(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 150: Tạ Thiếu, Vợ Cậu Chạy Theo Trai Lạ Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:57:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khu tập thể quân khu.
Tần Xu xách vali khỏi nhà, thấy một chiếc Santana đang đậu bên đường.
Cô lộ diện, một đàn ông vẻ ngoài nho nhã trai, nụ dịu dàng, đẩy cửa xe bước xuống.
“Bụng em to thế , còn xách đồ nặng như , sợ ảnh hưởng đến con !”
Tần Xu ưỡn cái bụng tròn vo, đưa vali cho đàn ông mặc vest, khóe môi cong lên .
Cô với giọng mật: “Chẳng là em vội quá .”
Ngày mai Tạ Lan Chi về nước.
Lúc cô chạy, thì còn đợi đến bao giờ.
Người đàn ông cẩn thận đỡ Tần Xu, nhỏ giọng phàn nàn: “Vội gì chứ, chỉ cần em gọi một cuộc điện thoại, lúc nào cũng thể đến đón em.”
“Thôi , nếu đột xuất đến Kinh Thị công tác, lẽ em mua vé xe về .”
Tần Xu đỡ lên xe, cơ thể thả lỏng dựa lưng ghế, xoa xoa đứa con đang nô đùa trong bụng.
Người đàn ông đặt vali xong, cửa xe, xoa đầu Tần Xu.
Cũng gì mà Tần Xu nở nụ rạng rỡ mật.
Cảnh tượng vẻ mờ ám lọt mắt ý.
Hai đàn ông sóng vai , đến cổng khu tập thể thì thấy một đôi nam nữ bên đường.
Liễu Sanh mặc quân phục quân màu xanh da trời, huých Chử Liên Anh một cái.
“Ê, xem, là vợ của Lan ca ?”
Chử Liên Anh liếc mắt , thấy Tần Xu đang vui vẻ với một đàn ông, nụ mặt vô cùng rạng rỡ.
Hai còn hành động mật, động tay động chân !
Vẻ mặt Chử Liên Anh đổi, trầm giọng hỏi: “Người đó là ai?”
Người đàn ông cao bằng Lan ca của , hình cũng chỉ tàm tạm, trông nịnh nọt, giống như tiểu bạch kiểm.
Liễu Sanh lắc đầu: “Trông lạ mặt, từng gặp.”
Chử Liên Anh bước, thẳng về phía chiếc Santana đối diện.
Tần Xu mắt tinh, thấy bóng dáng của Chử Liên Anh.
Cô mở to mắt, vội vàng thúc giục đàn ông: “Có đến! Chúng mau thôi, nhanh lên!”
Người đàn ông vẻ mặt nho nhã, khóe môi cong lên nụ cưng chiều.
“Được, em cho vững, che bụng một chút.”
Người đàn ông ghế lái, nhấn ga, chiếc xe vọt .
“C.h.ế.t tiệt!”
Chử Liên Anh hít một bụng khói xe, nổi đóa ngay tại chỗ.
“Mẹ kiếp! Hắn cố ý !”
Liễu Sanh tới, khuôn mặt ngầu trai lộ nụ hả hê.
Anh xem náo nhiệt sợ chuyện lớn, đổ thêm dầu lửa: “Người thấy từ sớm , chính là cố ý đấy!”
Chử Liên Anh lau mặt, c.h.ử.i thầm một câu.
Liễu Sanh tại chỗ, ánh mắt sâu thẳm chiếc xe xa.
“Chuyện chút , chị dâu nhỏ thấy chúng , tại vội vàng như ?”
Chử Liên Anh cũng cảm thấy vấn đề, sự tức giận thế bằng một chút nghi ngờ.
“Chúng về nhà tiện thể qua nhà họ Tạ hỏi thăm, chị dâu nhỏ bụng to như , đừng để xảy chuyện gì.”
“Được…”
Hai sóng vai khu tập thể, thẳng đến nhà họ Tạ.
Nhà họ Tạ.
Tạ phu nhân tủm tỉm Liễu Sanh và Chử Liên Anh trông trai và đầy khí thế.
“Sao hai đứa thời gian qua đây? Có tin Lan Chi sắp về, đến để hỏi thăm tin tức ?”
Chử Liên Anh hì hì: “Ngày mai Lan ca mới đến, ngày mai Liễu Sanh nhiệm vụ diễn tập , em sẽ đích đón Lan ca.”
Tạ Lan Chi ba tháng, sắp bận đến phát điên, ngay cả Ni Ni đang m.a.n.g t.h.a.i cũng chăm sóc .
Đợi Tạ Lan Chi về, nhất định xin nghỉ vài ngày, ở bên vợ cho thật .
Liễu Sanh liếc Chử Liên Anh đang ngây ngô, đáy mắt lộ vẻ ghét bỏ.
Anh Tạ phu nhân, thẳng thắn : “Lúc nãy chúng cháu về gặp chị dâu nhỏ.”
Tạ phu nhân vẫn nhận con dâu bỏ , gật đầu.
“A Xu bạn đến, ngoài gặp một lát.”
