(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 114: Tạ Thiếu Khiến Người Ta Rung Động, A Xu Động Lòng Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:56:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Bảo Châu mang theo khuôn mặt sưng vù như đầu heo, dáng vẻ điệu đà bộ tịch, thật sự là quá đáng đòn.

Tần Xu kéo cánh tay đang ôm eo , tức giận : “Anh buông em !”

Cái bộ mặt kiêu ngạo đắc ý của Tần Bảo Châu, tát cho vài cái thật mạnh, cục tức trong lòng cô nuốt trôi .

Tạ Lan Chi những buông tay, cánh tay ngược còn tăng thêm vài phần lực đạo.

Ngay cả Tạ phu nhân ở bên cạnh, tay cũng đặt lên bờ vai mỏng manh của Tần Xu.

“Con là nhà nhỏ bé, tự tay thì thể thống gì.”

Tạ phu nhân đầu Quyền thúc: “A Quyền, ông ! Cho cô lời nào nên , lời nào nên .”

“Vâng, phu nhân——”

Tần Bảo Châu trừng lớn hai mắt, kinh hoàng đến mức run rẩy.

Lại nữa ?!

sợ hãi bước đôi chân cứng đờ, như chạy trối c.h.ế.t lao ngoài.

“Bịch——!”

Một tiếng động lớn nặng nề vang lên.

Tần Bảo Châu đường chân, ngã sấp mặt ngay tại chỗ.

Cho dù như , Quyền thúc vẫn buông tha cho Tần Bảo Châu, xách một cánh tay của cô kéo ngoài.

Dương Đại Trụ lẳng lặng cảnh , thần sắc vui buồn.

Tạ phu nhân đến mặt ông, thấm thía : “Cũng ông nghĩ thế nào, rước hai mầm tai họa về sống trong nhà, tối ngủ yên giấc ?”

Dương Đại Trụ ho vài tiếng, cảm xúc bình tĩnh : “Người tuổi , ngủ ít, mí mắt hai món đồ chơi nhảy nhót, coi như g.i.ế.c thời gian, nhân tiện xem mục đích của bọn họ là gì.”

Tạ phu nhân đưa tay vuốt ve mái tóc b.úi cao, mặt lộ nụ hài lòng.

“Trong lòng ông rõ ràng là , chỉ là hai thoạt dã tâm nhỏ , còn kỳ quái lắm.”

Dương Đại Trụ: “Bọn họ giấu giếm nửa tháng, nay mới lộ chút đuôi, chẳng bao lâu nữa sẽ ném ngoài thôi.”

Trong lúc hai chuyện, Tạ Lan Chi hai tay đỡ lấy đôi chân thon dài thẳng tắp của Tần Xu, giống như bế trẻ con, bế lên lầu.

Cửa phòng ngủ đẩy , hình mềm mại của Tần Xu, linh hoạt trượt xuống khỏi vòng tay đàn ông.

Cô lao đến cửa sổ, thấy Quyền thúc lầu, cùng với Tần Bảo Châu đang lóc t.h.ả.m thiết.

sai ! Hai mươi tát ? tự !”

Tần Bảo Châu tự tát mặt , mỗi đ.á.n.h một cái, cô còn tự đếm .

Khuôn mặt sẹo đao trông vẻ nghiêm túc, đáng sợ của Quyền thúc, biểu cảm cũng ngây .

Đừng là Quyền thúc ngây , Tần Xu cửa sổ , cũng cảm thấy khó tin.

Tần Bảo Châu từ khi nào ngoan ngoãn như .

Người từ nhỏ đến lớn, đ.á.n.h cho cô ngoan ngoãn trị tận gốc, ngày nào cô cũng thể nhảy nhót mặt bạn.

Khi cái tát của Tần Bảo Châu đ.á.n.h đến cái thứ mười, vòng eo thon thả của Tần Xu, một vòng tay đ.á.n.h lén.

Tần Xu nghi hoặc đầu, hỏi đàn ông phía : “Nhà , quy củ đ.á.n.h đ.á.n.h hai mươi cái ?”

Tạ Lan Chi rũ mắt, chằm chằm chiếc cổ trắng ngần của Tần Xu, thấy một dấu hôn quần áo che khuất một nửa.

Giọng khàn khàn, nghĩa chính ngôn từ : “Nhà chúng đ.á.n.h .”

