(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 163: Tình Địch Xuất Hiện, Giấm Vương Tạ Thiếu Cảm Xúc Bùng Nổ
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:57:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Xu trừng mắt Tạ Lan Chi đang đôi mắt mơ màng.
Cô mím môi.
Không cho đàn ông hôn nữa.
"Cho hôn, còn chê bai."
Tần Xu lẩm bẩm dậy, chuẩn rời , cổ tay một bàn tay to lớn ấm áp nắm lấy.
"A Xu, đau đầu, ở cùng ——"
Giọng trầm khàn trêu ghẹo của đàn ông, khiến động tác của Tần Xu khựng .
Cô đầu Tạ Lan Chi đang giường, hai mắt nhắm nghiền, phát hiện ngủ .
Thần sắc đàn ông thả lỏng và bình yên, thở nhẹ nhàng đều đặn, ánh đèn mờ ảo trong phòng, chiếu rọi lên hàng lông mày thanh tú lạnh lùng, thoạt bớt vài phần sắc sảo so với ngày thường.
Tần Xu về chỗ cũ, rũ mắt chằm chằm, bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng của Tạ Lan Chi đang nắm lấy cổ tay cô.
Đối phương nắm c.h.ặ.t.
Dường như thực sự sợ cô sẽ rời .
Tần Xu mím môi khẽ, đầu ngón tay trắng trẻo mềm mại, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay đàn ông.
Hôm .
Tần Xu mở mắt , phát hiện Tạ Lan Chi bên cạnh biến mất.
Cô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, từ từ dậy.
"A Xu, con dậy ?"
Bên cửa sổ, truyền đến tiếng gọi của Tần mẫu.
"Dậy ạ——"
Tần Xu mở cửa sổ, thấy khuôn mặt với nụ dịu dàng của Tần mẫu.
Tần mẫu thấp giọng giục: "Sắp trưa , mau dậy ăn cơm , lát nữa còn lên đường."
"Lên đường?" Tần Xu vẻ mặt mờ mịt.
Tần mẫu gật đầu: "Hôm nay các con về Kinh thị luôn, đừng ở đây nữa."
Chút buồn ngủ cuối cùng của Tần Xu bay sạch, dám tin mở to hai mắt.
" là con gái gả , như bát nước hắt , bây giờ ngay cả nhà cũng cho con ở nữa."
Tần mẫu bực chọc một cái lên trán cô: "Con thì cái gì, chú hai thím hai của con ầm lên , hai vợ chồng đó chút chuyện mất mặt hổ, thì hình như sống nổi nữa."
Tần Xu bĩu môi, bò bậu cửa sổ, chu môi hỏi: "Họ gì nữa?"
"Nhà chồng con hôm qua mang s.ú.n.g, chú hai thím hai con kiện lên đồn công an, bên đó cử đến điều tra tình hình, còn là quen cũ của con, con mau dậy xem ."
"Người quen cũ?" Tần Xu lộ vẻ trầm tư, bỗng : "Là Hình cảnh quan?!"
"Ừ, con mau dậy ."
"Con !"
Tần Xu thức dậy với tốc độ nhanh nhất, ăn mặc chỉnh tề đến phòng khách nhà chính.
"Cho dù là quân quan, cũng dùng s.ú.n.g chĩa khác."
" thế đúng thế! Còn đ.á.n.h ngất xỉu nữa, mau bắt hết bọn họ nhốt !"
Tần Xu bước nhà, thấy tiếng chú hai thím hai kẻ xướng họa.
Khóe môi cô nhếch lên nụ lạnh: "Chú hai thím hai oai phong thật đấy, dám ở nhà cháu lớn tiếng la lối!"
Tần Xu bước nhà, liền thấy một nhà đầy .
Tạ phu nhân tư thế tao nhã, tay bưng chén , nhanh chậm uống.
Tạ Lan Chi mặt biểu tình, bên cạnh Tạ phu nhân.
