(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 143: Cô Điên Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:56:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn Là Anh Rể Cô!
“Xoảng ——!”
Tạ Lan Chi vén rèm cửa sổ lên, bên ngoài vang lên tiếng va chạm.
Anh mở cửa sổ, thấy một bóng đang xổm ban công nhỏ ngoài cửa sổ.
Là một phụ nữ.
Hai tay ôm đầu gối, giấu cả khuôn mặt .
Trời quá tối, Tạ Lan Chi cũng kỹ, cầm lấy chiếc khăn mặt vắt vai, trực tiếp ném qua.
“A ——!”
Tần Bảo Châu đang xổm đất, phát tiếng kêu kinh hãi.
Tần Xu khoác một chiếc áo ngoài tới, là giọng của Tần Bảo Châu.
Động tác của Tạ Lan Chi cũng dừng , rõ ràng cũng .
Đôi mắt trong veo quyến rũ của Tần Xu lóe lên một tia sáng, từ tay Tạ Lan Chi, giật lấy chiếc khăn mặt thuận theo cửa sổ, quất đang xổm ban công nhỏ.
“Chồng! Có trộm!”
“A! Nhanh! Mau tới đ.á.n.h cô !”
“Chồng! Em sợ quá, đáng sợ quá…”
Tần Xu giả vờ bên ngoài là ai, kinh hãi la hét, nhắm đầu Tần Bảo Châu mà quất tới tấp.
Khăn mặt liên tục quất , cũng đau.
Huống chi, vị trí Tần Xu đ.á.n.h hiểm hóc, suýt nữa quất Tần Bảo Châu đến ngất .
Tạ Lan Chi Tần Xu nhảy cẫng lên, tươi rạng rỡ đ.á.n.h , khuôn mặt thanh tú nho nhã lộ nụ cưng chiều.
“Đủ !”
Tần Bảo Châu thật sự thể nhịn nữa, hoa mắt ch.óng mặt dậy, một tay giật lấy chiếc khăn mặt trong tay Tần Xu.
Cô loạng choạng cơ thể, gầm lên: “ là em gái cô!”
Tần Xu khuôn mặt như đầu heo của cô , khóe môi nhịn co giật.
Dương Vân Xuyên bạo hành gia đình Tần Bảo Châu ?
Kiếp , chung sống nhiều năm như , cô phát hiện tên tra nam còn sở thích .
Tần Xu xoay nhào lòng Tạ Lan Chi, lòng còn sợ hãi : “Đáng sợ quá, một con quỷ nữ xí!”
Thân thể mềm mại của cô run lên từng đợt, như thể vô cùng sợ hãi.
Thực Tần Xu đang nhịn , đến mức cành hoa run rẩy.
Tần Bảo Châu ban công nhỏ, thấy lời của Tần Xu, vẻ mặt dữ tợn như ác quỷ.
“Tần Xu! là Tần Bảo Châu!”
Tần Xu đến sắp ngất , thầm nghĩ —— ngươi là heo.
Mặt sưng thành cái dạng đó.
Có thể đặt lên bàn thờ cúng .
Tạ Lan Chi lo Tần Xu đến ngạt thở, vỗ lưng cô: “Được , quỷ nữ, là một tên trộm đột nhập cướp của bất thành.”
Tần Xu lau giọt nước mắt nơi khóe mắt, như đổi sắc mặt đầu , kinh ngạc Tần Bảo Châu.
“Bảo Châu, em ở đây?”
Tần Bảo Châu tức đến mức răng va , thô lỗ : “ đến tìm cô!”
Vẻ mặt Tần Xu khó hết lời cô , ánh mắt khinh bỉ : “Cách em đến tìm thật độc đáo.”
Tần Bảo Châu Tần Xu má đào hồng nhuận, dáng vẻ kiều diễm như yêu thương, con ngươi đều tức đến đỏ lên.
“Người nhà họ Tạ cho , cách nào chứ!”
“Ai cô hổ như , m.a.n.g t.h.a.i còn quyến rũ đàn ông…”
“Chát!”