“Các cháu thấy bạn của con bé ? Mời nhà cũng , ở ngoài an .”
Liễu Sanh và Chử Liên Anh , mặt lộ vẻ mặt kỳ lạ.
Sao ý .
Tần Xu ý định rời .
Liễu Sanh thẳng vấn đề: “Chị dâu nhỏ khi nào về ạ?”
Tạ phu nhân nhạy bén, nụ mặt tắt: “Không , A Xu chỉ gặp bạn, ? A Xu xảy chuyện gì ?”
Chử Liên Anh cũng nhận điều , trầm giọng : “Chúng cháu thấy chị dâu nhỏ lên một chiếc xe rời , biển Kinh Thị.”
Liễu Sanh : “Là biển xe của Vân Quyến Thị.”
Hai Tần Xu cùng một tiểu bạch kiểm.
Bây giờ sự việc còn rõ ràng, cũng chỉ gây hiểu lầm vô ích.
“…” Tạ phu nhân ngẩn .
Bà đột ngột dậy, chạy lên lầu.
Nếu Tần Xu rời , thể nào một tiếng, Tạ phu nhân cảm thấy chuyện chẳng lành.
Bà chạy lên tầng hai, đẩy cửa phòng của con trai và con dâu.
Chưa kịp để Tạ phu nhân phòng, một tờ giấy mỏng manh lả tả rơi xuống đất.
Tạ phu nhân cúi xuống nhặt lên, những dòng chữ thanh tú xinh hiện mắt.
Mẹ chồng:
Gần đây tâm trạng con , con về Vân Quyến Thị ở vài ngày, giải khuây, tiện thể thăm nhà.
Ký tên: Tần Xu
Tạ phu nhân tối sầm mặt mày, vẻ mặt suy sụp, cảm giác như trời sập.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-150-ta-thieu-vo-cau-chay-theo-trai-la-roi.html.]
Bà nắm c.h.ặ.t lá thư, chạy xuống lầu.
“A Quyền! A Khôn! Chuẩn xe!”
Sao chỉ một chút để ý, con dâu mang theo cháu trai cháu gái bỏ nhà .
Tim Tạ phu nhân đập nhanh hơn, vội vã chạy xuống lầu, Liễu Sanh và Chử Liên Anh trong phòng khách.
“Hai đứa! Cũng đuổi theo cho ! Nhất định đuổi con dâu của con trai về!”
Chử Liên Anh hít một lạnh: “Chị dâu nhỏ thật sự bỏ ?”
Liễu Sanh cũng lộ vẻ mặt khó tin.
Vẻ mặt của hai chút kỳ lạ.
Bởi vì họ thấy Tần Xu cùng một tiểu bạch kiểm.
Lan ca mới khỏi nhà ba tháng, chị dâu nhỏ đang mang thai, chuẩn đổi cha cho con ?
Tạ phu nhân lá thư, run giọng : “Họ lẽ về hướng Vân Quyến Thị, hai đứa mau đuổi theo cho !”
“Chúng cháu ngay!”
Liễu Sanh, Chử Liên Anh nhận sự nghiêm trọng của vấn đề, đầu chạy ngoài.
Quyền thúc chạy phòng khách: “Phu nhân, xe chuẩn xong, bà ở nhà chờ tin, cùng chúng ?”
Tạ phu nhân căng mặt, trầm giọng : “Đường đến Vân Quyến Thị hai con đường, chú và A Khôn chia đuổi theo, gọi điện cho lão Tạ!”
Quyền thúc gật đầu, vội vã rời , đuổi theo thiếu phu nhân bỏ nhà .
Tạ phu nhân lảo đảo, bước chân nhẹ bẫng đến bên điện thoại, gọi đến văn phòng trọng yếu của quân khu.
Một giọng nam chuẩn Kinh Thị vang lên: “Đây là văn phòng của Thống soái Tạ, xin hỏi ngài là ai?”
Tạ phu nhân nghiến răng, run giọng : “ là vợ của Tạ Chính Đức, bảo ông điện thoại!”
Bên nhanh ch.óng vang lên giọng ấm áp, dịu dàng của Tạ phụ.
“Phu nhân, em tìm chuyện gì ?”
Tạ phu nhân nắm c.h.ặ.t ống : “Lão Tạ, con dâu chúng bỏ !”
“Em cái gì?!”
Tạ phụ gầm lên một tiếng, mấy trợ lý thư ký trong văn phòng đều giật .
Tạ phu nhân ôm n.g.ự.c, ngã phịch xuống sofa, : “Có thấy A Xu ưỡn bụng, lên xe của một đàn ông rời , phòng con bé, thấy thư A Xu để , con bé tâm trạng , ngoài giải khuây, tiện thể thăm thông gia, đây rõ ràng là bỏ nhà …”
Nói đến cuối, Tạ phu nhân nức nở.
“Lão Tạ, bây giờ?”
Tạ phụ vợ , khuôn mặt ngày càng trẻ trung nho nhã lộ vẻ đau lòng.
