Nghe xong lời Đậu Chiêu , ánh mắt Song Chi Đậu Chiêu chút hoảng sợ.
Đậu Chiêu cũng thèm để ý.
Chỉ cần mẫu và các trưởng bối nghi ngờ, đám nha bàn luận thế nào thì cũng chỉ là bàn tán mà thôi.
Đậu Chiêu lệnh cho Thỏa Nương bế về phòng.
Nhân sự bên tây Đậu đơn giản, phía Hạc Thọ đường giương cung bạt kiếm tuy rằng khiến đám nha lo lắng nhưng còn lâu mới đến mức độ hoảng hốt.
Song Chi dẫn Thỏa Nương và Hương Thảo phòng Đậu Chiêu, tập trung sang hai nàng. Có mắng:
– Hương Thảo láo toét thật, cuối cùng cũng thực hiện . Không là học theo ai?
Lại càng nhiều chào hỏi Thỏa Nương, tự giới thiệu:
– Ta là Ngân Hạnh.
– Ta là Đinh Hương!
Lại hỏi:
– Tỷ tỷ vốn là ở phòng nào? Sao đột nhiên đưa đến phòng tứ tiểu thư?
Thỏa Nương quen với sự nhiệt tình như , bẽn lẽn đáp lời.
Nghe nàng là nha thô từ phòng giặt đồ, , khó xử.
Thỏa Nương thấy thì ngượng ngùng.
– Được ! Song Chi giải vây cho Thỏa Nương: – Có gì đợi lát nữa các ngươi . Giờ để thu xếp cho Thỏa Nương .
Sau đó :
– Phòng của và Hàm Tiếu tỷ tỷ còn hai chiếc giường, giờ cũng chẳng khi nào thất phu nhân mới về, bên cạnh tứ tiểu thư thể thiếu . Ta thấy, cứ để Thỏa Nương ngủ trong phòng , chờ thất phu nhân về tính.
Thỏa Nương nhẹ nhàng thở phào.
Mọi cũng lấy tinh thần, hoặc xung phong nhận dọn đồ cho Thỏa Nương hoặc là chủ động giúp Thỏa Nương dọn giường chiếu.
Thỏa Nương chịu rời Đậu Chiêu nửa bước:
– Bên cạnh tiểu thư ai hầu hạ? Ta cứ chờ Hương Thảo đến .
Đậu Chiêu .
Thỏa Nương hiểu lý lẽ.
Lúc nàng gả qua phủ Tế Ninh hầu, tiền đồ chẳng rõ, dám đưa Thỏa Nương qua, chờ nàng vững ở phủ Tế Ninh hầu, đón Thỏa Nương về thì Thỏa Nương bệnh mà qua đời.
Nghĩ đến đây, mắt nàng ửng đỏ, nhẹ nhàng nắm tay Thỏa Nương.
Thỏa Nương nghiêm túc nàng, trịnh trọng :
– Tứ tiểu thư yên tâm, sẽ rời tiểu thư một tấc.
Câu khiến cho mặt đều như trứng thối, ai nấy đen mặt. Ánh mắt Thỏa Nương thiện nữa. Thỏa Nương hề phát hiện, chỉ bên cạnh nàng, năng gì.
Song Chi đành tức giận sai nha đến phòng giặt đồ báo tin, tạm dọn đồ của Thỏa Nương qua.
Mọi chia việc, ai đến gần Thỏa Nương nữa.
Đậu Chiêu và Thỏa Nương trợn mắt , đợi ở trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-20.html.]
Chỉ chốc lát, Hương Thảo chạy :
– Tứ tiểu thư, thất phu nhân và Du ma ma !
Không nhắc đến phụ . Tim Đậu Chiêu chìm xuống, hỏi:
– Phụ ?
Hương Thảo lau mồ hôi trán, :
– Thất gia, lão thái gia, tam gia và tam phu nhân vẫn ở Hạc Thọ đường.
Đang thương lượng chuyện nạp ? Hay là thương lượng để mẫu chịu chấp nhận?
Đậu Chiêu chút sốt ruột, sự giúp đỡ của Thỏa Nương mà leo xuống đất, vội chạy ngoài.
Thỏa Nương và Hương Thảo bám sát theo nàng.
Mẫu vẻ mặt bình tĩnh Du ma ma dìu, mặt đổi trong.
– Mẫu , mẫu ! Đậu Chiêu xông đến.
Sắc mặt mẫu thoáng hòa hoãn , xoay bế Đậu Chiêu, thơm lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng giao cho nha :
– Chơi dây với tứ tiểu thư .
Hàm Tiếu vội bế Đậu Chiêu nhưng Đậu Chiêu kéo vạt áo mẫu buông.
Mẫu mất kiên nhẫn:
– Con bé , lời thế? Mẫu còn việc, con chơi với Hàm Tiếu .
Nói xong Thỏa Nương và Hương Thảo, chỉ hai :
– Hay là chơi với các nàng .
Đậu Chiêu mẫu giờ tâm tình dỗ nàng, ngoan ngoãn để Hàm Tiếu bế, chờ mẫu và Du ma ma phòng , nàng tuột xuống khỏi Hàm Tiếu, chạy phòng.
Đám nha dám ngăn cản nàng.
Nàng thuận lợi chạy phòng.
Mẫu đang bàn:
– … Ngươi thấy đó, còn cửa mà che chở như , sợ chịu tủi . Ta còn thể gì. Ta thuận theo ý , để nữ nhân cửa là ! Ta xem xem, nữ nhân bản lĩnh gì, dùng thủ đoạn gì khiến phân biệt cha , vợ con, đến danh dự, khí tiết cũng cần!
Dư ma ma xuống, thấp giọng :
– Thất gia nạp , lớn lớn, nhỏ nhỏ. Người xem, nên phái với cữu gia một tiếng…
– Không !
Không đợi Du ma ma xong, mẫu ngẩng phắt dậy, vội :
– Sang năm ca ca sẽ kinh thi, bây giờ đang đóng cửa sách. Nếu gả đây ba năm mà Vạn Nguyên nạp , dựa tính khí ca ca quyết sẽ bỏ qua, thể vì chuyện của mà ảnh hưởng đến tiền đồ của ca ca .
Lại dặn dò Du ma ma:
– Ngươi là hầu hạ mẫu , nếu là chuyện khác, ngươi giấu gì cũng so đo, ngươi vì cho . chuyện nhỏ. Triệu gia 40 năm một tiến sĩ. Nếu vì ngươi mà xảy chuyện gì thì chính là ngươi biến thành kẻ bất nghĩa, biến thành tội nhân thiên cổ của Triệu gia.
Du ma ma gật đầu, xoay lau nước mắt.