Sống Lại Vạch Mặt Công Chúa Giả - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-21 00:11:45
Lượt xem: 81

"Nương nương, hai đứa trẻ nô tài mang tới ạ."

Giọng quen thuộc của Lưu công công vang lên khiến như bừng tỉnh khỏi giấc mơ. 

Ngước mắt lên, tình cờ chạm ánh mắt của Hoàng hậu. Lúc còn trẻ, mới ngoài đôi mươi, vẫn mang vẻ cao quý thể xâm phạm. 

chỉ trong khoảnh khắc đối diện, lập tức cúi đầu.

Sự vui mừng khôn xiết khiến cơ thể tự chủ mà run rẩy nhẹ. 

Ta sống

Trở về năm tám tuổi, cái ngày mà và Hứa Mẫn Chi Lưu công công đưa cung để nhỏ m.á.u nhận .

Kiếp sợ hãi khép nép, cứ thu cúi đầu. 

Ngược , Hứa Mẫn Chi ung dung hào phóng lạ thường, dẫu nhỏ m.á.u, ai cũng ngỡ là tỳ nữ, còn ả mới là chủ t.ử. 

Kết cục đúng là như

Khi nhỏ m.á.u, vốn là Công chúa thật nhưng m.á.u chẳng thể hòa hợp với m.á.u của Hoàng đế. Còn m.á.u của Hứa Mẫn Chi tan m.á.u của hoàng đế, giúp ả một bước lên mây.

Mãi đến lúc sắp c.h.ế.t, Hứa Mẫn Chi mới tự tay cho sự thật. 

Ả là kẻ từ thế giới khác tới, còn mới là công chúa đích thực của vương triều . Ta vẫn nhớ như in giọng điệu khinh bỉ của ả lúc đó: 

"Chỉ là một kẻ cổ đại ngu , cho dù cho ngươi sống nữa, cũng chẳng thể đấu kẻ đến từ tương lai như ."

Đang suy nghĩ, Lưu công công lên tiếng:

"Nương nương, nô tài ý , cả hai đứa trẻ đều vết bớt, là cứ nhỏ m.á.u nhận cho chắc chắn?"

Ta siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. 

Kiếp , thua chính ở bước . Ngay đó, thấy tâm thanh của Hứa Mẫn Chi: 

【Nhỏ m.á.u nhận thật là ngu , nhưng đây chính là cơ hội của . Nếu trong nước phèn chua, m.á.u nào chẳng tan . Dẫu nó là hàng thật, thi triển chút mưu hèn kế mọn, phú quý cũng túi thôi.】

Ta Hứa Mẫn Chi, xác nhận ả hề mở miệng. 

Còn Hoàng hậu và Lưu công công thì dường như thấy gì. 

Giữa lúc còn đang bàng hoàng, Hoàng hậu , giọng đầy kiên quyết: 

"Không cần nghiệm nữa, nó mới chính là Công chúa."

Người kinh ngạc chỉ , mà cả Hứa Mẫn Chi cũng sững sờ. Chẳng lẽ Hoàng hậu cũng...

Tiếp đó thấy tiếng lòng của ả: 

【Chuyện gì thế ? Mụ già cần nghiệm? Không , tìm cách, nhất định để bà nhỏ m.á.u nhận mới .】

Lưu công công bên cạnh cũng lên tiếng: 

"Nương nương, việc tìm cành vàng lá ngọc hệ trọng khôn lường, vẫn nên nghiệm cho thỏa đáng..."

Ngờ lời công công dứt Hoàng hậu ngắt lời: 

"Láo xược! Bản cung là mẫu , lẽ nào nhận con gái ? Bản cung nó là Công chúa thì nó chính là Công chúa."

Hứa Mẫn Chi màng nguy hiểm, quỳ sụp xuống đất, cung kính thưa: 

"Hoàng hậu nương nương, dân nữ thấy lời công công lý. Việc tìm Công chúa chuyện đùa, để tránh miệng lưỡi thế gian, vẫn nên nhỏ m.á.u là nhất, xin nương nương nghĩ ."

Hoàng hậu đáp, chỉ lặng lẽ ả. 

Ta cũng quan sát kỹ Hứa Mẫn Chi.

Kiếp ngay từ đầu, ả thể hiện sự thông minh vượt bậc, xử sự khéo léo hơn . Lại thêm danh phận con gái duy nhất, khi nhỏ m.á.u, ả phong Gia Hòa Công chúa, Hoàng đế sủng ái hết mực. 

Khi hiểu, nhưng nay nghĩ , một đứa trẻ tám tuổi thể hành xử lão luyện như thế? Trừ phi, trong xác là linh hồn của một trưởng thành đến từ thế giới khác.

"Nếu bản cung vẫn đồng ý thì ?" 

Hoàng hậu lạnh lùng hỏi.

Ta nếu nhỏ m.á.u, ả sẽ tìm cách khác để gây chuyện. Vả đúng, dù mẫu hậu công nhận nhưng văn võ bá quan chắc phục. 

Thế là đường hoàng quỳ xuống: 

"Cầu xin nương nương cho phép chúng con nhỏ m.á.u nhận ."

Hoàng hậu , nắm tay siết , im lặng hồi lâu mới phán: "Được."

Ta và Hứa Mẫn Chi đưa lên đại điện mặt bá quan văn võ. 

Lưu công công bưng hai bát nước trong đặt mặt hai đứa trẻ. Tiểu thái giám chích ngón tay Hoàng đế, nhỏ hai giọt m.á.u hai bát nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-lai-vach-mat-cong-chua-gia/chuong-1.html.]