Không đ.á.n.h ?

Sắc mặt Tần Xu khó nên lời.

Vậy ở phòng khách, Quyền thúc đang gãi ngứa cho Tần Bảo Châu chắc.

“Quyền thúc, đ.á.n.h xong , thể thả ?”

Dưới lầu, truyền đến tiếng hỏi han đáng thương của Tần Bảo Châu, lời cũng thành thạo.

Tần Xu đầu , phát hiện thần kinh mặt Quyền thúc giật giật, ghét bỏ xua tay với Tần Bảo Châu.

Tần Bảo Châu những lập tức bỏ , ngược còn một tư thế khuỵu gối, lúc mới ba chân bốn cẳng chuồn mất.

Trong đầu Tần Xu lóe lên một tia sáng, bỗng nhiên hiểu Tần Bảo Châu, tại thành thạo như .

Kiếp nhất định Tạ phu nhân thu thập nhẹ.

Ký ức ăn sâu xương tủy, theo Tần Bảo Châu cùng trọng sinh, nhiều chuyện đều là theo bản năng mà .

Quyền thúc nhà, lâu , Dương Đại Trụ từ Tạ gia chậm rãi bước .

Hết kịch để xem , Tần Xu cũng chuẩn rời .

Đột nhiên phát hiện, cô cử động nữa!

Tần Xu cảm nhận , những ngón tay thon dài ấm áp của đàn ông, men theo vạt áo bên eo trượt , đầu ngón tay xoa nắn làn da của cô.

Cô nghiến răng nghiến lợi gọi: “Tạ Lan Chi!”

“Có .”

Phía truyền đến giọng điệu lười biếng của đàn ông.

Tần Xu nghiến răng chất vấn: “Tay đang ?”

Hơi thở ấm áp của Tạ Lan Chi, lướt qua bên tai cô, âm cuối ngậm : “Đang khám phá... bí mật cơ thể của A Xu.”

Nói xong, tay bắt đầu vượt ranh giới.

Tần Xu vội vàng cách lớp quần áo đè , giọng run rẩy: “Anh điên ?”

Tạ Lan Chi cố ý chuyện bên tai cô, âm thanh thở trêu : “Chạm A Xu, quả thực là sắp điên .”

Tần Xu vốn tưởng rằng, đàn ông đang đùa.

Tuy nhiên, cơ thể dán c.h.ặ.t của đối phương đang cho cô ... Tạ Lan Chi là thật!

Hơn nữa gần như... tên lên dây .

Tần Xu sắp đến nơi, kinh hoàng hỏi: “Tối qua vẫn đủ ?”

Tạ Lan Chi dám hiểu tính cách Tần Xu mười phần mười, sáu bảy phần thì vẫn .

Vừa giọng điệu của cô, liền sắp chọc giận .

Anh vội vàng thu tay , xoa xoa tóc Tần Xu, “Trêu em thôi, để em chuyển dời sự chú ý một chút.”

Để chứng minh những gì là thật, thậm chí còn chủ động lùi hai bước.

Tần Xu , quả nhiên lộ đôi mắt đỏ hoe, đôi mắt ngấn lệ, vô cùng xinh .

Tạ Lan Chi trong mắt, xót xa, chút rục rịch.

Anh may mắn vì cho Tần Xu , tối qua chỉ mới là bắt đầu.

Đối với .

Ngay cả một phần ba sức lực cũng dùng đến.

Ánh mắt Tần Xu dời xuống, đối với những lời Tạ Lan Chi , biểu thị sự nghi ngờ sâu sắc.

Tư thế của Tạ Lan Chi mất tự nhiên, thần sắc cũng ngượng ngùng.

Anh cũng thẳng thắn như , nhưng quản .

Ai bảo Tần Xu thơm như , cám dỗ ăn sạch .

“Đồ l.ừ.a đ.ả.o!”

Tần Xu vẻ mặt đầy hổ và tức giận, đầu bước .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-114-ta-thieu-khien-nguoi-ta-rung-dong-a-xu-dong-long-roi.html.]

Tạ Lan Chi kéo tay cô , “Được , đừng giận nữa, chuyện Dương Vân Xuyên và Tần Bảo Châu .”

