(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 111: A Xu Là Phúc Tinh Của Nhà Chúng Ta

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:56:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Con tưởng , bố con mới ốm dậy, mà chịu đựng nổi.”

Tạ phu nhân hờn dỗi lườm Tạ Lan Chi một cái, vẻ mặt đầy đau buồn và bi thương.

Tạ Lan Chi nhíu c.h.ặ.t mày, hồi lâu , đột nhiên lên tiếng: “Con sẽ ly hôn với A Xu !”

“Bốp——!”

Tạ phu nhân vốn đang đau lòng buồn bã, bàn tay bảo dưỡng tinh tế, trắng nõn như thiếu nữ, vỗ một cái lên trán con trai.

“Con hồ đồ ! Ai bắt con ly hôn!

“Con dám suy nghĩ như , đầu tiên nhận con!”

Bị đ.á.n.h một cái, ánh mắt Tạ Lan Chi dịu dàng, nụ môi mỏng cũng sâu hơn.

Anh đang thẹn quá hóa giận, hạ giọng dỗ dành: “Vậy tạm thời giấu bố , đợi cơ thể ông khỏe , để ông từ từ chấp nhận sự thật.”

“Mẹ cũng nghĩ .”

Tạ phu nhân gật đầu, chuyển hướng câu chuyện, :

con và A Xu cũng chuẩn tính toán từ sớm .”

Tạ Lan Chi hiểu , nhạt giọng hỏi: “Tính toán gì cơ?”

Tạ phu nhân vô cùng thẳng thắn : “Con và A Xu bế một đứa trẻ về nuôi .”

“...” Sắc mặt Tạ Lan Chi đổi, ý nơi đáy mắt thu .

Tạ phu nhân phát hiện , tiếp tục : “Từ họ hàng bên nội Tạ gia hoặc Quách gia ở Hương Cảng, con xem nhà nào đứa trẻ phù hợp, chỉ cần con và A Xu ưng ý, phần còn cứ giao cho .”

Theo bà thấy, Tạ gia hiện tại đang như mặt trời ban trưa, là danh gia vọng tộc tiếng tăm lẫy lừng ở Kinh thị.

Ngay cả nhà đẻ của bà, ở Hương Cảng cũng là gia tộc cự phú, sức ảnh hưởng phi phàm.

Tạ phu nhân tin tung tin con trai nhận nuôi một đứa trẻ, những họ hàng đó ai động lòng.

Ngay lúc Tạ phu nhân tự cảm thấy chủ ý tồi, thì vấp sự phản đối kịch liệt của Tạ Lan Chi.

Giọng lạnh lẽo, cho phép nghi ngờ : “Không !”

“Tại ?”

Lần đến lượt Tạ phu nhân hiểu.

chấp nhận việc đứa con trai duy nhất tuyệt tự.

Bế một đứa trẻ từ bên ngoài về nuôi, là cách vẹn cả đôi đường nhất hiện nay.

Tạ Lan Chi thần sắc lạnh nhạt : “Mẹ, A Xu mới 19 tuổi, bản vẫn còn là một đứa trẻ.”

Trong lòng cũng vô cùng chắc chắn.

Tần Xu nhất định sẽ nuôi con của khác.

Khóe môi Tạ phu nhân cong lên, : “Đợi vài năm nữa cũng , hai năm nay các con thể quan sát xem .”

Khuôn mặt thanh tao, lạnh lùng của Tạ Lan Chi vẫn đầy vẻ kháng cự, trong đôi mắt sâu thẳm như lạnh, gợn lên sự vui nhàn nhạt.

Thấy con trai như , Tạ phu nhân nghi hoặc, “Có con băn khoăn gì ?”

Tạ Lan Chi trầm ngâm hỏi: “Mẹ, nếu bố bắt nuôi con của họ hàng xa Tạ gia, hoặc con của nhà ngoại bà nội, coi như con ruột của mà đối xử thật lòng ?”

“Mơ nhỉ! Dù con, cũng thể nào nuôi...”

Lời chế nhạo mỉa mai của Tạ phu nhân bỗng im bặt.