Phía hai con, là bốn A Mộc Đề, Quyền thúc, Khôn thúc, A Hoa tẩu đang .
Tần phụ ở vị trí chủ tọa, rít tẩu t.h.u.ố.c lá sợi sòng sọc.
Ngoài chú hai thím hai Tần gia, trong nhà còn một đàn ông mặc cảnh phục đang , da ngăm đen, cao to vạm vỡ, dáng vẻ trông khá trai, cũng nam tính.
"Tần Xu!"
Người đàn ông thấy Tần Xu bước cửa, mắt sáng rực lên.
Tần Xu chào hỏi: "Hình cảnh quan, lâu gặp."
Tầm mắt Hình cảnh quan dời xuống, quét qua cái bụng sắp sinh của Tần Xu, nụ mặt đột nhiên biến mất.
"Cô, cô đây là m.a.n.g t.h.a.i ?"
Đáy mắt hiện lên, sự khiếp sợ và buồn bã khó tả.
Tần Xu thu hết biểu cảm của đối phương mắt, đôi mắt khẽ nheo , mặt lộ ánh sáng tình mẫu t.ử, nhẹ nhàng vuốt ve bụng bầu.
"Mang t.h.a.i , còn hơn một tháng nữa là sinh."
Đôi môi Hình cảnh quan khẽ run rẩy, sự hụt hẫng buồn bã cuộn trào quanh , là đều thể .
Tạ phu nhân vốn dĩ thần sắc tự nhiên, nghi thái vạn thiên, dùng khuỷu tay khẽ chạm Tạ Lan Chi đang đường nét quai hàm căng cứng.
Bà hạ giọng, hả hê : "Con trai, con tình địch ."
Tạ Lan Chi ngoài mặt gió êm sóng lặng, ánh mắt sắc bén chằm chằm hai đang trò chuyện nhiệt tình trong phòng khách, con ngươi đen nhánh xẹt qua một tia hàn mang tức giận.
"Đồ hồ ly tinh! Đã lấy chồng , còn câu kết nhân tình đến tận cửa!"
Một giọng đặc biệt ch.ói tai sắc nhọn vang lên.
Tần Xu ngước mắt liếc Triệu Nhị Niêu đang cách đó xa.
"Thím xem thím sống đến chừng tuổi , một chút não cũng mọc thế, vẫn thích bịa đặt sinh sự như , cũng sợ ngày đêm, trùm bao tải ném xuống sông !"
Lỗ mũi Triệu Nhị Niêu nở to, tức giận : "Mày bậy bạ gì thế!"
Tần Xu khẩy một tiếng: "Đây là nhà , thích gì thì , thích thì cút!"
Triệu Nhị Niêu: "Mày là phận con cháu ăn kiểu gì thế, tao là thím hai của mày, ăn khách sáo chút !"
Chú hai Tần gia rõ ràng chút kiêng dè Tần Xu, kéo vợ đang xông lên lý .
Ông hèn nhát bày tư thế của bậc trưởng bối: "Tần Xu , cháu cũng lớn , vẫn còn bốc đồng như . Còn chuyện hôm nay, nhà chồng cháu bắt buộc cho chúng một lời giải thích.
Cho dù cháu gả là lính, trong nhà tùy tiện rút s.ú.n.g , còn chĩa đầu thím hai cháu, chuyện nghiêm trọng , là tội xét nhà đấy."
"Khụ khụ..."
Tạ phu nhân thấy lời , nhịn ho sặc sụa.
Bà dùng sức vỗ n.g.ự.c, ho nước sặc.
Xét nhà?
Đây là thời đại nào !
Tần phụ ở vị trí chủ tọa, âm hiểm lên tiếng: "Kiến Dân, chú hỏi xem vợ gì? Chuyên chọn lúc nhà chồng A Xu đến khách mà gây sự, các đây là tìm sự vui cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-163-tinh-dich-xuat-hien-giam-vuong-ta-thieu-cam-xuc-bung-no.html.]
