏ mặt về Đông phủ, oán trách Đậu Minh giật dây mượn đèn:
– Ngươi thừa đó là khác đưa cho Tứ cô cô mà còn bảo .
Đậu Minh nhạo:
– Lúc thứ đồ nào mà chẳng là khác tặng nàng, bao giờ nàng “Không tiện”, rõ ràng là cho ngươi. Ngươi lấy thì nổi cáu với chi!
Thục thư nhi giận dữ đến độ òa lên . Nghi thư nhi vội dạy dỗ nàng:
– Ngày nào cũng chỉ thích đồ của tứ cô cô, cầm còn trả, tứ cô cô là trưởng bối, tiện so đo chứ nếu thì ai dung túng cho như ? Muội sai còn nghĩ , khác mấy câu gào , khó trách ngũ cô cô coi thường .
Thục thư nhi đến chỗ Đậu Chiêu thì đụng tường, Đậu Minh nhạo một hồi Nghi thư nhi dạy dỗ, lòng bực tức, đẩy nha bên cạnh chạy ngoài.
Trước mặt là Hải Đường.
– Thục thư nhi.
Nàng khanh khách hành lễ với Thục thư nhi, tiểu nha đằng cầm một chiếc đèn kéo quân vẽ hoa đón xuân, Hải Đường :
– Tứ tiểu thư nhà , chiếc đèn kéo quân bát tiên quá hải bán hết , chỉ đành mua chiếc đèn hoa đón xuân cho tiểu thư, tiểu thư cầm chơi tạm, chờ năm tứ tiểu thư sẽ cho mua sớm cho tiểu thư.
Lúc Thục thư nhi mới dễ chịu hơn một chút.
chuyện cũng thể giấu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-132.html.]
Ngũ đường tẩu hỏi Nghi thư nhi:
– Bảo Thục thư nhi xin Thọ Cô đèn là chủ ý của Minh thư nhi?
– Chắc là !
Lúc Đậu Minh giật dây Thục thư nhi thì Nghi thư nhi mặt, nàng chút chần chừ:
– Thục thư nhi dù ngốc nhưng nàng lấy đồ của tứ cô cô thành quen, nêu là chủ ý của thì cũng gì mà dám nhận, cũng cần đổ đến đầu ngũ cô cô.
Nói tới đây, nàng như nhận thức điều gì, ngạc nhiên :
– Từ khi Ngũ cô cô từ kinh trở về, dường như chút đổi, lúc nào cũng kinh thành thế , nhà ngoại của nàng thế …
Điều khiến Nghi thư nhi chút thoải mái.
Ngũ đường tẩu thì nhíu mày, dặn dò con gái:
– Dù nàng cũng là trưởng bối, gặp thì cung kính một chút, chuyện gì thì đừng lôi kéo nàng, chơi thì tìm Thục thư nhi chơi, hai đứa mới là đồng lứa.
Nghi thư nhi càng lớn thì tính tình càng cố chấp, thêm phụ nàng là bất tài nhất trong hàng chữ Xương, thỉnh thoảng Đậu Minh khoe khoang mặt nàng sớm khiến nàng tức giận. Mẫu nhắc nhở khiến nàng ý thức tiểu nha đầu nhỏ hơn nàng ba tuổi vẫn là cô cô của nàng, nàng gặp thì hành lễ vãn bối, lòng khỏi chút phẫn nộ, bực bội đáp:
– Biết ạ!
Bên , tam đường tẩu đang khiển trách Thục thư nhi:
– Người khác bảo con gì thì con theo? Người bảo con trộm đồ của nhị thái phu nhân thì là con cũng trộm ? May mà là Thọ Cô, nếu là khác thì sẽ con thế nào? Con còn nhỏ ngoan , cầm đồ chịu trả. Ban đầu chỉ nghĩ là con còn nhỏ, lớn lên sẽ hiểu. Ai con càng lớn càng nặng nhẹ. Người khác cho mà còn dám oán hận… Khóc! Chỉ ! Giờ mất mặt ? Lúc những gì?
Lại bảo nha lo việc trong phòng Thục thư nhi:
– Đem những đồ nó lấy từ chỗ Thọ Cô đây, tự trả cho Thọ Cô.
Rất nhiều đồ, thời gian qua lâu, ngay cả Thục thư nhi cũng cái nào là của , cái nào là của Đậu Chiêu khiến tam đường tẩu giận đến đập giường đập ghế:
– Sao nuôi đứa vô tâm như con chứ?
Ba Đậu Khải Tuấn tan học trở về thấy thì hoảng hốt, một an ủi mẫu , một hỏi xảy chuyện gì. Đậu Khải Thuận nhỏ tuổi nhất chớp chớp mắt :