(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 142: Chân Của A Xu, Đạp Lên Lồng Ngực Rắn Chắc Của Tạ Thiếu
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:56:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Lan Chi theo ngón tay thon thả của Tần Xu, thấy Kim Xuân Hoa vội vã về phía con phố bên cạnh.
“Ừm.” Ánh mắt tối , giọng trầm: “Bà tên là Kim Xuân Hoa.”
Đáy mắt Tần Xu lóe lên vẻ hóng hớt, nhón chân lên, ghé tai Tạ Lan Chi.
Cô nhỏ giọng hỏi: “Kim Xuân Hoa và bố chuyện gì ? Em thấy lúc tức giận.”
Tạ Lan Chi thấy vẻ hóng hớt trong mắt Tần Xu, nhướng mày, giọng điệu kéo dài và lười biếng: “Muốn ?”
“Muốn!” Tần Xu gật mạnh đầu.
Tạ Lan Chi cúi đầu, đưa gò má góc cạnh rõ ràng, đến mặt Tần Xu.
Anh khẽ cong môi, dụ dỗ: “Hôn một cái sẽ cho em .”
Sắc mặt Tần Xu đổi, theo bản năng xung quanh, miệng phàn nàn: “Đây là ở bên ngoài.”
Tạ Lan Chi nhẹ: “Có ai , sợ gì.”
Tần Xu thấy xung quanh ai qua, nhanh hôn lên mặt đàn ông một cái.
Nụ hôn chạm rời.
Nhẹ đến mức gần như cảm nhận .
Tạ Lan Chi như một con cáo đực ăn vụng.
Anh cúi mắt gương mặt ửng hồng hổ của Tần Xu, nắm tay nhỏ của đối phương về nhà.
Hai thấy, Tần Bảo Châu điên cuồng lao từ nhà khách…
Trên đường về nhà, Tạ Lan Chi kể cho Tần Xu, mối quan hệ của Kim Xuân Hoa và bố những năm đầu.
Kim Xuân Hoa là con gái của đồng đội của ông nội Tạ, ông cụ lúc đó tác hợp cho con cái hai nhà.
Tiếc là Kim Xuân Hoa coi trọng Tạ Chính Đức, một lính quèn, mà gả cho một trí thức.
Không mấy năm, Kim Xuân Hoa chồng nước ngoài du học bỏ rơi.
Bà tái hôn với một lính, mấy năm chồng hy sinh.
Trở thành góa phụ, Kim Xuân Hoa thấy địa vị của Tạ phụ ngày càng cao, để ý đến ông.
Lúc đó Tạ phụ cưới Tạ phu nhân, quan hệ hai đang trong giai đoạn khó xử, Kim Xuân Hoa mấy gây rối phá hoại.
Lần nghiêm trọng nhất, Kim Xuân Hoa hổ mà cởi hết quần áo, leo lên giường của Tạ phụ.
Dù thành công, cũng khiến Tạ phu nhân tức giận nhẹ, vì thế mà ít cãi với Tạ phụ, mấy bỏ nhà về Hương Cảng.
Cũng trong thời gian , Tạ phu nhân phát hiện thai, hai lận đận hòa hợp.
Tần Xu mà trong lòng khỏi thổn thức, đột nhiên đưa tay về phía Tạ Lan Chi.
Trên vòng eo rắn chắc của , véo mạnh một cái.
Cô cảnh cáo: “Anh đừng gây chuyện như , nếu em nhất định sẽ ly hôn với .”
Ánh mắt Tạ Lan Chi dần sâu thẳm, u ám hỏi: “A Xu, còn nhớ lời ?”
Tần Xu giọng điệu tùy ý: “Lời gì?”
Tạ Lan Chi: “Em nhắc đến ly hôn một , sẽ bắt nạt em một .”
“…” Tần Xu cảm thấy một trận đau lưng.
Đêm tân hôn của họ, Tạ Lan Chi dùng hành động để cho cô , hậu quả của việc nhắc đến ly hôn nghiêm trọng đến mức nào.
Tạ Lan Chi vẻ sợ hãi khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng của Tần Xu, mạnh mẽ ôm lòng.
Anh cong môi, giọng điệu đắn: “Anh sẽ ghi nhớ hết, đợi em sinh con xong, chúng sẽ tính sổ cùng lúc.”
“…………” Khóe môi Tần Xu giật giật.
Có cần thù dai như .
Cô chỉ giả sử một chút, chứ thật sự đòi ly hôn.
Tần Xu linh cảm nên tiếp tục chủ đề , nếu chịu thiệt nhất định là cô.
Cô thông minh chuyển chủ đề, nghi hoặc hiểu hỏi: “Tại chúng tiễn Tôn Văn Hạo xa như ?”
Tạ Lan Chi thu nụ , trầm ngâm : “Nhà họ Tôn là một trong những chủ lực của phe phái nhà họ Thích, Tôn Văn Hạo là đích tôn của nhà họ Tôn, hôm nay đến tặng quà cho em chỉ đại diện cho nhà họ Tôn, mà là ý của cả hai nhà Thích, Tôn, họ đang… với nhà họ Tạ.”
