(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 165: Phụ Nữ Có Thai Không Thể Túng Dục, A Xu, Nhịn Thêm Chút Nữa
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:57:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kinh thị.
Khu đại viện quân khu.
Đám Tần Xu bước cửa Tạ gia, nhận thông báo bác cả Dương sắp xong .
Tạ phu nhân bước nhanh về phía Tạ phụ: "Ông thật ? Mấy hôm vẫn còn khỏe mạnh mà?"
Tạ phụ với khí độ nho nhã, vỗ vỗ tay Tạ phu nhân, khóe môi nhếch lên một nụ ôn hòa.
"Chiều nay đưa từ bệnh viện về, viện trưởng là để ông thanh thản một chút."
"Thanh thản?" Tạ phu nhân kéo dài giọng, ngữ điệu kỳ quái.
Tạ phụ mà , tầm mắt quét về phía Tần Xu bình an trở về.
Ông cất giọng hiền từ: "A Xu về , đường chắc hẳn là mệt mỏi lắm, Lan Chi, mau dìu vợ con lên lầu nghỉ ngơi ."
"Vâng——"
Tạ Lan Chi đỡ lấy cánh tay Tần Xu, dịu dàng : "Chúng lên lầu nhé?"
Tần Xu ngoan ngoãn gật đầu, nhưng tầm mắt vẫn rời khỏi bố chồng.
Trực giác mách bảo cô, Tạ phụ và Tạ phu nhân đối với bác cả Dương hề thiết như vẻ bề ngoài.
Hai vợ chồng trẻ lên lầu, sắc mặt Tạ phụ liền trở nên nghiêm nghị: "Phu nhân, sang Dương gia xem ."
Tạ phu nhân nhướng cao mày, đầy ẩn ý : "Đi , nhà xảy nhiều chuyện như , nguội là thể giải quyết xong."
Trong mắt Tạ phụ lóe lên một tia tàn nhẫn: "Yên tâm, đều hiểu rõ trong lòng."
Trên lầu.
Tần Xu phòng, Tạ Lan Chi bế lên, động tác nhẹ nhàng đặt xuống giường.
"A Xu, Dương gia thể sẽ cử đến mời em, nhà sẽ giúp em từ chối."
Tạ Lan Chi , Tần Xu đến thành phố Vân Quyến, còn nguyên nhân là cứu bác cả Dương.
Tần Xu rũ mắt, lạnh nhạt : "Vâng, em mệt ."
"Được, em an tâm ngủ ."
Tạ Lan Chi dậy chuẩn rời , một bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng kéo tay áo .
Tần Xu ngẩng đầu hỏi: "Có , bác cả Dương gì ?"
Ánh mắt Tạ Lan Chi khẽ lóe lên, "Lời bắt đầu từ ?"
Tần Xu nheo đôi mắt : "Đừng giả ngốc, phản ứng của bố nhà nãy, em đều thấy hết ."
Tạ Lan Chi bật trầm thấp, xuống mép giường.
"Còn nhớ những điều tra viên trong thời gian dưỡng thương ở trạm xá bộ đội 963 ?"
"Nhớ chứ! Sao em thể nhớ !"
Nhắc đến chuyện , Tần Xu tức giận đến nghiến răng.
Lúc đó, Tạ Lan Chi vẫn đang trong thời gian hồi phục, đối xử vô cùng thô bạo.
Dẫn đến vết thương tái phát , còn chậm trễ một ngày điều trị của Tạ Lan Chi, cũng đảo lộn nhịp độ điều trị của cô.
Tạ Lan Chi nhạt giọng : "Những đó là thuộc phe phái của Thích gia, bác Dương cũng nhúng tay ."
Tần Xu: "Thích gia? Bác cả Dương? Bọn họ là cố ý ?"
Tạ Lan Chi: "Những thủ đoạn nhỏ nhặt đáng đưa ánh sáng đó, Thích gia khinh thường thèm , là bác Dương chút gì đó.
Khoảng thời gian đó bố bệnh nặng, một khi ông ngã xuống, vị trí Thống soái sẽ bỏ trống, mà xảy chuyện ở bên Vân Quyến.