Bà nhận điều gì đó, chớp chớp mắt, kìm khẽ thở dài: “Là nghĩ sai .”

Tạ phu nhân day day thái dương, giọng trầm xuống: “Kỷ sở bất d.ụ.c vật thi ư nhân (Điều thì đừng ép khác ), A Xu trông tính tình mềm mỏng, thực chất là một cô gái kiêu ngạo, con bé còn bận tâm chuyện con tuyệt tự, chúng còn bắt con bé nuôi con cho khác, chuyện , !”

Tạ Lan Chi thấy nghĩ thông suốt, nắm lấy tay bà, giọng điệu ôn hòa .

“Quả thực , hơn nữa con ruột của , con cũng thể thật lòng đối đãi.”

“A Xu nhỏ hơn con bảy tuổi, con thể coi cô như một đứa trẻ mà cưng chiều, cả đời chớp mắt là trôi qua thôi.”

Tạ phu nhân hề an ủi, vẫn chút đau lòng buồn bã.

“Mẹ chỉ xót xa cho con, già đây?”

Bà rơm rớm nước mắt con trai.

Nỗi bi thương nơi đáy mắt sắp tràn cả ngoài.

Tạ Lan Chi dịu dàng : “Đợi con và A Xu già đến mức nổi nữa, bác sĩ chuyên trách và bảo mẫu ở bên, cần lo xa như .”

Ngay đó, bồi thêm một câu: “Nếu thực sự lo lắng, thì kiếm thêm nhiều tiền cho con và A Xu, đợi chúng con già , thiếu gì tranh chăm sóc chúng con.”

“Phụt——”

Tạ phu nhân chọc , dùng ngón tay chọc trán Tạ Lan Chi.

“Thằng ranh , , tin con !”

Tạ Lan Chi định biện bạch, tiếng hừ nhẹ hờn dỗi của Tạ phu nhân ngắt lời: “Hừ, con chỉ giúp con mặt bố con, để ông đừng can thiệp chuyện của con và A Xu chứ gì.”

Phải rằng, hiểu con ai bằng .

Tạ Lan Chi quả thực suy nghĩ : “Vậy giúp ?”

Theo tính cách của bố , khó chấp nhận việc đứa con trai duy nhất tuyệt tự.

Cho dù chấp nhận, suy nghĩ đầu tiên cũng là bế một đứa trẻ từ họ hàng xa về nuôi.

Tạ phu nhân ấn ấn những nếp nhăn mờ nơi khóe mắt, nhẹ nhàng : “Đợi bố con khỏe , sẽ chuyện với ông .”

Làm vợ chồng với Tạ phụ nửa đời , Tạ phu nhân quá hiểu tính bướng bỉnh của ông.

Các con nhận nuôi trẻ con, chồng như bà, chắc chắn đặt con cái của lên hàng đầu.

Thần sắc Tạ Lan Chi giãn , khóe mắt tràn ngập ý : “Cảm ơn !”

Trong cái nhà , cũng chỉ mới là khắc tinh của bố.

Làm công tác tư tưởng của , còn hiệu quả hơn bất kỳ phương pháp nào.

Tạ phu nhân liếc Tạ Lan Chi: “Đừng cảm ơn , cảm ơn thì cảm ơn A Xu , con bé là phúc tinh của nhà chúng , con đối xử thật với con bé.”

Tạ Lan Chi gật đầu: “Con , con đối xử với cô .”

Anh tự nhận thấy, ngoại trừ sự cảnh giác và xa cách lúc mới gặp Tần Xu, hiện tại đối xử với Tần Xu cũng coi như tồi.

Cố gắng học cách một chồng , đối với độ khó lớn.

Tạ phu nhân nhướng mày, lên tiếng trêu chọc: “Tốt đến mức nào cơ? Nửa đêm dậy uống nước, con vẫn còn đang bắt nạt con bé.”

Thân hình Tạ Lan Chi cứng đờ, sắc mặt lúng túng thấy rõ.

