Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-23 19:37:39
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh khựng một chút, hỏi :

"Số điện thoại em đưa cho em là ảo, đúng ?"

"Vâng ạ." ” "Chắc chắn là nhớ nhầm ."

Trần Kính Tùng với vẻ mặt như kẻ ngốc.

"Ông nhớ nhầm ."

"Vậy ảo…"

Bộ não ngây ngô, chậm chạp của cuối cùng cũng thông suốt khoảnh khắc .

Người hết mực tin tưởng, dù gọi bao nhiêu trống vẫn tin là ông nhớ nhầm.

Có lẽ.

Chưa bao giờ ông ý định cho phương thức liên lạc của chị gái .

run rẩy sờ tờ giấy gói t.h.u.ố.c lá ghi địa chỉ của .

Thầm cầu nguyện trong lòng.

Hy vọng địa chỉ là thật.

Nhất định, nhất định là thật.

sợ rằng còn thời gian để tìm địa chỉ thật sự nữa.

*

Xuống tàu là chuyện của hai ngày .

Khi đôi chân chạm đất, vẫn còn cảm giác choáng váng, giống như vẫn còn đang chuyến tàu dập dềnh.

Gió ấm phả mặt.

Hóa mùa đông ở miền Nam ấm áp đến thế.

Trần Kính Tùng đang vội, khỏi nhà ga, liền đưa bắt một chiếc taxi.

Đọc địa chỉ tờ giấy gói t.h.u.ố.c.

Ban đầu căng thẳng.

.

Nhìn đồng hồ tính tiền ngừng nhảy , chỉ thấy xót tiền thôi, nhảy nhanh thế chứ.

Nhìn con ngừng tăng lên, vội vàng hỏi bác tài xế.

"Chú ơi, đến nơi thì hết bao nhiêu tiền ạ?"

Bác tài xế giọng địa phương.

cố gắng lắm mới rõ câu trả lời.

"Tầm tám mươi tệ gì đó."

xót tiền xuống xe, nhưng Trần Kính Tùng cản .

"Đồ giữ của nhà em." Anh mắng : "Ngồi yên đấy."

Khó khăn lắm mới đến nơi.

Trần Kính Tùng trả 91 tệ tiền xe, đó xách hành lý xuống.

Chúng tìm theo địa chỉ.

Gõ cửa.

kìm mà nín thở, trong vài giây chờ đợi mở cửa, tưởng tượng lời chào hỏi khi gặp mặt.

Cửa cuối cùng cũng mở.

thấy một bà lão xa lạ.

Trái tim lặng lẽ rơi xuống vực thẳm.

ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, run rẩy hỏi: "Xin hỏi, đây nhà của Tần Tố Phân ạ?"

Bà lắc đầu: "Không cháu gái, cháu tìm nhầm chỗ ."

Quả nhiên đều là giả.

Điện thoại là giả.

Địa chỉ cũng thế.

Tất cả, tất cả niềm tin của đều sụp đổ trong khoảnh khắc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-lau-tram-tuoi/chuong-7.html.]

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của bà lão, thụp xuống, ôm lấy tờ giấy gói t.h.u.ố.c mỏng manh mà òa nức nở.

Giống như cho hết uất ức và cam lòng của .

Tại địa chỉ là giả, tại lừa ?

Tại bỏ rơi , bao giờ lấy một ?

Tại .

Cuộc đời ngắn ngủi của , lúc nào cũng là mất mát và bỏ rơi?

Trong cơn đau buồn và nước mắt, nhớ câu của Trần Kính Tùng tàu.

"Lâm Tuế Tuế, đời quá nhiều chuyện đáng tiếc."

*

Trần Kính Tùng đưa thuê một nhà nghỉ nhỏ gần đó.

Theo phân tích của .

Cho dù địa chỉ đưa là sai, thì chắc cũng lệch quá xa.

Ông chắc ngờ một đứa bé mới tám tuổi như thực sự tìm đến miền Nam, chỉ là cái tên khu chung cư nhà cuối cùng lẽ bừa một cái.

Ôm lấy tia hy vọng cuối cùng.

Mỗi ngày đều theo Trần Kính Tùng vất vưởng quanh khu chung cư.

.

Đi đến mức cư dân quanh đó đều nhận , vẫn thể gặp .

Rất nhiều là "quả mướp đắng" nhỏ từ phương Bắc lặn lội đến tìm .

Bà lão bán đồ ăn sáng bệnh.

Mỗi ngày bà đều lén nhét cho một quả trứng gà luộc, dùng quả trứng ấm nóng lăn mặt , bảo rằng thế thể lăn hết bệnh tật và tai ương.

"Ăn mau ."

Bà lão dùng đôi bàn tay già nua bóc vỏ trứng cho .

"Tuế Tuế ăn xong quả trứng , hôm nay sẽ đau nữa."

Quả trứng của bà dường như một ma lực thần kỳ.

Ăn xong.

Hình như thật sự còn đau nữa.

Mỗi ngày đều , mãi đến mức hỏng cả giày.

Trần Kính Tùng định mua đôi mới, nỡ, bèn chạy đến chỗ ông lão sửa giày.

Ông lão cũng nhận .

Ông chuyện của từ .

Ông sửa sửa đôi giày rách nát của tận ba , nhưng nhất quyết lấy tiền.

"Người già thường , giày bao xa thì bấy xa."

Ông chỉ đôi giày khâu chắc chắn, mỉm với .

"Tuế Tuế , đường của cháu còn dài lắm."

*

Từng ngày tờ lịch gạch .

Từ đau lòng, thất vọng ban đầu, dần trở nên tê liệt, bình thản.

Thậm chí dường như.

còn quá chấp niệm với việc gặp một nữa.

.

Chấp niệm của dường như chuyển sang Trần Kính Tùng.

Ban đầu chỉ bụng đưa đến miền Nam.

Thế nhưng, khi thấy đau bụng, ăn nổi cơm, thậm chí là nôn m.á.u.

Nhìn thấy dần bệnh tật hành hạ như thể sắp lìa đời đến nơi.

Trần Kính Tùng yên nữa.

 

Loading...