Tần Xu nghiêng về phía , cách cửa sổ tát Tần Bảo Châu một cái.
Trong một ngày, đ.á.n.h liên tiếp hai , Tần Bảo Châu suýt nữa tức điên.
“Tần Xu! Cô dựa mà đ.á.n.h !”
Cô xông lên định túm tóc Tần Xu, Tạ Lan Chi nhanh tay lẹ mắt chặn .
“Cô dám động vợ , sẽ lấy tội danh trộm cắp, đưa cô tạm giam!”
Một câu đầy sát khí của Tạ Lan Chi, khiến Tần Bảo Châu sững sờ tại chỗ.
“, , đến tìm Tần Xu!”
Tần Xu từ lưng Tạ Lan Chi ló đầu , giọng điệu mỉa mai : “Một phụ nữ như cô, đêm hôm ngủ, chạy đến nhà khác lén góc tường, thật hổ! Cũng sợ truyền ngoài dị nghị!”
Nghĩ đến cuộc đối thoại mờ ám của cô và Tạ Lan Chi, đều Tần Bảo Châu thấy.
Tần Xu còn hổ là gì, đầy một bụng tức giận chỗ phát tiết.
Khuôn mặt đầu heo của Tần Bảo Châu đỏ lên, ánh mắt oán độc chằm chằm Tần Xu.
“Cô mới hổ, cô hổ, trong t.h.a.i kỳ còn quấn lấy đàn ông …”
Nói nửa lời, cô đột nhiên dừng .
Tần Bảo Châu chằm chằm … phần eo bụng của Tạ Lan Chi, hai mắt kinh ngạc đến ngây dại.
Cô đoán , Tạ Lan Chi thể Tần Xu chữa khỏi.
ngờ, vốn liếng của Tạ Lan Chi …
Hùng hậu! Xuất chúng!
Thứ thể lọt mắt Tần Bảo Châu… như một chiếc móc câu, câu đến hồn cô cũng sắp mất.
Cô nuốt nước bọt mấy , khóe môi ẩn chứa một tia nước miếng thèm thuồng.
Tần Xu thuận theo ánh mắt của Tần Bảo Châu qua, thấy Tạ Lan Chi cô khiêu khích…
Chi Chi nhỏ tràn đầy tinh thần.
Cô một bước tiến lên, chắn Tạ Lan Chi, tức giận gầm nhẹ.
“Cô điên ! Hắn là rể cô!”
Anh rể?
Bộ não vốn trống rỗng của Tần Bảo Châu, nghĩ đến đủ loại hình ảnh cấm kỵ mờ.
Một luồng ấm ngưng tụ trong cơ thể cô, bức thiết cần thứ gì đó, lấp đầy trái tim trống rỗng của cô.
Là trong cuộc, Tạ Lan Chi ban đầu phản ứng kịp.
Sau khi nhận điều , kéo tấm rèm lụa đỏ bên cạnh xuống.
Tạ Lan Chi động tác cực nhanh quấn nó quanh eo, sắc mặt trầm như nước về phía cửa.
Anh mở cửa phòng, gầm nhẹ xuống lầu.
“Khôn thúc, A Hoa tẩu, lên đây!”
Tiếng hét đầy sức xuyên thấu, kinh động đến Tạ phụ và Tạ mẫu trong phòng ngủ chính.
Tần Bảo Châu Khôn thúc một tay túm phòng, chật vật kéo đến phòng khách nhà họ Tạ.
Tạ phu nhân mặc bộ đồ ngủ bằng lụa thật, lệnh cho A Hoa tẩu thêm củi lò sưởi, ánh mắt âm u liếc Tần Bảo Châu đang quỳ đất.
Tần Bảo Châu quỳ một cách cam tâm tình nguyện.
Khôn thúc ở phía đè hai cánh tay của cô , chân đạp lên chân cô .
Tạ phu nhân mỉa mai : “Cô coi Tạ gia của là nơi mèo ch.ó gì cũng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-143-co-dien-roi.html.]