Đến lúc đó, Tạ gia chắc chắn sẽ tổn thương nguyên khí, cấp cũng lòng hoang mang, cây đổ bầy khỉ tan, Tạ gia sẽ rút khỏi giới quân sự và chính trị."
Tần Xu nhíu c.h.ặ.t đôi mày: "Chuyện liên quan gì đến Dương Đại Trụ, tại ông như ?"
Tạ Lan Chi rũ mắt, khẩy : "Có lẽ là cam tâm."
Dương Đại Trụ lui về tuyến từ lâu, nhưng danh vọng của ông vẫn còn, gì cũng dễ như trở bàn tay.
Mối quan hệ nhân mạch mấy chục năm của ông , bình thường thể so sánh , càng già càng si mê, cảm giác phụ thuộc quyền thế.
Dương gia.
Tạ phụ bá đạo chiếc ghế giường.
Ông rũ mắt Dương Đại Trụ đang tựa đầu giường, tóc bạc trắng, giống như một ông lão sáu bảy mươi tuổi.
"Lão Dương, ông xem cả đời ông mưu đồ cái gì, sống mang đến c.h.ế.t mang ."
Dương Đại Trụ đang hồi quang phản chiếu, sắc mặt trông khá , đôi mắt đục ngầu đảo hai vòng.
"Chúng kẻ tám lạng nửa cân, đều là coi nhẹ danh lợi, đủ thường vui."
Tạ phụ nhẹ lắc đầu: " giống ông, dã tâm, nhưng trái lương tâm."
Dương Đại Trụ rũ mắt, thần sắc ủ rũ, gì nữa.
Tạ phụ bỗng : "Ông ngoài miệng , tiễn cháu trai và cháu dâu , dăm bảy lượt cho phép chúng về, nào cũng trùng hợp , chúng đều sán đến mặt con trai con dâu ."
Dương Đại Trụ lạnh hai tiếng, dường như khinh thường hai đứa vô dụng đó.
Giọng Tạ phụ chuyển hướng: "Con trai thương ở bộ đội, cử điều tra, ông nhúng tay ."
Lời hỏi thăm, dùng giọng điệu khẳng định.
Dương Đại Trụ nhấc mí mắt, nhẹ như gió thoảng mây bay: " vốn dĩ định giấu."
Tạ phụ cũng theo, đưa tay chỉ mũi ông , thuộc như những bạn già: "Cái con ông , vẫn luôn độc đáo như , to gan lớn mật."
"A Mộc Đề đều với , nếu con dâu ở đó, chân của Lan Chi e là phế , em nhiều năm của chúng , cuối cùng vẫn thoát khỏi một chữ lợi."
Nói , mặt ông lộ nỗi bi thương sâu sắc, nơi đáy mắt còn xẹt qua vài phần đau lòng.
Hơi thở của Dương Đại Trụ trở nên nặng nhọc, giọng điệu trở nên định: "Đừng ông cao thượng đến thế, năm xưa nếu ông nhất quyết tranh giành vị trí với Thích lão, vị trí hiện tại của ông là của ! Hơn nữa, bao nhiêu năm nay, ông dám ông thanh liêm chính trực?!"
Ông phá phòng .
Giọng điệu dần trở nên ch.ói tai, trong mắt cuộn trào sự tàn nhẫn.
Tạ phụ trở nên mặt biểu tình: " dám chỉ trời thề, bao nhiêu năm nay từng chuyện trái lương tâm, còn về tranh chấp lợi ích giữa hai phe phái, minh tranh ám đấu bao nhiêu năm nay .
cũng tự nhận từng dính m.á.u của , đồng bào, chiến hữu, là tin mệnh, đang trời đang , phàm việc gì cũng chừa đường lui."
"Khụ khụ khụ——!"
Dương Đại Trụ đột nhiên ho sặc sụa, sắc mặt trở nên trắng bệch xám xịt.
"Cho nên Tạ gia vốn dĩ ngõ cụt, đón một phúc tinh, ông một cô con dâu ."
Ông khó nhọc ngẩng đầu lên, cam lòng Tạ phụ, sâu thẳm trong đáy mắt tràn đầy sự ghen tị.
