(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 113: Tạ Thiếu Ôm A Xu Ngồi Lên Đùi Giữa Chốn Đông Người

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:56:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Bảo Châu đinh ninh Tạ Lan Chi là Tạ thiếu giả mạo, Dương đại bá ở đây, nên vô cùng tự tin.

cứng cổ gào thét: “Mặt sắp còn nữa , còn cần tay gì!”

Tần Xu ló đầu từ phía Tạ Lan Chi, mỉa mai: “Nhìn xem ngũ quan của cô mạnh ai nấy mọc, chẳng ai chịu nhường ai! Lại còn đủ màu sắc, cái mặt cần cũng !

Còn tay, đó là tay của cô ? Rõ ràng là vuốt ch.ó! bấm đốt ngón tay tính toán, ngũ hành của cô thiếu đức, bát tự phạm tiện, mới rơi kết cục như thế !”

“Cô thừa nhận !”

Tần Bảo Châu c.h.ử.i , giọng the thé gào lên.

“Có cô đ.á.n.h thành thế ?! Đồ hồ ly tinh ghen ăn tức ở!”

Khuôn mặt sưng vù như đầu heo của Tần Bảo Châu, vì đầy vẻ giận dữ, trong nháy mắt vặn vẹo đến cực điểm.

Trong lúc cô la lối om sòm, Tạ Lan Chi nắm tay Tần Xu, dọc theo cầu thang chậm rãi bước xuống lầu.

Bên , Tạ phu nhân sầm mặt, ánh mắt nhạt nhẽo Dương Đại Trụ sắc mặt bệnh tật đang đối diện.

“Lão Tạ nhà chúng mới ốm, ông dẫn tới cửa la lối om sòm, là cảm thấy hai con và Lan Chi dễ bắt nạt ?”

Một câu nặng nhẹ, lộ vài phần ý vị bức bách.

Dương Đại Trụ ho sặc sụa vài tiếng, tốc độ dồn dập giải thích: “Khụ khụ khụ... Em dâu, ý đó!”

Tạ phu nhân liếc Tần Bảo Châu, nhếch môi: “Cô chỉ thẳng mũi con cái nhà mà c.h.ử.i kìa!”

Dương Đại Trụ giọng điệu nghiêm khắc : “Bảo Châu! Cháu chuyện với Lan Chi kiểu gì !”

Tần Bảo Châu lạnh một tiếng, chỉ Tạ Lan Chi đang chậm rãi bước tới.

“Anh căn bản là Tạ Lan Chi, là đồ giả mạo!”

“Tạ Lan Chi thật sự què chân hủy dung, đang chờ c.h.ế.t ở Viện Vệ Sinh của Bộ đội 963 kìa!”

“Hơn nữa Tạ Lan Chi chính là một kẻ xí ốm yếu, chẳng bao lâu nữa sẽ bệnh tật hành hạ đến c.h.ế.t!”

Tần Bảo Châu thỏa sức trút bỏ oán khí trong lòng, thấy Tạ phu nhân đang sô pha, nhíu mày lạnh mặt, cả tỏa luồng khí tức vui.

Nghe thấy nguyền rủa con cái như , bất cứ ai cũng thể nhẫn nhịn nữa.

Hốc mắt Tạ phu nhân đỏ lên, tức giận đến mức run rẩy, chỉ Tần Bảo Châu đang đắc ý kiêu ngạo.

“A Quyền! Vả miệng cô cho !”

“Vâng, phu nhân——”

A Quyền xuất quỷ nhập thần, xuất hiện mặt Tần Bảo Châu.

Trên trán và khóe mắt ông , một vết sẹo sâu, in rõ đáy mắt kinh hoàng của Tần Bảo Châu.

Tần Bảo Châu nhớ kiếp , ký ức Tạ lão yêu bà và đám tay sai của bà "bắt nạt".

Quyền thúc mắt.

Chính là một trong những cơn ác mộng kiếp của cô !

Tần Bảo Châu đầu định lao ngoài cửa, một bàn tay lớn tóm c.h.ặ.t lấy cô .

“Bốp!”

“Bốp! Bốp!”

Tiếng tát tai vang lên liên tiếp, vang vọng rõ ràng trong phòng khách Tạ gia.

Tạ Lan Chi như thấy, nắm tay Tần Xu, đến xuống hai bên trái của Tạ mẫu.

Tạ phu nhân dùng tay vuốt ve n.g.ự.c, Tần Xu đang bên cạnh, giọng nhẹ nhàng hỏi: “Cô thật sự là Tần gia các con ? Xấu xí như , ngu ngốc như , còn tâm địa độc ác, con chắc chắn là Tần gia chứ?”

Bà hỏi liên tiếp hai , để thể hiện sự nghi ngờ trong lòng.

