Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:39:04
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đinh di thái thái cửa hơn một năm nhưng động tĩnh gì, tằng tổ mẫu của Đậu Chiêu sốt ruột. Lại ở điền trang của Đậu gia một gia đình họ Thôi, sinh 8 trai, 2 gái, tất cả đều mạnh khỏe. Bởi vì nhiều con nuôi nổi nên còn đưa hai đứa con trai cho nhà khác con rể, giờ đem con gái lớn 14 tuổi để đổi lấy đứa thứ ba.

Tằng tổ mẫu của Đậu Chiêu cảm thấy đây là ý trời, thấy trưởng nữ nhà họ Thôi tuy rằng trông cao lớn, ngu quan thanh tú nhưng cũng chẳng bàn với tổ phụ của Đậu Chiêu mà dùng hai trăm lạng bạc lấy trưởng nữ họ Thôi .

Mười tháng , phụ của Đậu Chiêu chào đời.

Đứa bé qua trăm ngày, ông nội Đậu Chiêu đưa bà nội Đậu Chiêu , chỉ để Đậu Thế Anh còn quấn tã:

–      Ta tự nuôi đứa bé , thể để Thôi thị một chữ cũng hủy hoại nó.

Cứ như , Thôi thị đưa đến ở điền trang nhỏ chỉ hơn trăm mẫu ở thôn Đông Tích ở cho đến khi qua đời.

Cho nên, về bản chất mà , Thôi thị vẫn chỉ là một nông phụ.

Những năm tháng Đậu Chiêu sống cùng bà, Thôi thị chỉ đưa nàng nhà tưới rau, bắt sâu, cỏ mà còn dạy nàng cách trồng hoa màu, nuôi gà nuôi lợn… Theo lời Thôi thị thì là: “Học cách chăm sóc hoa màu thì đến cũng sợ đói!”

Đậu Chiêu lớn lên trong cảnh , khi nào là vụ xuân, khi nào thu hoạch vụ thu, khi nào thì đồ ăn gì, khi nào thì ấp trứng gà, thậm chí thể căn cứ khí hậu mùa đông để dự đoán thời tiết năm . Không giống những tiểu thư nhà thế gia khác, ngược phần giống con gái nhà phú nông hơn.

Lần đầu tiên gặp Thỏa Nương là hơn mười tuổi. Mọi đều đang bận rộn cày cấy vụ xuân, tổ mẫu và quản sự đều ruộng, nàng và vài nha dứng tàng cây du phòng xem bọn trẻ trong điền trang hái quả du*.

(Heo ở Việt Nam hoặc gọi là gì, xem ảnh phán hộ nhé ^^. Link đây. Heo chỉ quả giá trị dinh dưỡng để chữa bệnh thôi)

Một con sâu róm rơi trúng vai Đậu Chiêu khiến nàng hoảng hốt, nàng bắt con sâu dọa đám nha , đuổi chạy la hét ch.ói tai, hỗn loạn.

Chẳng Thỏa Nương từ chạy tới, như phát điên đuổi đ.á.n.h đám nha , đ.á.n.h mắng:

–      Nàng là tiểu thư, là tiểu thư Đậu gia, các ngươi dám bất kính với nàng? Ta đ.á.n.h c.h.ế.t các ngươi, đ.á.n.h c.h.ế.t các ngươi…

Nghĩ đến đây, Đậu Chiêu chút kích động.

Sau khi kế cửa, hầu hạ mẫu hoặc vì chỗ dựa thì bán, hoặc là kế công lao từng hầu hạ mẫu nên chuộc , hoặc là đưa về nhà cữu cữu (), ai cho nàng chuyện của mẫu . Cho nên dù là tổ mẫu yêu thương nàng cũng từng với nàng nhiều :

–      Con nên về phía , cứ hỏi những chuyện cũ thì ích gì? Con hẳn nên nghĩ đến sống thế nào, gả đến phủ Tế Ninh hầu thế nào để chồng thích mới đúng.

Không ai nỗi sợ hãi trong lòng nàng.

Mẫu c.h.ế.t thế nào?

đều giữ kín như bưng?

Hồ thị bên cạnh kế mẫu Vương thị mẫu vì sinh con gái…

Thế chẳng là nàng hại c.h.ế.t mẫu ?

vì thế mà nàng mới đưa đến chỗ tổ mẫu?

Lúc mẫu còn sống bao giờ ghét nàng, hối hận vì sinh nàng?

Càng lớn nàng càng dám hỏi.

Mẫu c.h.ế.t hình thành một vết thương vĩnh viễn thể lành trong lòng nàng.

Là Thỏa Nương chân tướng cho nàng, còn phản đối khi tổ mẫu trách cứ:

–      Con đạo lý gì cả. Con chỉ là Vương thị hại c.h.ế.t thất phu nhân, Vương thị là kẻ thù của tứ tiểu thư, là hại tứ tiểu thư, khiến tứ tiểu thư mang tiếng là kẻ bất hiếu.

Đến giờ Đậu Chiêu vẫn còn nhớ rõ vẻ khiếp sợ mặt tổ mẫu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-18.html.]

Sau tổ mẫu chẳng gì, chỉ giữ Thỏa Nương ở điền trang.

Năm đó hầu hạ mẫu nhiều nhưng mất tám năm cũng chỉ Thỏa Nương tìm nàng, bênh vực nàng.

Tính cách nàng thế nào thể hiểu.

Giờ Đậu Chiêu nửa bước cũng khó , cần một nấy.

Không ai hợp hơn Thỏa Nương.

Hương Thảo mặc kệ sự phản đối của Song Chi, chủ động gọi Thỏa Nương đến cho nàng.

Thỏa Nương ngơ ngác Đậu Chiêu, trong sự câu nệ vài phần lo lắng, khẽ gọi:

–      Tứ tiểu thư.

Lúc Thỏa Nương còn trẻ, da dẻ hồng nhuận, ánh mắt dịu dàng ngượng ngùng, khác hẳn với nữ nhân mặt mày tiều tụy, đầu tóc rối bù trong trí nhớ của Đậu Chiêu.

Lòng Đậu Chiêu chua xót.

Nàng hỏi Thỏa Nương:

–      Ngươi… ?

–      Biết!

Nàng nhỏ giọng :

–      Vừa đường, Hương Thảo cho , tiểu thư là nữ nhi của Thất phu nhân, là tứ tiểu thư của Đậu gia.

Biết nàng là con gái của thất phu nhân là .

Đậu Chiêu mỉm gật gật đầu, vươn tay cho Thỏa Nương bế :

–      Chúng đến… Hạc Thọ Đường. Song Chi… Dẫn dường.

Thỏa Nương chút do dự bế Đậu Chiêu lên nhưng Song Chi do dự :

–      Nếu vạn nhất…

–      Ta ! Đậu Chiêu lườm Song Chi.

Song Chi ngượng ngùng.

Hương Thảo ở bên vội hỏi:

–      Vậy còn ? Tứ tiểu thư, thì ?

Người bên thể chỉ một loại , đôi khi, sở trường sẽ thành sở đoản, sở đoản thành sở trường.

–      Cũng ! Đậu Chiêu .

Hương Thảo vui mừng : “Vâng” dẫn đường.

Cái Song Chi nghĩ cũng nghĩ nổi.

 

Loading...