Tần Xu nhíu c.h.ặ.t mày ngài: “Bọn họ ?”

Tạ Lan Chi: “Em cũng đấy, Dương bá thật lòng đối đãi với bọn họ, cần thao tác một chút, đuổi bọn họ khỏi đại viện ?”

Tần Xu cần suy nghĩ liền từ chối: “Tạm thời !”

Tạ Lan Chi hiểu: “Tại , hai như lượn lờ mắt, em thấy phản cảm ?”

Tần Xu c.ắ.n môi : “Một thời gian nữa tính, tạm thời cứ coi bọn họ như trò mà xem là .”

Cho dù đuổi , cũng đợi qua năm mới, nguy cơ của Tạ gia đều bình an vượt qua .

Hôm nay Tần Bảo Châu chịu vài phen đau khổ.

Chắc hẳn trong thời gian ngắn, sẽ đến trêu chọc cô nữa, hơn nữa cách đến lúc chồng xảy chuyện, cũng còn bao lâu nữa.

Tạ Lan Chi sâu Tần Xu một cái, đem sự lo lắng và băn khoăn nơi đáy mắt cô rõ.

Anh hỏi gì cả, nắn nắn bàn tay nhỏ bé mềm mại trong lòng bàn tay, ôn tồn dặn dò: “Sau nếu cô đến tìm em gây rắc rối, đừng tự động thủ, da cô dày thịt béo, em tát vài cái, bẩn tay , tay còn đau nữa.

Em học , trong nhà , chuyện gì cứ sai bảo Quyền thúc, Khôn thúc, A Hoa tẩu bọn họ là .”

Đuôi mày Tần Xu khẽ nhướng: “Em thể sai bảo bọn họ ?”

Khóe môi Tạ Lan Chi cong lên một nụ : “Bọn họ đều là gia bộc mang từ Hương Cảng đến, em là chủ t.ử của bọn họ, gì mà thể sai bảo chứ.”

“Vâng!”

Tần Xu híp đôi mắt long lanh .

Tuy nhiên, đến tối, cô nổi nữa.

Tạ Lan Chi cả trần trụi, chỉ mặc một chiếc quần đùi che bước .

Là loại ngắn!

Tần Xu đang tựa đầu giường, lật xem sách y, khóe mắt liếc thấy, tim bắt đầu đập thình thịch.

thẳng dậy, giọng điệu kinh hoàng hỏi: “Sao mặc quần áo?”

Lồng n.g.ự.c săn chắc mạnh mẽ của đàn ông phơi bày trong khí, tám múi cơ bụng xếp hàng ngay ngắn, đường V-line gợi cảm rõ ràng, làn da gợi cảm, còn những giọt nước trong suốt chảy xuống.

Cảnh tượng , thoạt cực kỳ tính xung kích, còn mang tính xâm lược mạnh mẽ.

Tần Xu mạc danh cảm thấy nguy hiểm, trực giác nếu ngăn cản, Tạ Lan Chi tối nay thể yên phận.

Tạ Lan Chi vắt chiếc khăn mặt ướt trong tay lên lưng ghế, bước những bước chân đầy áp bách, nhanh chậm về phía mép giường.

Anh tựa lưng đầu giường với tư thế lười biếng thoải mái, nghiêng đầu, Tần Xu khuôn mặt nhỏ nhắn đang phồng lên vì tức giận.

Giọng đàn ông trêu chọc : “Vừa tắm xong, mặc quần áo thoải mái.”

Tần Xu: “Vậy cũng thể mặc gì chứ!”

cầm lấy bộ đồ ngủ bằng lụa bên mép giường, đầu ném lên Tạ Lan Chi.

Bộ đồ ngủ trông cao cấp, viền áo giặt đến bạc màu, chồng tuổi của cô, hai năm mang từ nước ngoài về.

Tư thế tựa đầu giường của Tạ Lan Chi đổi, đưa tay kéo kéo ống tay áo Tần Xu.

Anh giọng ngậm hỏi: “A Xu mặc giúp ?”

Tần Xu bực bội : “Anh tự mặc !”

Tạ Lan Chi bất đắc dĩ , ngón tay thon dài xách bộ đồ ngủ lên, định mặc, đôi mắt đen như mực ngọc khẽ động.

Anh chằm chằm bóng lưng thướt tha yểu điệu của Tần Xu, đưa bộ đồ ngủ đến mắt cô.

