SỐNG LẠI THẬP NIÊN 70: CÔ VỢ KIÊU KỲ CÓ KHÔNG GIAN BÀN TAY VÀNG - Chương 215
Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:46:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giang Hựu kiếp lúc đó đơn thuần vô cùng, Chu Vĩnh Bình chẳng còn cách nào khác, đành lấy tiền mang từ nhà đẻ tới chợ đen mua gạo và bột mì.
Tuy nhiên chẳng bao lâu cô liền phát hiện, Phan Xuân Á lén lút nhét bánh bao, nhét bánh kê cho mấy đứa con đang học.”
Về nữa, Giang Hựu phát hiện tiền để trong phòng ngủ thỉnh thoảng hụt một tệ hai tệ, đến cả vải vóc của hồi môn của cô chẳng hiểu may thành quần áo mặc đứa em thứ hai của Chu Vĩnh Bình, phích nước nóng của hồi môn của cô cũng cứ như tự mọc chân , cư nhiên chạy sang chỗ chồng mất tiêu.
Tóm là thượng vàng hạ cám, một đống chuyện rắc rối tồi tệ.
Giang Hựu vốn luôn nuôi chiều mà lớn lên, tự nhiên tính tình nhẫn nhịn chịu nhục, cô bắt đầu loạn với Chu Vĩnh Bình, mắng c.h.ử.i tay đôi với Phan Xuân Á, lúc tức quá thậm chí còn trực tiếp đ-ập nát cái phích nước nóng đó.
Phan Xuân Á thế là khắp nơi kể cô, rêu rao rùm beng trong xóm giềng, cô đỏng đảnh, cô tiểu thư, cô tiêu tiền vung tay quá trán, cô là nông thôn học thức hiếu kính già, tóm là chẳng hắt bao nhiêu nước bẩn lên đầu cô nữa.
Những sống cùng một đại viện đều là công nhân viên và nhà của nhà máy cơ khí, vốn dĩ thiên vị nhà họ Chu, thấy Giang Hựu là một nàng dâu mới mà loạn như tự nhiên càng thích.
Mà mỗi Giang Hựu loạn lên, Chu Vĩnh Bình căn bản sẽ giải thích nguyên do trong đó với ai, chỉ với Giang Hựu bảo cô phàm sự gì cũng nên nhẫn nhịn thêm một chút, xin hàng xóm là vợ tính tình đỏng đảnh mong bọn họ lượng thứ bao dung.
Hàng xóm tự nhiên là khen Chu Vĩnh Bình cách , dù nhà họ Chu cãi to đến mấy thực cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bọn họ, bọn họ náo nhiệt còn thể ăn thêm một bát cơm nữa chứ.
cũng chính vì thái độ của Chu Vĩnh Bình mà tương đương với việc biến tướng sáng tỏ những gáo nước bẩn mà Phan Xuân Á hắt lên đầu Giang Hựu.
Dẫn đến việc Giang Hựu sống trong cái đại viện đó hơn một năm trời, cuối cùng chẳng chuyện với ai.
Tất cả đều cho rằng đàn bà nông thôn thật lý lẽ, hễ một tí là loạn, ai nấy đều kính nhi viễn chi với cô.
Thậm chí đến lúc cô phát hiện Chu Vĩnh Bình tằng tịu với nữ công nhân tạm thời trong xưởng bọn họ, những xung quanh cư nhiên còn đều là vì cô quá đỏng đảnh quá loạn nên mới khiến chồng xa cách.
Còn Chu Vĩnh Bình thì , thậm chí còn lóc kể khổ với , cưới đàn bà nông thôn thực sự là hối hận vô cùng, Giang Hựu là “ phận hầu nhưng tính cách tiểu thư", cũng chẳng xem điều kiện của thế nào, suốt ngày ở trong nhà bày đặt kiểu cách đại tiểu thư tư sản, ở trong cái nhà gà bay ch.ó sủa căn bản cảm nhận một chút ấm nào, chỉ là gần một chút với các công nhân khác trong xưởng thôi mà kết quả Giang Hựu liền mượn đề tài để phát huy.
Tóm là trong cái thời đại mà việc tằng tịu bất chính sẽ lôi diễu phố , Chu Vĩnh Bình thần kỳ tự tẩy trắng cho , thậm chí còn hắt hết nước bẩn lên Giang Hựu.
Giang Hựu thể chịu loại uất ức , nhanh đề nghị ly hôn với , kết quả là Phan Xuân Á mặt đóng vai thiện, mắng Giang Hựu hổ, chắc chắn là quyến rũ đàn ông khác, chứ loại nông thôn như cô dám lời ly hôn với chồng công nhân.