Tần Bảo Châu nghển cổ, hùng hồn : “ đến tìm Tần Xu!”
“Tìm ? Cô quang minh chính đại cửa chính, cứ trèo cửa sổ?”
“Là các cho !”
“Ngụy biện!”
Tạ phu nhân lười nhảm, liếc con trai và con dâu sắc mặt khó coi.
Bà với Khôn thúc: “Xử lý theo gia quy của Quách gia, chuyện ông lén lút, đừng kinh động lão Dương nhà bên.”
“Vâng, phu nhân ——”
Khôn thúc xách Tần Bảo Châu lên, về phía hành lang tầng một.
Trong mắt Tần Bảo Châu lóe lên vẻ kinh hãi, hét lên: “Các thể đối xử với như , nhà họ Tạ!”
Nghĩ đến những dày vò gặp ở kiếp , cô điên cuồng gầm lên.
Tạ phu nhân khoanh tay, giọng điệu khinh miệt : “Nếu cô là của Tạ gia, sẽ bóp c.h.ế.t cô, đỡ cho cô mất mặt hổ!”
Tần Bảo Châu trợn mắt nứt, sức chống cự trong tay Khôn thúc.
Cô đột nhiên về phía Tần Xu đang Tạ Lan Chi ôm trong lòng.
“Tần Xu cứu ! đến tìm cô!”
“Mẹ gửi đồ cho , đến hỏi cô cần gì .”
Tần Xu sắc mặt căng thẳng, đang thầm với Tạ Lan Chi.
Biết Tần Bảo Châu sắp nhốt phòng tối nhỏ, chỉ quỳ chép sách, còn A Hoa tẩu giám sát giữ tư thế quỳ chuẩn.
Đầu óc Tần Xu chút mơ hồ.
Nhà họ Tạ còn quy củ như ?
Vậy cô phạm , chẳng lẽ cũng phạt .
Tần Xu lớn từng , ngoài việc gia gia đ.á.n.h lòng bàn tay, từng ai động đến một ngón tay của cô.
Cũng đúng lúc , cô thấy tiếng gào thét xé lòng của Tần Bảo Châu.
Tần Xu đầu Tần Bảo Châu, phát hiện dáng vẻ sợ hãi dữ tợn méo mó của cô .
Xem , kiếp cô ít phạt.
Tần Xu liếc chồng sắc mặt âm trầm, với Tần Bảo Châu: “ , cảm ơn, nhưng cần.”
Nói xong, cô đầu úp mặt l.ồ.ng n.g.ự.c Tạ Lan Chi.
Đáng sợ quá!
Bà chồng dịu dàng trẻ mãi già, thoáng chốc trở nên uy nghiêm.
Tần Xu thầm niệm trong lòng ngàn vạn đừng phạt cô.
Nếu cô nhẹ thì bỏ nhà , nặng thì mang con bỏ trốn.
Khôn thúc thấy thiếu phu nhân định cầu xin, bịt miệng Tần Bảo Châu, trực tiếp kéo đến phòng tối nhỏ.
Tạ phu nhân đổi vẻ nghiêm khắc đó, tươi dịu dàng Tần Xu.
“Con ngoan, để con sợ hãi , loại hổ, cho cô một bài học sẽ còn đằng chân lân đằng đầu, con thể mềm lòng với cô .”
“Vâng, con .” Giọng Tần Xu mềm mại vô hại.
Phạt , phạt …
Chỉ cần phạt cô, hành hạ thế nào cũng .
Tần Xu véo eo của Tạ Lan Chi, trong mắt lộ ánh sáng cầu cứu.
Tạ Lan Chi ôm ngang cô lên, với Tạ mẫu: “Mẹ, A Thư buồn ngủ , con đưa cô lên lầu nghỉ ngơi.”
“Đi … cũng lên lầu tìm bố con.”
Phòng ngủ.
Tần Xu đặt lên giường, giơ tay ôm lấy cánh tay Tạ Lan Chi.
“Sau phạt con như ?”
