Đứa trẻ cô với vẻ ngây thơ vô tội, hiểu thím đột nhiên vẻ như :
“Bà cụ đ-ánh xe ạ, một lúc ạ."
Trái tim Thái Văn Lệ chìm xuống đáy vực, cô lảo đảo chạy về sân nhà , “òa" một tiếng rống lên:
“Mẹ ơi, ơi, Tiểu Thổ Đậu và Tiểu Khoai Tây mất tích , mất tích ơi!"
Lại Giang Hựu thong thả đạp xe khỏi thôn.
Vốn dĩ cô đạp xe nhanh, lúc để kéo dài thời gian, cô càng mong lốp xe thể tròn tại chỗ luôn cho .
Đinh lão nhị theo phía trong lòng kêu khổ thấu trời, gã bây giờ còn thấy bộ đuổi theo xe đạp là khổ nữa, gã thấy bộ đuổi theo một chiếc xe đạp bò như sên mới gọi là khổ, gã chỉ sợ nhanh thêm vài bước là vượt mặt cô .
Cô gái là ăn cơm , cô đạp xe ngoài chắc là định lên công xã Hồng Tinh nơi nào xa hơn nữa chứ, đang vội đường mà, cô chẳng chút nôn nóng nào ?
Gã hận thể tự lên đạp chiếc xe đó, chắc chắn sẽ là một mạch lao vù vù theo gió mất thôi.
.
Gã chỉ thể lén lén lút lút theo phía xa, còn cực lực khống chế tốc độ, bảo đảm sẽ vô ý mà vượt qua.
Còn chú Lưu nhị theo Đinh lão nhị, lúc chú phi thường chắc chắn, kẻ tuyệt đối .
Nhìn cái vẻ lén lút gian xảo , tên quả nhiên là cố ý theo Giang Hựu, qua ý đồ !
Chú Lưu nhị âm thầm nắm c.h.ặ.t t.a.y, khi những khác đuổi tới, chú bảo vệ Giang Hựu.
Cứ như , kẻ theo , bọ ngựa bắt ve sầu chim sẻ rình lưng một quãng đường, Đinh lão nhị chút kiên nhẫn nổi nữa.
Đi nãy giờ cũng lâu , cuối cùng cũng cách thôn một đoạn khá xa.
Đinh lão nhị thò đầu thò cổ quan sát xung quanh một hồi, gần đó ai.
Tất nhiên , đây chẳng nhảm , trời lạnh thế , việc gì ai chạy ngoài dạo cơ chứ.
Ừm, bên một bụi cỏ dại, khi hạ gục cô , gã thể giấu ở đó , chờ gã đ-ánh xe la tới đón.
, con mụ còn một chiếc xe đạp nữa, lát nữa cứ giấu xuống mương , lát nữa cho lên xe la chở luôn.
Phải chở luôn!
Cái xe đạp thật sự là, hành hạ gã đến ch-ết mất.
Được, cứ quyết định thế .
Có thể hành động !
Đinh lão nhị hạ quyết tâm, vắt chân lên cổ mà chạy.
Không cần đến ba phút, gã thể đuổi kịp chiếc xe đạp phía , đến lúc đó tiên lôi cô từ xe xuống, đó lấy khăn tẩm thu-ốc mê bịt mồm , đ-ánh mê , nhét bụi cỏ, thế là xong việc.
Nghĩ thì lắm, nhưng ngay khi gã lao , Giang Hựu phía bỗng nhiên bắt đầu đạp bàn đạp điên cuồng, chiếc xe đạp bỗng nhiên vọt như tên b-ắn.
Xa xa, bỏ Đinh lão nhị ở phía .
Đinh lão nhị:
“..."
Có cố ý , cô cố ý ?
Chắc chắn là cố ý !
Á á á, cái con đàn bà xảo quyệt , chắc chắn phát hiện gã từ sớm , đang ở đây cố tình trêu ngươi gã đây mà!
Không , gã nhất định đuổi kịp cô !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-lai-thap-nien-70-co-vo-kieu-ky-co-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-196.html.]