Thấy Hứa Mẫn Chi định bước lên, nhanh chân hơn một bước, c.ắ.n đầu ngón tay nhỏ một giọt m.á.u đúng cái bát mà ả định dùng. 

Sự việc quá bất ngờ khiến ả sững , buột miệng thốt lên: 

"Ngươi ? Bát rõ ràng là phần của !"

Ta đáp, vẫn trấn tĩnh đó. 

Ta liếc thấy chân mày phụ hoàng khẽ nhíu

Lúc hai giọt m.á.u hòa quyện , bá quan đồng thanh trầm trồ: 

"Hòa ! Hòa ! Ta bảo đứa trẻ dung mạo bất phàm, chắc chắn là Công chúa mà."

Ta nén sự mỉa mai trong lòng. 

Một lũ xu nịnh. Kiếp họ cũng y như với Hứa Mẫn Chi. Ta bình thản ả: 

"Đến lượt ngươi đó."

Hứa Mẫn Chi nghiến răng để thái giám chích tay. Máu nhỏ bát, ả run rẩy thấy rõ. Kết quả khiến ả tuyệt vọng: hai giọt m.á.u hề hòa tan. 

Lần kìm nữa, nước mắt lã chã rơi nhưng vẫn cố quỳ xuống hô: 

"Chúc mừng Hoàng thượng tìm Công chúa điện hạ."

trong lòng ả gào thét: 

【Cứ đợi đấy, Công chúa thì , với năng lực của , sớm muộn gì cũng đạp ngươi chân!】

Đêm , Hoàng hậu ôm c.h.ặ.t lấy lòng, tạ

"Xin Thù Nhi, đều tại cả... con yên tâm, nhất định sẽ bảo vệ con."

Ta đoan chắc, Mẫu hậu cũng trọng sinh. 

Kiếp , khi nhỏ m.á.u, lẽ ban trăm lượng bạc đuổi khỏi cung, nhưng Hứa Mẫn Chi ngăn

Ả giả vờ ngây thơ nũng với Mẫu hậu để giữ bạn. Thực chất ả chỉ hành hạ cho thỏa . Thế là thành tỳ nữ thấp kém nhất cung, thường xuyên ả đem bao cát trút giận.

Kiếp , lẽ đuổi , nhưng hôm Thái hậu dẫn ả đến tẩm cung của Mẫu hậu: 

"Ai gia thấy con bé hợp nhãn, sinh cùng ngày tháng năm với Thù Nhi, là để nó ở bạn với Công chúa, Hoàng hậu thấy ?"

Ta thừa hiểu tính toán của ả: mượn sức Thái hậu để ở cung, chờ thời cơ cướp đoạt thứ của

Mẫu hậu định từ chối vì sợ ả hỏng , nhưng chủ động: 

"Mẫu hậu chí , nhưng nhi thần thấy lời Hoàng tổ mẫu cũng lý, nhi thần nguyện để nàng ."

Kẻ thể mua chuộc thái giám để hạ độc thủ trong nước nghiệm m.á.u thì hề đơn giản.

Thay vì để ả nấp trong bóng tối, thà rằng giữ bên để xem ả còn chiêu trò gì. Hứa Mẫn Chi, là ngươi tự dẫn xác đến đấy nhé...

 

như kiếp với , nay giữ ả cung nữ. 

Ả chắc mẩm chỉ là đứa trẻ tám tuổi ngu ngơ, nên khi vắng mặt lớn, ả liền lộ mặt khinh khỉnh. 

Ta khó ả, vẫn giả vờ ngây thơ.

Đến một ngày, ả bắt đầu hành động. Khi chơi về kêu khát, cung nữ bưng tới. Ta thấy tâm thanh của ả: 

【Chỉ cần tỳ nữ ngã, khiến con nhỏ ngu ngốc sợ hãi, thêm dầu lửa để nó trừng phạt nô tỳ thật nặng. Lúc đó, cái danh Công chúa kiêu căng hống hách sẽ đóng đinh, để xem Hoàng hậu còn thương nổi cái thứ thô bạo .】

Ả lén đưa chân , cung nữ bưng ngã nhào mặt , nước b.ắ.n tung tóe lên . Hứa Mẫn Chi vội vàng quát tháo: 

"Con nô tỳ to gan, ngươi mắt ? Dám cố ý đổ lên Công chúa?" 

Đoạn, ả sang : "Điện hạ, nô tỳ thấy con khốn cố ý, xử nặng để gương!"

Cung nữ nọ sợ đến phát run, dập đầu xin tha. Ta dậy, ngăn các cung nữ khác

"Tỷ chỉ vô ý ngã thôi mà, còn thương nữa, phạt tỷ ? Tỷ lên , đổ thì pha ấm khác là ."

Cung nữ nọ sững sờ dập đầu tạ ơn. 

Hứa Mẫn Chi vẫn cam tâm xúi giục g.i.ế.c răn đe. Ta liền bồi thêm một câu: 

"Phụ hoàng luôn lấy đức phục , là con Ngài tất nhiên học theo Ngài. Nếu thật sự g.i.ế.c răn đe, g.i.ế.c ngươi nhé?" 

Mặt ả cắt còn giọt m.á.u. Ta : "Được , khát quá, nữa là hỏng cả mất."

G.i.ế.c ả bây giờ thì quá dễ dàng cho ả .

 

Loading...