Anh do dự hồi lâu, vẫn dùng từ .
Tần Xu mà mơ hồ, nhíu mày hỏi: “Nếu là hai phe phái, xung đột lợi ích với , tại họ với nhà họ Tạ?”
Tạ Lan Chi cô sâu sắc: “Vì em, vì y thuật nghịch thiên thể cải t.ử sinh của em.”
Tần Xu chớp chớp mắt, thể tin : “Với y thuật của Diên Hồ Sách, để những ông lớn quý mạng sống đến trăm tuổi, tám chín mươi tuổi vẫn vấn đề gì, cho dù em nắm giữ bí thuật gia truyền của nhà họ Tần, mỗi năm cứu chữa cũng giới hạn.”
Cô hiểu càng tiền, quyền, càng quý mạng.
Tương tự cô cũng tự .
Cô thể lay chuyển , thế lực đan xen phức tạp của các gia tộc lớn ở Kinh thị.
Tạ Lan Chi thấy vẻ mặt rối rắm của Tần Xu, : “A Xu, chính vì lượng hạn, ai đến , họ mới nhân cơ hội lôi kéo em.”
Bí thuật của Tần Xu một năm chỉ cứu ba , lượng nhiều ít.
Ba suất .
Đủ để bóp nghẹt cổ họng của phần lớn .
Tần Xu khẽ mở đôi môi đỏ, lập tức hiểu ý nghĩa trong đó.
Cô dường như… cuốn cuộc chiến khói s.ú.n.g của các gia tộc hàng đầu Kinh thị.
Tạ Lan Chi ôm Tần Xu đang bối rối mất hồn, dễ dàng bế ngang lòng.
Giọng dịu dàng lười biếng của đàn ông, truyền tai Tần Xu: “A Xu đừng nghĩ nữa, chuyện em , ai thể khó em.”
Tần Xu dựa l.ồ.ng n.g.ự.c Tạ Lan Chi, thấp giọng : “Anh đó, nuốt lời!”
“Anh đảm bảo…”
Tiệm t.h.u.ố.c Trung y.
Tần Bảo Châu từ một đám thanh niên văn nghệ tìm thấy Dương Vân Xuyên, kéo đến tiệm t.h.u.ố.c mà cô chào hỏi .
Cô vị lão trung y đang bắt mạch cho Dương Vân Xuyên, căng thẳng hỏi: “Thầy t.h.u.ố.c, chồng gần đây nóng trong ?”
Lão trung y nhấc mí mắt lên, ánh mắt đồng cảm Tần Bảo Châu một cái.
“Nóng lắm, uống chút t.h.u.ố.c thanh nhiệt giải độc.”
Sắc mặt Tần Bảo Châu lập tức trắng bệch, giọng căng thẳng hỏi: “Uống t.h.u.ố.c xong sẽ khỏi chứ?”
Lão trung y thở dài, nhẹ nhàng lắc đầu.
Dương Vân Xuyên mặt đầy vẻ kiên nhẫn, hai chuyện mơ hồ, mặt mày cau .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-142-chan-cua-a-xu-dap-len-long-nguc-ran-chac-cua-ta-thieu.html.]
“Nóng trong thì nóng trong , uống nhiều nước là , uống t.h.u.ố.c gì, t.h.u.ố.c đắng như uống !”
Anh dậy ngoài, miệng còn sạch sẽ mắng: “Đồ đàn bà vô tri! Làm mất mặt quá, đồ nhà quê quả nhiên là đồ nhà quê, chỗ đông !”
Lão trung y Dương Vân Xuyên văn nhã, toát khí chất trí thức, ngờ chuyện thô tục như .
Đợi , ông với Tần Bảo Châu mặt mày tái nhợt, còn mang vết thương,
“Con , cả đời thể sinh con, hai sẽ con .”
Đầu óc Tần Bảo Châu hỗn loạn, vội vàng hỏi: “Không thể chữa khỏi ? Hay là cách nào khác?”
Lão trung y lắc đầu: “Không tiết chế, sớm khai trai, nếu đến sớm vài năm, lẽ còn thể điều trị, bây giờ muộn , t.h.u.ố.c thang vô ích.”
“Oa…!”
Tần Bảo Châu lập tức .
Khóc nức nở, đến thở nổi.
Tại như ?
Kiếp , Tần Xu rõ ràng sinh cho Dương Vân Xuyên bốn đứa con.
Khi cả gia đình đài truyền hình phỏng vấn, hạnh phúc đến mức khiến cô ghen tị hận, ghen tị đến đỏ cả mắt.
Bốn đứa con…
Tần Bảo Châu đột nhiên nhận điều gì, Tần Xu kiếp thai.
Tạ Lan Chi là tuyệt tự, cô nhất định là hổ, dan díu với những đàn ông hoang dã khác.
Bốn đứa con kiếp , cũng của Dương Vân Xuyên, là sản phẩm của việc Tần Xu ngoại tình.