Giọng trầm đầy an của ông, nhẹ nhàng an ủi: “Phu nhân đừng vội, sẽ cho tìm họ ngay.”
Tạ phu nhân: “Sao em vội , Lan Chi về phát hiện vợ con thấy , nó sẽ tức giận đấy.”
Tạ phụ nghĩ đến con trai một khi nổi giận, sẽ những chuyện giống , cũng cảm thấy đau đầu.
“Không vội vội, cho tìm ngay…”
Tạ phụ an ủi Tạ phu nhân xong, cúp điện thoại, gầm lên với các trợ lý đang tại chỗ.
“Con dâu bỏ nhà , các mau tìm! Tất cả các xe đến Vân Quyến Thị, đều chặn kiểm tra nghiêm ngặt!”
Trợ lý lớn tuổi phản ứng đầu tiên, “ sẽ liên lạc với bên cục giao thông, để họ hành động !”
Một thư ký nam trẻ tuổi cũng theo: “ sẽ sắp xếp đuổi theo ngay!”
Tạ phụ trầm mặt lệnh: “Tất cả các xe kiểm tra từng chiếc một mới cho , nhất định tìm con dâu về!”
Tất cả đều hành động, nhanh như chớp.
Bên Tần Xu với tốc độ nhanh nhất, qua trạm thu phí.
Khi thấy Chử Liên Anh, Liễu Sanh, cô đoán nhà họ Tạ sẽ phát hiện cô rời sớm hơn dự kiến.
Để tránh chặn , khiến cô công cốc một phen, Tần Xu ngừng thúc giục đàn ông lái xe tăng tốc.
Xe khỏi trạm thu phí, Tần Xu đột nhiên lên tiếng.
“Anh cả, chúng đổi đường khác .”
Tần Hải Duệ đang lái xe, vì đón em gái, mặt hiện lên nụ vui vẻ.
“Được, em, em đường nào thì đường đó.”
Lúc , đừng là đổi đường, cho dù bảo vác xe cũng thành vấn đề.
Chiếc Santana màu đen mang biển Vân Quyến, chạy một con đường nhỏ hẹp.
Tần Hải Duệ lái xe, chuyện với Tần Xu ở ghế .
“Sao em quyết định đột ngột như ?”
“Gọi điện muộn vài tiếng nữa, tối nay về Vân Quyến .”
Tần Xu một tay chống cằm, tay xoa bụng, giọng mềm mại: “Chỉ là về xem một chút, xưởng t.h.u.ố.c quỹ đạo , em là nhà đầu tư cũng đích xem qua.”
Cô thật, trong đôi mắt trong như nước, phản chiếu cảnh vật bên đường.
Tần Hải Duệ đang lái xe nhướng mày, mặt mày hăng hái: “Nói đến xưởng t.h.u.ố.c, gan em cũng lớn thật, một khoản tiền lớn như đầu tư là đầu tư ngay.
May mà năm nay nhà nước hỗ trợ, nếu việc kinh doanh của Ngự Bách Thảo cũng như , khai trương hồng phát, kiếm bộn tiền.”
Xưởng t.h.u.ố.c Ngự Bách Thảo chính thức hoạt động, lôi kéo mấy khách hàng lớn, bên Kinh Thị cũng kết nối .
Lần Tần Hải Duệ đến Kinh Thị, chính là để bàn chuyện hợp tác kinh doanh.
Tần Xu nhịn thành tiếng: “Em thấy là Phạm Diệu Tông luồn lách, từ khi ông Tạ Lan Chi là đoàn trưởng, còn em mối quan hệ với phu nhân của Lạc Sư ở Bộ đội 963, ít lợi dụng mối quan hệ , để tạo nền móng cho Ngự Bách Thảo ở Vân Quyến Thị.”
Tuy cô ở Vân Quyến Thị, nhưng chuyện của xưởng t.h.u.ố.c Ngự Bách Thảo cô đều rõ.
Phạm Diệu Tông ngấm ngầm tung tin đồn chỗ dựa vững chắc, ở Vân Quyến Thị ăn phát đạt.
Tần Hải Duệ cong môi nhạt: “Cũng đúng, Phạm Diệu Tông tâm cơ cạn, con thực dụng khôn khéo, lúc giao tiếp với ông , đôi khi còn cảm thấy lạnh sống lưng.”
Tần Xu với giọng chắc chắn để an ủi: “Yên tâm , ông sẽ tính kế chúng , cả thể học hỏi thêm từ ông .”
Lúc quyết định đầu tư, cô nghĩ đến sự phát triển .
Phạm Diệu Tông đúng là bản chất của một thương nhân trục lợi, nhưng ông cũng là trọng tình nghĩa.
Tần Xu đột nhiên ngáp một cái, hai mí mắt bắt đầu díu .
“Anh cả, em buồn ngủ , chợp mắt một lát.”
“Em ngủ , sẽ lái xe định, em thức giấc.”
“Ừm…”
Tần Xu trong thời gian m.a.n.g t.h.a.i buồn ngủ, chỉ trong vài thở, chìm giấc ngủ sâu.