Tạ Lan Chi nhíu mày, giọng điệu nghiêm túc: “Nghĩ gì , thương con còn kịp.”
Tần Xu chịu buông tha: “Sao nhà quy củ như , em sợ, em sẽ ngủ ngon.”
Tạ Lan Chi bên cạnh cô, giọng điệu dịu dàng giải thích: “Mẹ xuất từ Hương Cảng, bên đó vẫn luôn tục lệ cũ ba vợ bốn nàng hầu, gia nghiệp lớn nên quy củ trong nhà cũng nhiều.
Mẹ là con gái cả trong nhà, lúc trẻ ít những bà dì vợ sinh con trai khó, nếu bà vững , sợ là hành hạ đến c.h.ế.t…”
Dưới lời giải thích trầm thấp dễ của đàn ông, mí mắt Tần Xu bắt đầu díu .
Cô chút ý sợ hãi nào…
Ngủ ngon đến mức, tiếng ngáy nhỏ nhẹ cũng phát .
Tạ Lan Chi khuôn mặt ngủ yên tĩnh của Tần Xu, nhịn cào nhẹ mũi cô.
“Đồ lương tâm, đồ l.ừ.a đ.ả.o!”
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Thoáng cái hai tháng trôi qua.
Phải rằng, thủ đoạn của Tạ phu nhân vẫn lợi hại.
Kể từ ngày đó sửa trị Tần Bảo Châu một trận, cô hai tháng dám lộ diện.
Bụng của Tần Xu bắt đầu lộ , vì m.a.n.g t.h.a.i đôi, bụng to hơn một chút so với phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i bình thường.
Hôm nay, mười giờ sáng.
Tần Xu chồng kéo sofa phòng khách, mở TV chuyển đến kênh truyền hình Kinh thị.
Đập mắt là Thích lão bục cao, tươi hiền hậu phát biểu.
“A Thư, con mau xem, là lão Tạ!”
Tạ phu nhân đột nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ của Tần Xu, giọng điệu kích động chỉ TV, Tạ phụ lưng Thích lão.
Bàn tay nhỏ của Tần Xu nắm đến đau, trong nháy mắt nhăn mặt.
Tạ phu nhân thấy , vội vàng buông tay, áy náy : “Đau ? Là quá kích động.”
Tần Xu lắc đầu: “Không , ngày nào cũng thấy bố, còn kích động như ?”
Tạ phu nhân nắm lấy tay Tần Xu, cảm xúc khá kích động ,
“Không giống , bố con hơn nửa năm lộ diện , bên ngoài ít đoán ông sắp qua khỏi.”
“Lần duyệt binh ông trông trẻ hơn mười tuổi, con thấy xung quanh ít đang chằm chằm ông .”
“A Thư, tất cả đều là công lao của con!”
Tần Xu Tạ phụ TV, mặt mày hồng hào, khí sắc hồng nhuận sức sống, ngay cả tóc mai bạc mọc cũng là màu đen, trông khỏe mạnh, như ngoài bốn mươi.
Tất cả những điều , đều là kết quả của việc Tần Xu trong gần ba tháng qua, đặc chế canh dưỡng sinh cho bố chồng.
Tạ phu nhân đỏ hoe mắt, úp mặt vai Tần Xu nức nở: “Lão Tạ mấy năm nay, khí sắc bao giờ như , mấy năm luôn ngủ ngon, sợ ngày nào đó mở mắt , ông bỏ con mà …”
Tần Xu chồng nức nở, vỗ vỗ vai bà.
“Mẹ, đều qua , sẽ ngày càng hơn.”
“Xem , cảm xúc kích động quá thất thố.”
Tạ phu nhân ngẩng đầu, ngại ngùng lau khóe mắt.
lúc , Tạ Lan Chi dẫn đầu đội ngũ mặc quân phục đặc biệt, n.g.ự.c huy hiệu hình rồng xuất hiện.
Lần đến lượt Tần Xu giọng điệu kích động: “Là lính của Long Đình Đặc Chiến Lữ!”