Sắc mặt chú hai Tần gia lập tức đổi, tăng tốc độ giải thích.
"Anh cả, chuyện đó , em chỉ đến đòi một lời giải thích thôi."
"Năm ngoái thi hành lệnh cấm s.ú.n.g , một mà mang theo s.ú.n.g ống, chuyện bắt buộc điều tra rõ ràng."
Hình cảnh quan nãy giờ vẫn im lặng, lúc cũng lên tiếng.
" , tàng trữ s.ú.n.g trái phép, là phạm pháp!"
Anh dùng ánh mắt bất thiện ngưng thị Tạ Lan Chi đang một bên, cử chỉ mang theo vài phần kiêu ngạo, mặt biểu tình.
Người đàn ông , e rằng chính là chồng của Tần Xu.
Hình cảnh quan sải bước tiến lên, "Đồng chí , mời cho một lời giải thích hợp lý."
Hai mặc dù cùng một bộ phận.
họ, đều những đặc tính chung.
Tạ Lan Chi lười biếng nhấc mí mắt, khóe môi nhếch lên một nụ tà tứ phong trần.
Anh cũng thèm Hình cảnh quan, nghiêng đầu nở nụ rạng rỡ với Tần Xu.
"A Xu, qua đây."
Tần Xu bước những bước nhanh chậm, ngoan ngoãn đến bên cạnh Tạ Lan Chi.
Cô còn kịp vững, Tạ Lan Chi cúi bế lên, đặt vị trí .
Tạ Lan Chi công khai xoa xoa tóc Tần Xu.
Hành động mật lời , lọt mắt Hình cảnh quan, trong lòng khó hiểu dâng lên một cỗ lửa giận.
Tạ Lan Chi , ánh mắt đầy áp bức, xuống Hình cảnh quan.
"Vừa nãy đang chuyện với ?"
"! với tư cách là nhân viên thực thi pháp luật quyền điều tra , cho dù là một quân nhân!"
Tạ Lan Chi khẽ một tiếng, khuôn mặt tuấn mỹ thanh tú nhã nhặn, xẹt qua một tia nghiền ngẫm.
Anh nheo đôi mắt đen, gọi một tiếng: "Mẹ, chuyện thấy ?"
Tạ phu nhân nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tần Xu, tươi rạng rỡ chuyện gì đó.
Nghe thấy lời con trai, đầu cũng ngẩng lên : "A Quyền, ông giải thích cho cảnh quan một chút."
Quyền thúc bước , khom hành lễ với Tạ phu nhân.
"Vâng, phu nhân——"
Ông lấy từ trong túi hai cuốn sổ nhỏ, đến mặt Hình cảnh quan, kiêu ngạo siểm nịnh đưa lên.
"Cảnh quan, ngài nhận hai thứ ."
Hình cảnh quan mấy bận tâm nhận lấy, mở xem một cái.
Chỉ một cái , đôi mắt ẩn chứa địch ý của , khống chế mà mở to.
Một cuốn giấy chứng nhận, là giấy phép sử dụng s.ú.n.g do Tổng đốc phủ Hương Cảng đặc cấp.
Cuốn thứ hai, là giấy chứng nhận do Đại nội Ngự Phủ cấp, đó đóng vài con dấu, một trong đó là con dấu riêng của nắm quyền cao nhất Hoa Hạ.
Có hai thứ ở đây.
Quyền thúc cho dù thực sự nổ s.ú.n.g Triệu Nhị Niêu, cũng sẽ chịu bất kỳ hình phạt nào.
Tạ phu nhân tựa ghế, ngẩng khuôn mặt trang điểm tinh xảo lên, mặt là nụ ôn hòa chạm đến đáy mắt.
"Đồng chí nhỏ , để chê , là tham sống sợ c.h.ế.t nhất, mấy gia bộc theo bên cạnh , đều giấy chứng nhận cả, nhưng yên tâm, chúng sẽ vô duyên vô cớ khó bất kỳ ai."