Nghĩ đến đây, đáy mắt Tần Bảo Châu hiện lên một loại cảm xúc kiên định.
Cô từ trong túi lấy tất cả tiền, ném mặt lão trung y, vẻ mặt hung dữ cảnh cáo: “Chuyện hôm nay, ông giữ kín trong bụng cho , nếu dám truyền ngoài, sẽ đập nát tiệm của ông!”
Nói xong, Tần Bảo Châu vội vã rời .
Lão trung y bàn, vốn còn khá đồng cảm với Tần Bảo Châu, ngờ nhận một trận đe dọa.
Lập tức, tức đến râu ria dựng : “Vô tri! Ngu !”
Lão trung y ngoài miệng tức giận, nhưng tiền rơi bàn nhanh nhặt lên.
Hôm nay kiếm tiền thật dễ dàng.
Ít nhất cũng hai mươi đồng, tối về thể mua thịt cho cháu trai ăn.
Sau khi Tần Bảo Châu rời , liền chạy thẳng đến bốt điện thoại công cộng dùng tiền xu, gọi một cuộc điện thoại về thị trấn ở quê.
Trong lúc chờ đợi, cô xổm bốt điện thoại, thần kinh c.ắ.n móng tay.
Dương Vân Xuyên cho dù thể sinh con, nhưng tương lai vẫn là giàu nhất, còn như bác Dương, thể thừa kế một khoản di sản lớn.
Vì , cô thể từ bỏ, thì chỉ thể tự nghĩ cách.
Chuyện Tần Xu thể , Tần Bảo Châu cô cũng thể!
Nửa giờ , Tần Bảo Châu gọi điện thoại, máy là cô.
Tần Bảo Châu lóc : “Mẹ, Dương Vân Xuyên là tuyệt tự, con nhất định một đứa con…”
Màn đêm buông xuống.
Nhà họ Tạ, phòng ngủ.
Trước cửa sổ treo rèm lụa đỏ, lóe lên nửa bóng , rõ động tĩnh trong phòng.
“Tạ Lan Chi, nữa…”
“Muốn chứ, A Xu đừng yếu ớt như .”
“Hít! đau quá…”
“Vậy nhẹ một chút ?”
“Ghét … thật sự đau…”
“Một lát sẽ hết đau, ngoan, nhanh thôi.”
Giọng đầy khêu gợi, khiến ngoài cửa sổ mà đỏ mặt.
Tần Bảo Châu bò ở góc tường, mà trong lòng ngứa ngáy, tiếng động mắng một câu: “Hồ ly tinh!”
Tần Xu t.h.a.i , còn vẻ dâm đãng như , ngày thường, thế nào để dụ dỗ Tạ Lan Chi phục vụ cô .
Tuy nhiên, trong phòng ngủ.
Chuyện Tạ Lan Chi và Tần Xu đang , thể đắn hơn.
Vì Tần Xu t.h.a.i tránh cô cúi , Tạ Lan Chi đích rửa chân cho cô.
Rửa rửa… Tạ Lan Chi ôm bàn chân ngọc của Tần Xu, dùng đầu ngón tay xoa bóp huyệt đạo cho cô.
Khi Tạ Lan Chi ấn một huyệt đạo nào đó, Tần Xu thực sự chịu nổi nữa.
Cô ngửa , hai cánh tay chống giường, nhấc chân đạp lên l.ồ.ng n.g.ự.c trần rắn chắc của đàn ông.
Tạ Lan Chi theo mắt cá chân tinh xảo màu hồng nhạt, lướt qua đôi chân thon thả trắng như ngọc, về phía Tần Xu với vẻ mặt đáng thương.
Tần Xu như mặt nước mùa thu gợn sóng, đôi mắt quyến rũ câu hồn nhướng lên, Tạ Lan Chi.
Chỉ giọng quyến rũ của cô cầu xin: “Thật sự đau, ấn nữa ?”
Hơi thở Tạ Lan Chi gấp gáp, vuốt ve bàn chân ngọc đang đạp , đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt đó.
Một lúc lâu , mới khàn giọng : “Được, em nghỉ ngơi , đổ nước.”
Tạ Lan Chi bưng chậu tráng men dậy, bước những bước tự nhiên về phía phòng tắm.
Tần Xu thoát khỏi nguy hiểm, thả lỏng giường, tủm tỉm bóng lưng của Tạ Lan Chi.
Cô thấy…
Khi đàn ông dậy, dù cố gắng che giấu, cũng thoát khỏi đôi mắt cảnh giác của cô.
Tần Xu sờ sờ đôi tai ửng hồng, giọng nũng nịu phàn nàn một câu.
“Đồ trâu bò!”
Cô may mắn, bây giờ thai.
Nếu , còn Tạ Lan Chi bắt nạt thế nào.
“Ai ở đó?!”
Tạ Lan Chi chuẩn phòng tắm, vô tình liếc thấy bóng lay động ngoài cửa sổ.
Anh ném chậu tráng men xuống, một bước lao tới.