– Chuyện tìm , tính ?
Đậu Chiêu :
– Cẩu Thăng chỉ tên của , con thấy bằng để Thôi Thập Tam giúp Bá Ngạn, chẳng nó học huyện ?
Nàng tổ mẫu thích họ Thôi dính chuyện Đậu gia, sợ khác Thôi gia một tấc tiến thêm một bước, chiếm tiện nghi của Đậu gia. so với Triệu Lương Bích thì Thôi Thập Tam còn thích hợp hơn nhiều.
Huống chi, kiếp nàng quyết chí lập gia đình thì nhất định tìm đường cho Thôi Thập Tam.
Tổ mẫu xong, quả nhiên do dự.
Đậu Khải Tuấn là linh hoạt, động não là Đậu Chiêu đang cất nhấc họ Thôi, đương nhiên đạo lý nào để từ chối. Hắn :
– Vậy cứ thế ! Còn phiền Tứ cô cô qua hai ngày nữa sai dẫn Thôi Thập Tam đến chỗ con, qua Trùng Dương (ngày 9 tháng 9) con sẽ bắt tay chuyện .
Đậu Chiêu đồng ý.
Tổ mẫu phản đối thì vẻ hẹp hòi, cũng nhắc đến chuyện nữa, kể lúc đến chùa Đại Phương xem mặt trời mọc:
– … Nửa đêm tiếng chiêng trống cho bừng tỉnh, nọ dẫn theo đám trẻ con xướng “Hàn Kỳ vương” ở đại điện, chúng con và các sư phụ trong chùa, khách hành hương cùng đến xem. Lúc trời sáng, cùng nọ đến tháp Song Nhạn ngắm mặt trời mọc. đến khi xuống tháp thì chẳng thấy , nếu thể cùng kết giao thì thật .
Đậu Khải Tuấn vô cùng tiếc nuối.
Ô Thiện cho là đúng:
– Người nọ ăn mặc hoa mỹ, mang theo trẻ con, kỹ nữ, thấy gì cả, quen còn hơn.
Đậu Khải Tuấn :
– Người đó chuyện khôi hài, cao nhã, cử chỉ tiêu sái, thấy là một trong sạch.
– Được , , cần gì vì một quen mà cãi cọ. Ngày mai chúng đến chùa Pháp Nguyên ?
Đậu Chính Xương khuyên can.
Đậu Chiêu ngạc nhiên :
– Mọi đến chùa Pháp Nguyên gì?
Đậu Chính Xương :
– Chùa Pháp Nguyên cây quế già trăm năm, năm hỏa hoạn đốt trụi, mấy ngày gần đây nảy cành mới, chúng xem.
Đậu Chiêu :
– Mấy hôm Bá Ngạn bốc phét với phụ là các ngươi đang ở nhà buộc tóc lên xà nhà, thì là để ứng phó với lớn?
– Mấy ngày đúng là ở nhà sách, mấy hôm nay Đỗ phu t.ử ngoài gặp bạn nên mới cho chúng nghỉ 7 ngày nên mới dạo xung quanh. Ô Thiện vội .
Đậu Chiêu hâm mộ.
Tổ mẫu :
– Ngày mai chúng cũng đến chùa Pháp Nguyên !
– Chùa Pháp Nguyên xây ở tận đỉnh núi, từ núi lên đến đại điện là 999 bậc thang. Nếu ngày mai thì để con thuê kiệu cho ?
Ô Thiện vội . Tổ mẫu hiền lành:
– Không cần, cần, chẳng qua chỉ là 999 bậc thang thôi mà, .
Đám Đậu Khải Tuấn khỏi hồ nghi, hôm vẫn gọi hai cỗ kiệu theo .
Đậu Chiêu theo tổ mẫu đến đỉnh núi mà mấy Ô Thiện vẫn còn thở hổn hển ở dọc đường.
Nàng khỏi lớn.
Tiếng thanh thúy như minh châu rơi xuống khay ngọc khiến phương trượng Đồ Ấn đang mỉm chờ ở đại điện cũng Đậu Chiêu đôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-143.html.]
Bên còn “Ơ!” một tiếng.
Đậu Chiêu khỏi .
Thấy một thiếu niên ước chừng 15, 16 tuổi, mày kiếm, mắt sáng, mặt như quan ngọc, mặc bộ cẩm bào vô cùng hoa lệ, đầu cài trâm bạch ngọc, hông cài 7,8 chiếc túi đủ các loại, cứ lẳng lặng ở đó, phong tư rực sáng.
Theo còn hai tiểu đồng, cũng quá 12,13 tuổi, cũng là mặt mày thanh tú, lộ thở trí thức khiến dám khinh thị.
Thấy Đậu Chiêu qua đây, mỉm chắp tay hành lễ, khí độ ung dung.
Hắn bình thản như , Đậu Chiêu cũng tiện so đo, thất lễ.
Tổ mẫu tức giận.
Đồ Ấn vội :
– Hôm qua lúc nhận thư của quý phủ thì vị công t.ử ngủ đây .
Ý là tiện đuổi .
Cũng may tổ mẫu là hà khác, gật gật đầu, cũng nhắc tới nữa, cùng Đậu Chiêu đó chờ đám Đậu Khải Tuấn.
Vị công t.ử liền hỏi phương trượng Đồ Ấn:
– Không gốc quế trăm năm tái sinh là ở chỗ nào?
Thì là cũng đến để xem quế.
Đậu Chiêu khỏi dỏng tai .
– Ngay ở Đại Hùng bảo điện, để sai dẫn thí chủ qua.
Phương trượng Đồ Ấn .
Công t.ử tiếng cảm ơn cùng hai thư đồng theo sư phụ tiếp khách điện.
Đám Đậu Khải Tuấn khom chống lưng lên.
– Thôi di thái thái ngày ngày ruộng, con nhận thua. tứ bình thường giường thêu hoa thì là bàn học chữ, cũng nhanh như ?
Đậu Đức Xương .
Đậu Chiêu đắc ý :
– Huynh cho là thêu thùa, may vá chữ thì tốn sức ?
Lòng cảm kích tổ mẫu kéo nàng bộ cùng.
Đương nhiên là bọn Đậu Đức Xương tin.
Đậu Chiêu :
– Vậy rốt cuộc mấy định xem cây quế ? Khi nãy đến Đại Hùng bảo điện chúng đó?
– Ai thế?
Mấy Đậu Chính Xương đều bàn tán:
– Có thể nghĩ giống như chúng thì hẳn là phàm tục, bằng mời cùng ăn trưa luôn.
Bọn họ tự dẫn theo cả đầu bếp đồ ăn chay lên núi.
Ô Thiện :
– Còn tứ nữa mà!
Mọi đều nhụt chí.
Đậu Chiêu cũng thấy chút mất hứng.