Tạ phu nhân híp mắt, an ủi: “Yên tâm , thấy gì cả, cũng thấy gì, chỉ thấy phòng hai đứa sáng đèn, hai đứa vẫn còn đang càn thôi.”

Tạ Lan Chi từ từ thở phào nhẹ nhõm, chỉ là sắc mặt vẫn tự nhiên cho lắm.

Anh còn như , huống hồ là Tần Xu đang ở lầu.

Tầng hai.

Tần Xu lưng tựa tường, bàn tay buông thõng bên khẽ run.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-111-a-xu-la-phuc-tinh-cua-nha-chung-ta.html.]

Cô sờ lên khuôn mặt đang đỏ bừng nóng ran, cả bốc nóng, giống như con tôm luộc.

Thế thì bảo cô xuống lầu kiểu gì đây!

Vốn định đợi hai con ngừng chuyện, cô sẽ xuống.

Khuôn mặt nhỏ nhắn kiều mị của Tần Xu đầy vẻ hổ và tức giận, xoay mũi chân, thẳng về phòng ngủ.

Phòng ngủ.

Sau khi Tần Xu ăn cơm xong, Tạ Lan Chi cũng trở về.

Người đàn ông cởi bỏ quân phục, dáng cao ráo chân dài, hỉ nộ hiện rõ mặt, từ xa giống như vị công t.ử hào hoa phong nhã nhà nào.

Tần Xu ghế cúi đầu đơn t.h.u.ố.c, thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, thấy Tạ Lan Chi đang bước tới.

Cô cầm tờ đơn t.h.u.ố.c mới lò, đưa đến mặt đàn ông đang tới bàn.

“Đây là đơn t.h.u.ố.c mới cho bố, một ngày ba , đều uống đúng giờ.”

Tạ Lan Chi nhận lấy đơn t.h.u.ố.c, nghi hoặc hỏi: “Hôm qua mới kê đơn mới ?”

Tần Xu nhẹ nhàng : “Đây là dựa theo tình trạng cơ thể hiện tại của bố, thêm vài vị t.h.u.ố.c nữa.”

Cơ thể Tạ phụ vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, lỡ như giữa chừng vô tình chuyện Tạ Lan Chi cả đời tuyệt tự.

Ông cụ chắc chắn sẽ đả kích lớn, lơ là một chút, dễ ngất xỉu.

Tần Xu để phòng ngừa vạn nhất, cố ý thêm vài vị t.h.u.ố.c cường kiện thể.

“Được, lát nữa sẽ mang qua cho Khôn thúc.”

Tạ Lan Chi gấp đơn t.h.u.ố.c cất , vòng qua bàn việc, bước vài bước đến mặt Tần Xu.

Tần Xu đàn ông đang tiến gần, vẻ mặt đầy cảnh giác: “Anh định gì?”

Cô bây giờ chút phản ứng dị ứng với Tạ Lan Chi.

Đối phương gần quá, cô bắt đầu thấy khó thở .

Trải nghiệm ngạt thở sắp c.h.ế.t ngày hôm qua, dường như một nữa bao trùm lấy Tần Xu từ xuống .

Tim cô đập như đ.á.n.h trống, vòng eo vẫn còn lưu ký ức cơ bắp dường như cũng hèn nhát, mềm nhũn theo.

Tạ Lan Chi dùng hành động thực tế để cho Tần Xu , tiếp theo định gì.

Anh cúi , vô cùng nhẹ nhàng bế bổng con gái nhỏ nhắn từ ghế lên.

Sau đó, đàn ông tự xuống.

Tạ Lan Chi với tư thế thoải mái tự tại, ấn Tần Xu lên đùi .

Bàn tay nhỏ bé của Tần Xu đặt l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc mạnh mẽ của đàn ông, cả căng cứng thể thả lỏng.

Tạ Lan Chi vỗ vỗ eo của cô, trầm thấp, giọng trong trẻo dịu dàng dỗ dành.

“Nói chuyện với em thôi, yên tâm, hôm nay chắc chắn chạm em.”