Lại hắt thêm một hồi nước bẩn lên đầu Giang Hựu đồng thời càng hổ hơn khi đề nghị, ly hôn thì tay trắng, của hồi môn các thứ một món cũng mang .
Giang Hựu lúc đó chỉ nhanh ch.óng rời khỏi gia đình ghê tởm , dây dưa với bọn họ thêm nữa nên đồng ý.
Và cũng chính vì tin cô sắp ly hôn nên Hạng Xuân Lan mới vội vàng chạy lên thành phố, kết quả là xảy t.a.i n.ạ.n đường ....
Nghĩ kiếp , Giang Hựu chỉ cảm thấy lúc đó thực sự cứ như não úng nước , lúc đầu cư nhiên còn theo những lời quỷ kế đó của Chu Vĩnh Bình, tưởng là hiếu thảo với già nên đối đầu với , mãi cho đến khi hết chuyện đến chuyện khác xảy cô mới hậu tri hậu giác nhận rằng hai con mới là một lòng một , liên thủ đối phó với kẻ ngốc là cô đây.
Kiếp khi trọng sinh, Giang Hựu hề chủ động ngóng tình hình nhà họ Chu, cũng chẳng nghĩ đến chuyện báo thù bọn họ, dù cho dù cô tay thì cái gia đình cuối cùng cũng chẳng kết cục gì.
Kiếp Chu Vĩnh Bình hình như là lúc ngoài gặp cướp, đ-ánh gãy chân, về thì tàn phế, công việc nhường cho đứa em thứ hai, kết quả chẳng bao lâu đứa em thứ hai dụ dỗ đ-ánh bạc, thua sạch cả công việc lẫn nhà cửa, cuối cùng cả nhà thuê một căn phòng nhỏ nát cạnh trạm r-ác ở huyện lỵ để ở.
Nhiều năm đó, Giang Hựu từ Thượng Hải trở về huyện An một chuyến, từng tình cờ thấy Chu Vĩnh Bình phố ở huyện lỵ huyện An, kéo theo một cái chân lết đất nhặt r-ác, sống cũng chẳng khác gì một con ch.ó là mấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-lai-thap-nien-70-co-vo-kieu-ky-co-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-215.html.]
Cho nên mới , hạng như cô còn việc gì báo thù nữa?
mà, Chu Vĩnh Bình nếu tự nhảy múa mặt cô thì là chuyện khác.
Giang Hựu lạnh lùng chằm chằm Chu Vĩnh Bình, hỏi một nữa:
“Sao thế, phá hoại hôn nhân quân đội ?”
Chu Vĩnh Bình thực sự sững sờ, cho dù là Giang Hựu từ chối cũng bất ngờ đến thế, nhưng mà Giang Hựu đối tượng , hơn nữa còn là quân nhân, nhất thời thực sự phản ứng thế nào.
Mãi đến khi Giang Hựu hỏi một nữa mới phản ứng , vội vàng liên tục lắc đầu:
“Không , đồng chí Giang Hựu, cô hiểu lầm , ý đó.
Chẳng bác gái cô đang giúp cô tìm đối tượng , cho nên tưởng cô đối tượng chứ, vả đối tượng thì còn tìm đối tượng ở bên ngoài nữa cô thấy đúng ?”
Đây là lập tức đổ vấy trách nhiệm lên đầu Giang Hựu .
Ý là, cô hoặc là đối tượng mà cố ý dối, hoặc là đối tượng mà vẫn để giúp tìm đối tượng.
Giang Hựu lạnh lùng một tiếng, hỏi vặn :
“Anh định là bác gái giới thiệu cho đấy chứ, nếu thực sự như bác gái đích dẫn tới?
Chúng vốn chẳng quen gì , đột ngột chạy tới nơi họp để tìm thế rốt cuộc là ý gì?
Anh cố ý đấy chứ, định bụng lúc đông tìm , con gái nhỏ da mặt mỏng thì sẽ nỡ từ chối đúng ?”
Chu Vĩnh Bình trúng tim đen, nhất thời nghẹn họng, miễn cưỡng :
“Làm gì chuyện đó?”
Giang Hựu:
“Làm mà ?”
Dừng một chút, cô vẻ như mới nhớ , :
“Ồ, đúng , thực hôm qua bác gái đúng là nhắc đến .”
Chu Vĩnh Bình lập tức mừng rỡ:
“Thật ?”