Tạ phụ mỉm : "Là mồ mả tổ tiên Tạ gia bốc khói xanh, mới đưa đến một cô con dâu như ."
Đôi môi Dương Đại Trụ khẽ run rẩy, sắc mặt trắng bệch thêm vài phần, khóe mắt lăn xuống hai hàng nước mắt.
Tạ phụ thở dài một tiếng: "Nhớ vợ và con trai ?"
Dương Đại Trụ lên tiếng, nước mắt tranh tuôn rơi.
Tạ phụ nửa mỉa mai nửa châm biếm : "Năm xưa ông vì chọn phe, tiếc hy sinh vợ và con trai, bao nhiêu năm nay đổi cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-165-phu-nu-co-thai-khong-the-tung-duc-a-xu-nhin-them-chut-nua.html.]
Một vị tướng soái hữu danh vô thực? Không thực quyền, còn trở thành một ông lão cô độc cả đời con cái, sớm ngày hôm nay, lúc còn ."
Dương Đại Trụ thở cũng bắt đầu khó khăn, khẽ lẩm bẩm:
" tạ tội ..."
Tạ phụ gật đầu: " tin chị dâu và cháu trai, bao nhiêu năm nay vẫn luôn đợi ông, an tâm ."
Dương Đại Trụ nhúc nhích, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng cũng trở nên yếu ớt.
Tạ phụ suy nghĩ một chút, : "Em trai và em dâu ông, chắc hẳn ở đó cũng nhớ ông, rốt cuộc là ông đưa họ con đường lối thoát."
"Khẹc khẹc——!"
Cơ thể Dương Đại Trụ đột nhiên co giật mạnh.
Hai mắt ông trợn trừng, khó nhọc giơ tay lên, nắm lấy ống tay áo của Tạ phụ.
", c.h.ế.t, cứu, cứu với..."
Tạ phụ với đường nét khuôn mặt ôn hòa, nhẹ nhàng gạt tay ông .
"Lão Dương, muộn , quá muộn ."
Tạ phụ dậy, phủi phủi ống tay áo, xuống Dương Đại Trụ sắp c.h.ế.t.
"Ngay từ lúc ông dám động đến con trai ."
"Vấn đề giữa ông và , thể dễ dàng kết thúc nữa."
Dương Đại Trụ c.h.ế.t .
Tạ phụ tận mắt ông trút thở cuối cùng.
Dương Đại Trụ c.h.ế.t nhắm mắt, đến lúc c.h.ế.t hai mắt vẫn mở trừng trừng.
Tạ phụ t.h.i t.h.ể giường, ánh mắt lạnh lẽo, rời khỏi phòng, tiếng lạnh mỉa mai vang lên trong phòng.
Tuy nhiên, khi mở cửa phòng , hai mắt Tạ phụ đỏ hoe, khuôn mặt tràn đầy sự đau xót.
Ông nghẹn ngào với đám đồng liêu đang ngoài cửa:
"Lão Dương, ——"
Dương Đại Trụ dẫu cũng là tướng soái lui về tuyến .
Sự sống c.h.ế.t của cá nhân ông , còn là chuyện của gia tộc nữa, trong đại viện gần như đều đến đông đủ.
Mọi thấy dáng vẻ hai mắt đỏ hoe của Tạ phụ, thi tiến lên an ủi ông.
Qua một lúc lâu, Tạ phụ mới rút lui rời , trở về Tạ gia ở ngay sát vách.
Ông nhà, gọi cảnh vệ viên đến, giọng tàn nhẫn lạnh lẽo.
"Thư tố cáo Dương Đại Trụ, lập tức gửi lên ."
Dương Đại Trụ bao nhiêu năm nay, giàu nứt đố đổ vách, còn giả vờ thanh liêm chính trực với ông cái gì.
Cảnh vệ viên gật đầu, hỏi một câu: "Ngài như , sợ bên Thích lão ý kiến ?"
