“Chát!”
Một tiếng tát tai giòn giã vang lên.
Liễu Thanh Thanh Doãn An tát một cái ngã sấp xuống đất.
“Cô!” Liễu Thanh Thanh ôm lấy má trái, dám tin Doãn An.
“Chát!!!”
Lại thêm một cái tát nữa, má của Liễu Thanh Thanh cũng hằn lên một dấu đỏ.
“A!!!”
Máu mũi cô chảy ròng ròng, cô hét lên, ôm c.h.ặ.t hai bên má, tức giận đến mức run rẩy.
“Doãn An, để yên cho cô !!!”
Gào thét xong, Liễu Thanh Thanh bò dậy lao về phía Doãn An.
“Bốp!”
“Bốp!!”
“Bốp!!!”
Lại thêm ba cái tát nữa!
Tốc độ tay của Doãn An cực nhanh, lực đạo cực lớn!
Liễu Thanh Thanh trực tiếp tát đến xoay vòng vòng, một nữa chật vật ngã sấp xuống đất.
Gò má cô sưng vù lên với tốc độ mắt thường thể thấy , nước mắt nước mũi giàn giụa, xí nỡ !
“Họ Liễu , giữ cái mạng nhỏ của cô là tiếp tục xem cô trò hề nhảy nhót, nếu cô cứ nhất quyết mồm thối như , thì cũng ngại giải quyết cô ngay bây giờ .”
Doãn An lau tay, chậm rãi .
Động tác ưu nhã như một nữ vương, nhưng ánh mắt như quỷ mị đến từ địa ngục, khiến rét mà run.
Liễu Thanh Thanh lúc hai má đau đớn thôi, đầu váng mắt hoa, cô run rẩy Doãn An, đến thượng khí tiếp hạ khí, nhưng tuyệt nhiên dám nhảm thêm một câu nào nữa!
Ngay lúc , cô thật sự tin rằng Doãn An sẽ kết liễu cô !
Doãn An bộ dạng của Liễu Thanh Thanh, tỏ vẻ khá hài lòng, cô nghiêng đầu, nhướng mày : “Chậc, thật đấy, cái bộ dạng đầu heo của cô mà nịnh nọt Lục Trì... e là... sẽ dọa nôn mửa mất thôi.”
Nói xong, cô liền bước với những bước chân nhẹ nhàng, thèm liếc Liễu Thanh Thanh đang bẹp dí đất như đống bùn loãng thêm một cái nào nữa.
Vừa xuống lầu, Doãn An liền động tĩnh bên trong một khung cửa sổ thu hút tầm mắt.
Cô kỹ , trong phòng, một chú mèo đen nhỏ đang ăn cá khô mặt đất, mà đối diện nó là Kỳ Dã đang xổm một nửa.
Trên mặt khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày, mang theo ý nhàn nhạt, đáy mắt cũng hiếm hoi thêm một tia dịu dàng.
Doãn An thấy lạ mà lạ, kiếp Kỳ Dã là một con sen chính hiệu. Chuyện tùy mang theo cá khô thế , chắc cũng chỉ mới .
Con mèo đen cô quen mắt, kiếp Kỳ Dã cũng mang theo nó, đây là một con mèo dị năng hệ Tốc độ, ngày thường giúp Kỳ Dã g.i.ế.c Tang thi cướp thức ăn ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-lai-tan-the-toi-lay-lai-tat-ca-mot-duong-thanh-than/chuong-41-ky-da-va-chu-meo-trung-ten.html.]
Kỳ Dã mang theo nó, như hổ mọc thêm cánh.
Một một mèo đều cảnh giác nhận ánh mắt của Doãn An.
Kỳ diệu là, chú mèo đen nhỏ hề sợ hãi bài xích Doãn An, ngược còn kêu “meo” một tiếng thật dịu dàng, khiến Doãn An tan chảy.
Doãn An bước trong phòng, đưa tay xoa xoa cái đầu đầy lông của nó, chú mèo nhỏ dùng đầu cọ cọ lòng bàn tay Doãn An, vô cùng hưởng thụ.
“Thật hiếm thấy, bình thường nó ít khi cận với lạ.”
Kỳ Dã Doãn An một cái, đáy mắt chút kinh ngạc .
Doãn An thật, kiếp cô cũng con mèo đen khó tiếp cận, ngoại trừ Kỳ Dã thì ai cũng đừng hòng chạm nó.
Không ngờ, nó khá thiết với .
Doãn An khẽ, vui vẻ : “Nghe , và nó là bạn cũ ?”
“Ừ.” Kỳ Dã gật đầu, cũng đưa tay xoa đầu chú mèo đen:
“Trước đây từng nuôi nó ba năm, đó... chuyển , gặp nó nữa, ngờ hôm nay gặp ở đây.”
Vừa đến mèo, trai ngày thường khó gần dường như biến thành một khác, cũng nhiều hơn hẳn.
Doãn An gật đầu: “Đây chính là duyên phận .”
Nói xong cô vươn ngón tay gãi gãi cằm chú mèo, mèo đen nhỏ hưởng thụ nhắm mắt ngẩng đầu lên, đáng yêu vô cùng.
“Nó tên là gì?” Doãn An đột nhiên nảy ý nghĩ hỏi.
Giọng khàn khàn của Kỳ Dã pha lẫn một tia ôn hòa, chú mèo đen nhàn nhạt : “Nó tên là An An.”
Doãn An sững sờ.
Cô... trùng tên với một con mèo???
“Hửm?”
Kỳ Dã phát hiện sự khác thường của Doãn An, về phía cô: “Sao ...”
“A, gì!” Doãn An xua tay, thôi bỏ , dù tên thật của cô cũng !
Kỳ Dã đôi mắt phượng chứa ý của Doãn An, yết hầu khẽ động: “Vẫn cảm ơn cô, cứu chị .”
Trong mắt là sự cảm kích chân thành.
Kỳ Mân đối với vô cùng quan trọng, cho nên ân tình của Doãn An, nhớ kỹ.
Doãn An thấy nghiêm túc cảm ơn như , định gì đó, liền một giọng nam dễ cắt ngang:
“Đội trưởng, chúng thu dọn xong , thể tập hợp .”
Kỳ Dã và Doãn An đồng thời đầu, liền thấy Tề Hiên xông .
Tề Hiên thấy hai rõ ràng cũng sững sờ.