Tần Xu hỏi đến ngây , chắc chắn : “Chắc là ạ, chú hai thím hai cũng khá cưng chiều Bảo Châu.”

Tạ phu nhân kích động nắm lấy tay cô, vô cùng may mắn : “May mà là con gả cho Lan Chi, nếu đổi là cô đến Tạ gia, quậy cho gà ch.ó yên! Nhà tan cửa nát mới lạ!”

Phải rằng đó, Tần Bảo Châu suýt chút nữa gả Tạ gia, may mà bản phút ch.ót đổi ý.

Tần Bảo Châu chỉ là não, quả thực chính là một kẻ ngu ngốc!

Tần Xu thấy câu nhà tan cửa nát mà Tạ phu nhân , đầu ngón tay trắng ngần khẽ cuộn , nhịp tim cũng theo đó mà rối loạn.

Kiếp , Tạ gia chẳng là nhà tan cửa nát .

“Hu hu hu... Ông buông !”

Tần Bảo Châu đột nhiên phát tiếng thét cực kỳ ch.ói tai.

Tạ phu nhân thấy khóe môi cô rỉ m.á.u, cục tức trong lòng mới vơi ít.

Bà che giấu sự chán ghét nơi đáy mắt, giọng nhạt nhẽo: “A Quyền, .”

Quyền thúc buông Tần Bảo Châu , lui sang một bên, cúi đầu rũ mắt.

Tần Bảo Châu ôm lấy khuôn mặt đau đớn thôi, ánh mắt oán hận trừng mắt Dương đại bá từ đầu đến cuối từng ngăn cản.

tức giận chất vấn: “Bác cứ trơ mắt bọn họ bắt nạt cháu như ! Cháu là cháu dâu của bác đấy!”

Dương Đại Trụ mặt cảm xúc, thầm nghĩ, cô là con dâu ruột của , cũng thể xen .

Ai mà Thái t.ử gia của Tạ gia, chính là cục cưng của lão Tạ và phu nhân ông .

Cho dù cô là ông trời con, nguyền rủa cục cưng của c.h.ế.t t.ử tế, b.ắ.n c.h.ế.t cô, chỉ là vì Tạ gia sợ vị đang sống trong Ngự Phủ đại nội trách tội mà thôi.

Dương Đại Trụ ho nhẹ một tiếng, đóng vai hòa giải : “Chuyện hỏi rõ ràng , chúng về thôi, lão Tạ vẫn còn đang ốm, đừng ầm ĩ quá.”

Đây là dĩ hòa vi quý?

Tần Bảo Châu thể cam tâm, lập tức gầm lên: “Vẫn hỏi rõ ràng!”

Đáy mắt Dương Đại Trụ lộ vẻ mất kiên nhẫn, trầm giọng hỏi: “Cô còn gì nữa?”

Tần Bảo Châu chằm chằm Tạ phu nhân đang sô pha.

Lão yêu bà!

Nếu Tạ gia sụp đổ, cô nhất định sẽ cào nát mặt bà !

Tần Bảo Châu lúc vẫn thể xử lý lão yêu bà, chuyển sang trừng mắt Tần Xu.

nghiến răng nghiến lợi chất vấn: “Hôm qua tại đ.á.n.h ? Có thấy xinh hơn cô, hủy hoại khuôn mặt quyến rũ Xuyên ca ?!”

Lại là cái bài !

Tần Xu sắp nôn đến nơi , sắc mặt cũng vô cùng khó coi.

Tại đ.á.n.h Tần Bảo Châu?

Đương nhiên là vì, cô hại c.h.ế.t Tạ Lan Chi!

Kiếp , Tần Bảo Châu lén cuộc đối thoại của Lạc Sư và Lữ Mẫn, Tạ phụ ở Kinh thị xa xôi qua đời, hơn nữa còn giấu giếm báo tang.

Lúc đó Tần Bảo Châu rõ ràng dùng thủ đoạn, như ý nguyện gả cho A Mộc Đề.

vẫn buông tha cho Tạ Lan Chi đang trọng thương, chạy Viện Vệ Sinh, Tạ phụ là vì Tạ Lan Chi mà c.h.ế.t.

Tạ Lan Chi xong tức giận công tâm, hộc m.á.u... đến c.h.ế.t cũng nhắm mắt.

Chính Tần Bảo Châu tự tay "g.i.ế.c" !

Cảm xúc của Tần Xu chút đau buồn, cúi đầu, cố gắng kìm nén sự chua xót trong lòng.

Tần Bảo Châu tưởng cô đang chột , càng đà lấn tới: “Bị trúng chứ gì? Cô chột ! Quả nhiên cô vẫn còn tơ tưởng đến Xuyên ca, thể hổ như !”