Để cô thấy lợi hại của đôi chân Đinh Phi Mao!
Đinh lão nhị nghiến răng nghiến lợi tăng tốc.
Phía Giang Hựu dĩ nhiên cố ý trêu Đinh lão nhị, cô chỉ là bỗng nhiên dường như thấy trong gió truyền tiếng kêu cứu thất thanh, mặc dù lý trí bảo cô rằng, phía sói phía hổ, lúc việc cô nên nhất chính là xe , nhanh ch.óng đạp về nhà, nhưng thực tế, cô chắc chắn thể ngơ tiếng kêu cứu, cho nên cô lập tức tăng tốc, đạp về hướng âm thanh truyền tới.
Đạp một lúc, cô nhanh ch.óng thấy đằng xa một bóng dũng mãnh đang chạy về phía , theo bản năng cô đầu xe để tránh , nhưng giây tiếp theo, cô rõ mặt đó.
“Kít" một tiếng, cô bóp phanh xe.
Và đúng lúc , Đinh lão nhị phía cuối cùng cũng đuổi kịp.
Gã chỉ mải mê cắm đầu chạy, thậm chí chẳng thèm để ý đến tình hình xung quanh, cuối cùng, mắt xuất hiện cái lốp xe đạp, gã đắc ý ha hả, dữ tợn :
“Cuối cùng cũng để tao đuổi kịp , mày xong đời , mày xong đời , mày ?!"
Chỉ là một cô gái nhỏ thôi mà, gã chẳng cần lén lút tay, cứ trực tiếp mặt đối mặt là thể tóm gọn!
Đinh lão nhị đắc ý nghĩ thầm, để con mụ xảo quyệt tay gã.
Sau đó, gã thấy giọng trầm thấp mà lạnh lẽo của một đàn ông:
“Ai xong đời?
Tao thấy mày mới là đứa xong đời đấy!"
Đinh lão nhị:
!!!
Chương 196 (Tiếp):
Đinh lão nhị vốn còn chạy, thế nhưng Tần Liễm chỉ vài đường cơ bản hạ gục gã.
Anh khống chế Đinh lão nhị, trực tiếp đè gã xuống đất:
“Thành thật một chút ."
Anh chẳng buồn quan tâm đến tiếng la hét khổ sở của Đinh lão nhị, ngẩng đầu quan sát kỹ Giang Hựu vài , thấy cô hề sứt mẻ gì mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi:
“Chuyện là thế nào?"
Giang Hựu thật sự ngờ tới, đàn ông đến Tết Dương lịch mới tới , đột nhiên từ trời rơi xuống thế .
bây giờ cũng lúc những chuyện , cô chỉ tay Đinh lão nhị, :
“Tên vẻ là bọn buôn ."
Đinh lão nhị đang đất kêu gào loạn xạ bỗng nhiên im bặt.
Không chứ, con mụ gã là kẻ buôn , gã lộ sơ hở chỗ nào cơ chứ?!
Kể cả cô phát hiện gã theo, thì gã cũng thể là nảy sinh ý đồ xa, hoặc là g-iết cướp của mà, thế, cô đoán gã là kẻ buôn ?
Cái thật khoa học!
Tất nhiên, khi ngẩn một lúc, gã vẫn nhanh ch.óng phản ứng , lập tức phản bác:
“Không , kẻ buôn , là quá giang xe, đúng, chỉ nhờ xe đạp thôi, á á á, đừng đ-ánh đừng đ-ánh , , thật, là thấy chiếc xe đạp tồi, định cướp về dùng thôi mà..."
Tóm là thể thừa nhận là kẻ buôn .
Thời buổi trộm cắp vặt, cướp giật đương nhiên cũng tù, nhưng so với kẻ buôn , đãi ngộ chắc chắn là hơn nhiều.
Trộm cắp vặt, cướp giật thì cùng lắm là quần chúng vây quanh phỉ nhổ một trận, còn kẻ buôn thì chẳng cần đợi công an đến, quần chúng sẽ đ-ánh ch-ết bọn chúng luôn.