Khóe môi Tạ phụ nhếch lên, kiêu ngạo : " sợ cái gì! Con trai về , còn mang về cho một cô con dâu tài giỏi như .
chỉ sợ khác quên mất, Tạ gia từng cao điệu đến mức nào. Nếu như năm xưa, màng đến tình em, thì chuyển Ngự Phủ bây giờ, còn là ai ."
Ông dùng ánh mắt sắc bén ngưng thị cảnh vệ viên: "Thư chỉ gửi, mà còn nghênh ngang mà gửi.
chính là cho những đó , ai dám động đến Tạ gia , Tạ Chính Đức , sẽ trả gấp trăm !"
"Rõ!"
Cảnh vệ viên chào theo điều lệnh, bước nhanh rời .
Tạ phụ trong phòng khách, bưng ly nguội bàn lên uống vài ngụm.
Dương Đại Trụ cho dù c.h.ế.t.
Cũng xứng đáng vinh quang gia , thậm chí xứng đáng chôn cất ở nghĩa trang liệt sĩ.
Mục đích của Tạ phụ là niêm phong tài sản của Dương gia.
Toàn bộ đều nộp lên !
Trên lầu.
Tần Xu từ miệng Tạ Lan Chi, những việc của Dương Đại Trụ, hiểu sâu sắc hơn về ông .
Kiếp , cô chỉ Dương Đại Trụ trong sạch, khối tài sản khổng lồ đó hình như vấn đề.
Không ngờ Dương Đại Trụ, còn là của phe phái Thích gia, từng c.h.ế.t thôi với Tạ gia.
Tần Xu đối với những con cáo già lớn nhỏ trong đại viện, quả thực bái phục sát đất.
Cô sống ở đây lâu như .
Mà hề nhận sự thù địch giữa hai bên.
Tần Xu từ phòng tắm bước , lau mái tóc dài còn ướt sũng, thấy Tạ Lan Chi đang tựa đầu giường.
Cô chớp chớp mắt, kinh ngạc hỏi: "Không ngoài , về ?"
"Anh đến thư phòng lấy đồ."
Tạ Lan Chi xách một chiếc túi giấy tinh xảo, dậy đến mặt Tần Xu.
"Bộ đồ ngủ em thoải mái, thử bộ đồ ngủ mua cho em xem."
Tần Xu nhận ánh mắt nóng rực tối tăm của đàn ông, nhận lấy túi giấy phòng tắm.
Khi cô bước một nữa, ánh mắt Tạ Lan Chi chỉ nóng rực bỏng , thậm chí hận thể nuốt chửng Tần Xu.
Chiếc váy ngủ màu sâm panh bằng lụa trơn bóng, mặc Tần Xu, tôn lên làn da trắng trẻo mềm mại của cô.
Ngay cả hình đầy đặn đẫy đà, cũng phác họa những đường cong yêu kiều quyến rũ.
Cho dù Tần Xu là phụ nữ mang thai, sức quyến rũ của phụ nữ trưởng thành cô, vẫn thể hiện một cách vô cùng tinh tế.
Tầm mắt Tạ Lan Chi từ xuống , từ bộ n.g.ự.c trắng như tuyết mềm như bơ, đến đôi chân thon dài tuyệt , cùng với mắt cá chân nhỏ nhắn tinh xảo đầy cám dỗ.
Chỉ cảm thấy Tần Xu từ xuống , chỗ nào là tinh xảo mỹ.
Tần Xu khoác chiếc áo choàng ngủ mỏng manh, kéo kéo chiếc váy ngủ bên trong, mỉm lên tiếng.
"Cái là mua từ nước ngoài về , trong nước chúng gì kiểu dáng thế ."
Cô đến giường, đưa tay ôm lấy cổ đàn ông.
"Mặc quả thực thoải mái, em thích!"
Bộ n.g.ự.c đầy đặn của Tần Xu...
Vô tình chạm l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng theo nhịp thở của Tạ Lan Chi.
Tần Xu đây là đang cầu hoan với ?
Tầm mắt Tạ Lan Chi lệch , yết hầu gợi cảm khẽ trượt, giọng nhỏ đến mức thể thấy.
"A Xu, phụ nữ t.h.a.i thể túng d.ụ.c, em nhịn thêm chút nữa..."