Tần Xu đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt đen trong veo lạnh lẽo thấu xương, chút nhiệt độ liếc Tần Bảo Châu.

lạnh : “Dương Vân Xuyên là cái đồ phế vật thận khí bất túc, tơ tưởng gì?”

Tần Xu dậy, về phía Tạ Lan Chi đang vắt chéo chân, tư thế buông lỏng tản mạn, toát vẻ quý phái.

Cô đặt tay lên vai đàn ông, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, thần sắc kiêu ngạo tràn đầy tự tin.

“Người đàn ông của vóc dáng vóc dáng, dáng dấp cũng trai, xin hỏi Dương Vân Xuyên cái đồ phế vật đó, điểm nào sánh bằng ?”

Tần Bảo Châu Tạ Lan Chi khí độ ung dung tự tin, cực kỳ thu hút sự chú ý.

lạnh : “ là kẻ tuyệt tự!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-113-ta-thieu-om-a-xu-ngoi-len-dui-giua-chon-dong-nguoi.html.]

Ngay đó, Tần Bảo Châu chuyển hướng câu chuyện: “Không đúng, là giả! Tạ Lan Chi thật sự là kẻ tuyệt tự, hơn nữa sắp c.h.ế.t , cô sắp thành góa phụ !”

Tạ phu nhân trừng mắt Tần Bảo Châu, gầm lên một tiếng: “Làm càn!”

dậy, chỉ thẳng mũi Tần Bảo Châu, tức giận : “Con trai ruột của , thể nhận ? Cô còn dám nguyền rủa con trai , lột da cô!”

Tần Bảo Châu thấy vẻ giận dữ quen thuộc mặt Tạ lão yêu bà, trong lòng giật thót.

dám tin đàn ông ngũ quan lạnh lùng sâu thẳm, dung nhan cao quý trai.

“Bà, ý của bà là, là Tạ Lan Chi thật sự?!”

Điều thể nào!

Tạ Lan Chi là một kẻ phế vật xí, khiến sợ hãi.

Người trai như , thể là Tạ Lan Chi !

Tần Xu thấy Tần Bảo Châu cuối cùng cũng sắp chấp nhận sự thật .

Cô mặc kệ các bậc trưởng bối vẫn còn ở đây, cúi hôn một cái lên mặt Tạ Lan Chi.

Đôi mắt tĩnh lặng của Tạ Lan Chi chằm chằm Tần Xu, khuôn mặt lạnh lùng thanh tao như tuyết mùa đông tan chảy, ánh mắt thẳng thắn và sắc bén.

Tần Xu đôi mắt đen thấm đẫm d.ụ.c niệm khóa c.h.ặ.t, nhịp tim tự chủ mà tăng nhanh.

Cô đè nén sự hoảng loạn trong lòng, nhanh ch.óng thẳng , khinh miệt Tần Bảo Châu, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên.

“Giới thiệu một chút, chồng Tạ Lan Chi, từng là Đoàn trưởng Đoàn 1 của Bộ đội 963, hiện tại là Chỉ huy tối cao của Lữ đoàn Đặc chiến Long Đình, quân hàm, Đại tá!”

Thấy Tần Bảo Châu thần sắc mờ mịt, Tần Xu bồi thêm một câu.

“Đại tá, chức vụ còn cao hơn Đoàn trưởng một bậc.”

Tần Bảo Châu trừng mắt nứt khóe, ánh mắt tức giận căm hận trừng Tần Xu.

“Không thể nào! Cô đang dối!”

“Trên mặt Tạ Lan Chi một vết sẹo, mặt sạch sẽ thế mà!”

Tạ Lan Chi đang sô pha, xương mày hạ xuống, đưa tay chạm nửa mặt trái.

Vài tháng , nửa khuôn mặt của , quả thực một vết sẹo dữ tợn đáng sợ.

Động tác nhỏ của Tạ Lan Chi, Tần Bảo Châu thấy, sắc mặt càng trắng bệch thêm vài phần.

Tần Bảo Châu dám tin xông lên phía , đ.á.n.h giá từ xuống đàn ông đang sô pha.

Thân hình cao ráo thẳng tắp, bờ vai rộng rãi mạnh mẽ, khuôn mặt nhã nhặn tuấn mỹ lười biếng mà lạnh nhạt.

Tần Bảo Châu cũng thể dung hợp đàn ông mắt, với kẻ phế vật gầy gò ốm yếu kiếp với .

Người đàn ông mắt, lớn lên quá trai .

Cho dù mặc quần áo, cũng thể che giấu vóc dáng sức hấp dẫn giới tính của .

Tần Bảo Châu dám tưởng tượng, lột bỏ quần áo của đàn ông , cơ bụng gợi cảm của sẽ quyến rũ đến mức nào.

Tại như ?!

Tạ Lan Chi nên là một kẻ phế vật !