Nói , bà kéo tay Tần Xu, giới thiệu: "A Xu là con dâu của Tạ gia chúng , trong bụng đang m.a.n.g t.h.a.i cháu đích tôn của Tạ gia, chúng coi trọng con bé và đứa trẻ."
"Xem , quên mất , chồng cũng chính là bố chồng của A Xu, là Tạ thống soái, chắc chứ?"
Biểu cảm mặt Hình cảnh quan biến mất, ngũ quan chút vặn vẹo và khiếp sợ.
Tạ thống soái?
Anh đương nhiên , nhưng đối phương !
Cả Hoa Hạ , mấy Tạ thống soái chứ.
Tạ Lan Chi lấy hai cuốn giấy chứng nhận từ tay Hình cảnh quan, đưa cho Quyền thúc ở bên cạnh.
Anh chằm chằm Hình cảnh quan đang thần sắc khiếp sợ, đôi mắt thanh lãnh cuộn trào địch ý mãnh liệt, tựa như con chim ưng trong đêm tối, sắc bén và nguy hiểm.
"Vị cảnh quan , xin hỏi còn thắc mắc gì nữa ?"
Hình cảnh quan ngước đàn ông khí độ cao quý mặt, địch ý đó biến mất, trái tim chịu đả kích đang giày vò.
Anh nuốt nước bọt mấy cái, khó khăn lắc đầu: "Không ."
Tạ Lan Chi chậm rãi : "Vậy tiếp theo, chúng việc nhà cần xử lý, mời tránh mặt cho."
Hai chữ việc nhà, nhấn mạnh.
Hình cảnh quan khi phận của Tạ Lan Chi, còn đường nào để từ chối, đầu Tần Xu đang vui vẻ với Tạ phu nhân, đáy mắt xẹt qua một tia tối tăm.
Tạ Lan Chi mím c.h.ặ.t môi, tiến lên một bước, che khuất tầm của đàn ông.
Anh lạnh lùng : "Anh nên ."
Hình cảnh quan sắc mặt ngượng ngùng, nhưng vẫn yên tại chỗ nhúc nhích, mà hét lên với Tần Xu.
"Đồng chí Tần Xu, đây cô kiến nghĩa dũng vi, mang theo giấy khen do cấp ban phát đến."
Tần Xu ngẩng đầu Hình cảnh quan Tạ Lan Chi che chắn kín mít, ngay cả một vạt áo cũng lộ .
Cô nghiêng đầu, : " chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi."
Hình cảnh quan nhận phản hồi của Tần Xu, dường như tìm sự tự tin, mặt nở nụ rạng rỡ.
Anh lấy giấy khen từ trong túi , bước khỏi cái bóng của Tạ Lan Chi, về phía Tần Xu.
"Đây chính là giấy khen, đồng chí Tần Xu, mời cô cất kỹ."
Tần Xu vô cùng khách sáo lời cảm ơn: "Cảm ơn——"
Cô cầm lấy giấy khen, đầu ngón tay vô tình chạm phần thịt đệm vết chai do cầm s.ú.n.g của Hình cảnh quan.
Động tác của Tần Xu khựng , lập tức rụt tay về, bỗng một bàn tay chen ngang giật lấy giấy khen.
Ánh mắt Tạ Lan Chi trở nên sắc bén, mặt bao phủ bởi hàn ý thấu xương, nheo mắt liếc Hình cảnh quan.
Anh lạnh lùng : "Anh nên !"
Hình cảnh quan xoa xoa đầu ngón tay, khuôn mặt ngăm đen hiện lên vệt ửng đỏ.
Khi sát ý quanh Tạ Lan Chi ngừng rò rỉ ngoài, Hình cảnh quan rùng một cái, tay chân lóng ngóng rời .
"Đoàng——!"
Anh chân rời khỏi phòng, chân trong nhà vang lên tiếng s.ú.n.g nổ đinh tai nhức óc.