Anh xưa nay một là một, hai là hai, Tần Xu rõ điều đó, cơ thể đang căng cứng, đột nhiên thả lỏng.

Tần Xu chằm chằm khuôn mặt trai thanh tao gần trong gang tấc, thể , Tạ Lan Chi sinh một diện mạo .

Sống mũi cao thẳng, đôi môi độ dày , đường nét khuôn mặt rõ ràng, tuấn mỹ nhã nhặn...

Không đúng!

Là nhã nhặn bại hoại mới đúng! Lại còn phúc hắc!

Bình thường lẽ , chỉ trong chuyện đó, Tạ Lan Chi là một kẻ phúc hắc đến tận xương tủy.

Tần Xu chút nghi ngờ, chơi như , còn chơi bạo như thế, sớm dính dáng đến cơ thể phụ nữ khác .

Nghĩ đến khả năng , cô bắt đầu ngứa chân răng, c.ắ.n !

“A Xu——”

Lúc Tần Xu đang mím c.h.ặ.t môi đỏ, nhíu mày nghi ngờ, Tạ Lan Chi gọi cô một tiếng.

“Dạ?” Tần Xu theo bản năng đáp .

Cô rũ mắt, va đôi mắt đen sâu thẳm tối tăm khó đoán của đàn ông.

Ngón tay thon dài mang theo vết chai do cầm s.ú.n.g của Tạ Lan Chi, đặt ở hõm eo Tần Xu, lúc lúc ... chọc chọc chơi.

Tần Xu vốn kiều thể nhược, cơ thể căng lên.

Tạ Lan Chi khẽ hỏi: “Em thích trẻ con ?”

Tần Xu giọng điệu tùy ý : “Không , em đẻ bao giờ !”

Cô căng cứng eo đùi Tạ Lan Chi, cảm thấy cả đều thoải mái.

Tần Xu tìm một tư thế thoải mái, gục đầu lên vai đàn ông, đôi mắt đen láy trong veo, xuyên qua cửa kính xuống lầu.

Cô hỏi ngược một câu: “Tạ Lan Chi, thích trẻ con ?”

Thực chủ đề ý nghĩa gì.

Cho dù họ đều thích trẻ con, cũng sinh .

Tạ Lan Chi gần như chút do dự : “Em sinh cho , thì thích.”

Tần Xu chọc .

đùi đàn ông, đến mức hoa chân múa tay.

Ngón trỏ Tần Xu vuốt ve môi đàn ông, giọng kiều mị, nhả chữ rõ ràng : “Cái miệng của đúng là dỗ , cho dù như , em cũng hết cách để sinh con, trừ phi tìm phụ nữ Thiên sinh dựng thể.”

Bàn tay lớn đang bóp eo Tần Xu, lực đạo đột nhiên siết c.h.ặ.t thêm vài phần.

Ngay lúc Tạ Lan Chi sắp nổi giận, Tần Xu một câu dỗ dành xuống.

“Đáng tiếc, bây giờ muộn .”

“Cho dù quá sức, em nhất thời khó thích ứng.”

nếu ngủ với em, thì chính là của em, em sẽ để tìm khác !”

Suy nghĩ của Tần Xu đơn giản, Tạ Lan Chi là đàn ông đầu tiên của cô ở cả kiếp lẫn kiếp , nếu gì bất trắc, cũng là duy nhất.

Chỉ cần đàn ông , phạm sai lầm mang tính nguyên tắc, bọn họ cứ như sống với cả đời cũng .

Tạ Lan Chi nắm bắt trọng tâm, đôi mắt thâm trầm chằm chằm Tần Xu.

Anh nhíu mày, nghi hoặc hỏi: “Quá sức?”

Ánh mắt Tần Xu rũ xuống, chằm chằm thứ hại cô... chịu một phen đau khổ...

Tạ Lan Chi theo ánh mắt của cô.

Lập tức hiểu , cái gọi là quá sức, rốt cuộc là ý gì.

Đây là đổi cách khen đây mà.

Tạ Lan Chi dỗ dành, khóe môi cong lên, cũng ép xuống .

 

 

Loading...