Thế giới của Tần Bảo Châu, chỉ trong nháy mắt sụp đổ.

chằm chằm Tạ Lan Chi, đôi môi khẽ run: “Anh thật sự là... là Tạ Lan Chi?”

Tạ Lan Chi tựa lưng chiếc sô pha kiểu cổ, khuôn mặt cao quý tuấn mỹ hiện lên, một nụ lạnh mỉa mai hề che giấu.

Anh thèm để ý đến Tần Bảo Châu, nhấc mắt Tần Xu đang bên cạnh.

Ở góc độ ai thấy, Tạ Lan Chi dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chọc một cái hõm eo cực kỳ nhạy cảm của Tần Xu.

“A——!”

Tần Xu phát tiếng kinh hô nũng nịu.

Thân hình cô run lên, đầu gối mềm nhũn, lập tức ngã vòng tay đang dang rộng của Tạ Lan Chi.

Tạ Lan Chi giống như ôm một món đồ chơi hình , ôm Tần Xu đùi, ánh mắt đầy vẻ lo lắng và thương xót.

“Có mỏi ?”

Tần Xu ánh mắt hổ và tức giận trừng , định phản bác, đột nhiên cơ thể cứng đờ.

Bàn tay của đàn ông, đặt ở mặt trong đùi cô...

Sau đó, nhẹ nhàng bóp một cái.

Tần Xu mím c.h.ặ.t môi đỏ, phát âm mũi: “Ưm——!”

Giọng kiều mị mềm mại của cô, tai khác chính là ngầm thừa nhận.

Tạ Lan Chi nhấc mắt Tần Bảo Châu đang trợn mắt há hốc mồm, trong mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và ghen tị.

“A Xu nhà kiều thể nhược, một lát mỏi, thể đ.á.n.h cô thành thế .”

Nói xong, Tạ Lan Chi Dương Đại Trụ đang đối diện, vẻ mặt bình thản, chuyện liên quan đến .

“Dương bá, bác cũng thấy đấy, A Xu quá yếu ớt.”

“Thể trạng nhỏ bé của cô tự xuống lầu, cháu đều lo cô ngã, thể nào tay đ.á.n.h .”

Dương Đại Trụ vì nhịn , sắc mặt xanh xao trở nên hồng hào, gật đầu vẻ nghiêm túc.

“Ừ, .”

Ông là Tạ Lan Chi lớn lên.

Đứa trẻ phúc hắc đến mức nào, ông còn rõ hơn ai hết.

Đôi mắt sắc sảo của Dương Đại Trụ thu ý , dậy Tần Bảo Châu.

“Được đấy, nên về nhà thôi.”

Khuôn mặt sưng vù như đầu heo của Tần Bảo Châu tràn đầy sự vặn vẹo, ánh mắt oán độc chằm chằm Tần Xu đang đùi đàn ông.

nghiến răng nghiến lợi chất vấn: “Rốt cuộc cô thế nào ?!”

Một kẻ phế nhân.

Kiếp , tại da đổi thịt !

Tần Xu nhấc mí mắt, nhạt nhẽo : “Cô quên phận của ? là truyền nhân đời thứ 38 của Tần thị trung y.”

Tần Bảo Châu thể nhớ.

cho dù như , Tạ Lan Chi cũng thể nào trong thời gian ngắn, sự đổi lớn như .

Anh chỉ giữ mạng, chân cũng què nữa, mặt còn như .

Quan trọng nhất là, thăng chức !

Tần Bảo Châu vẻ mặt đầy ghen tị chằm chằm Tần Xu, lạnh : “Cô quả nhiên tà môn! tin cô cứ gặp may mãi, chúng cứ chờ xem!”

Cho dù Tạ Lan Chi c.h.ế.t thì !

Tạ phụ đang hồi quang phản chiếu, sắp c.h.ế.t đến nơi .

Chỉ vài ngày nữa thôi, Tạ lão yêu bà cũng sẽ nhục!

Tần Bảo Châu từ khi trọng sinh đến nay, chuyện đều trong tầm kiểm soát của cô .

Cho đến khi Tần Xu xuất hiện, khiến một chuyện xảy đổi.

Tần Bảo Châu kiên định tin khả năng tiên tri của , chắc chắn sẽ sai lệch quá lớn.

kiên định tin rằng, Tần Xu nhất định sẽ sống t.h.ả.m hơn cả cô !

Đôi mắt sưng húp híp thành một đường chỉ của Tần Bảo Châu, hả hê Tần Xu.

“Nếu cô kế thừa y thuật của ông nội, chắc hẳn thể Tạ Lan Chi tuyệt tự chứ.”

vẻ điệu đà che miệng, : “Chúc mừng cô, cả đời sẽ con , còn và Xuyên ca sẽ nhanh ch.óng đón nhận tin vui!”

 

 

Loading...