“A Xu mặc cho , sẽ mặc nữa.”

Tần Xu chằm chằm bộ đồ ngủ mắt, đưa tay giật lấy, trừng mắt đàn ông: “Làm gì ai như chứ!”

Khóe môi Tạ Lan Chi cong lên một độ cong lưu manh, bộ dạng vô kiểu em xem mà .

Tần Xu nghiến răng, mở bộ đồ ngủ , từ phía khoác lên cho đàn ông.

Xong việc, cô liền định xuống.

Giọng trêu chọc của Tạ Lan Chi vang lên: “A Xu, vẫn xong .”

Ánh mắt Tần Xu b.ắ.n thẳng về phía đàn ông.

Ánh mắt Tạ Lan Chi quét xuống , một lời chằm chằm Tần Xu.

Ánh mắt Tần Xu rũ xuống, nhanh hiểu rõ trong lòng.

—— Cúc áo vẫn cài.

Tần Xu mất hình tượng trợn trắng mắt, dậy quỳ gối mặt Tạ Lan Chi, tay còn đưa , Tạ Lan Chi đổi tư thế .

Hai tay đàn ông chống lên nệm giường, tùy ý nâng eo lên một chút, thuận tiện cho Tần Xu tiếp theo cài cúc áo cho .

Cái nâng eo của , gợi cảm đến mức biên giới, suýt chút nữa câu mất hồn Tần Xu.

Người đàn ông , cũng quá cách !

Nhất cử nhất động, chút nào vượt quá giới hạn, nhưng mạc danh chính là sức hút, tính trương lực mười phần.

Khiến trong lòng Tần Xu sinh một loại rung động nên lời, chỉ một chớp mắt đè nén xuống.

Cô vẻ mặt đầy hổ, nơi đáy mắt lóe lên ánh sáng lý trí, lóng ngóng cài cúc áo cho đàn ông.

Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Lan Chi rũ xuống, cứ như kiêng nể gì, Tần Xu đang cúi đầu.

Ánh mắt dần dần bắt đầu kéo sợi, đem thần thái kiều mị đỏ bừng của Tần Xu, thu hết đáy mắt.

Tần Xu cẩn thận từng li từng tí nhấc mí mắt lên, chạm ánh mắt chằm chằm của đàn ông.

Tần Xu cài xong một cái cúc áo, hai má lập tức đỏ bừng đến tận mang tai, kéo theo chiếc cổ thon thả, cũng lan một màu đỏ nhạt.

Cô đưa tay đẩy nhẹ một cái lên l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của đàn ông.

“Anh tự mặc !”

Tạ Lan Chi ngửa đầu, lộ nụ nghiền ngẫm, đôi môi mỏng khẽ mở, phát tiếng vui vẻ.

Anh lên, cảm giác như gió xuân lướt qua mặt, khiến rung động.

Tạ Lan Chi ánh mắt kéo sợi chằm chằm Tần Xu, “Chuyện nên nên đều cả , A Xu vẫn còn ngại ngùng như ?”

“Anh thật xa!”

Tần Xu xuống, thèm để ý đến đàn ông cố ý trêu chọc cô, trêu ghẹo cô, còn cám dỗ cô nữa.

Cô tuyệt đối sẽ thừa nhận...

Lúc Tạ Lan Chi nâng eo lên ban đầu, cô suýt chút nữa nhào tới .

Thật là sắc tình!

Tần Xu nhắm c.h.ặ.t mắt, khuôn mặt trắng trẻo diễm lệ, lộ biểu cảm ảo não.

Tạ Lan Chi , Tần Xu mặc đồ ngủ cho , cứ như áo quần xộc xệch xuống.

Anh tắt đèn trong phòng, lật chiếc chăn ấm áp lên, vô cùng mượt mà chui .

Tay vươn , móc một cái, cô vợ nhỏ lọt lòng.

Tần Xu cảm nhận rõ ràng, lưng dán cơ bụng săn chắc vô cùng cộm của đàn ông.

Giọng cô mềm nhũn: “Sao mặc quần áo t.ử tế ?”

Tạ Lan Chi đè lên, men theo đôi môi đỏ mọng kiều diễm thở mùi hương hoa lan mà đến...

 

 

Loading...