(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 251: A Xu Biết Trêu Chọc, Tạ Thiếu Mở Miệng Là Nói Lời Tình Thoại

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:00:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“A Xu!”

Tạ Lan Chi đang tựa đầu giường, thấy ở cửa phòng bệnh, nhanh ch.óng thẳng dậy.

Anh một tay nắm c.h.ặ.t mép quần đùi, mang dáng vẻ chột căng thẳng bất an.

Tần Xu chằm chằm tờ giấy thông tin bệnh nhân ở mép giường, đó ghi rõ ràng ca phẫu thuật mà Tạ Lan Chi ban ngày.

Cả cô kinh ngạc biến sắc, ngây đó nhúc nhích.

Quyền thúc kinh hô một tiếng: “Thiếu phu nhân, đến đây?!”

Giây tiếp theo, ông hành động nhanh ch.óng xốc chăn lên, dùng sức đắp lên Tạ Lan Chi.

“Suỵt——!”

Vết thương của Tạ Lan Chi đè trúng, khuôn mặt cao quý tuấn mỹ, biểu cảm dữ tợn vặn vẹo, dường như đau đớn đến tột cùng.

Tần Xu Tạ Lan Chi với ánh mắt phức tạp, giọng điệu khiếp sợ hỏi: “Anh phẫu thuật thắt ống dẫn tinh? Có hỏi qua ý kiến của em ?”

Làm phẫu thuật ở nơi bí mật, yếu ớt như đau đến mức nào chứ!

Tạ Lan Chi một tay xách chăn lên, phòng ngừa đè trúng vết thương, điều chỉnh sắc mặt phần vặn vẹo.

Giọng yếu ớt của , mang theo vài phần dịu dàng mang tính an ủi: “Trước đây , sinh thêm một cô con gái nữa, chúng sẽ sinh nữa, t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i an lắm, chi bằng phẫu thuật giải quyết dứt điểm một .”

Tần Xu bước lên , khuôn mặt nhỏ nhắn kiều mị tràn đầy sự bực bội: “Nếu sinh con gái thì ?”

Tạ Lan Chi chút do dự : “Lần cho dù là con trai con gái, chúng đều sinh nữa.”

Anh đưa giả thiết sinh con gái.

Bởi vì chỉ cần nghĩ một chút, bắt đầu thấy hụt hẫng .

Hơn nữa, Tạ Lan Chi luôn cảm thấy , nhất định sẽ sinh con gái.

Tần Xu ở mép giường, liếc Quyền thúc đang thấp thỏm bất an ở bên cạnh, trầm giọng : “Quyền thúc, chú ngoài .”

Quyền thúc liếc Tạ Lan Chi đang lộ vẻ chột , hắng giọng một cái: “Thiếu gia, ngoài đây.”

Lời còn dứt, ông xoay bước nhanh rời khỏi phòng bệnh.

Tốc độ cực nhanh, chớp mắt biến mất tăm.

Tần Xu ở mép giường, vén chiếc chăn màu trắng ghi tên bệnh viện lên, kéo một nửa thì ngăn .

Bàn tay ấm áp của Tạ Lan Chi, phủ lên mu bàn tay làn da mịn màng của Tần Xu.

Anh ấp úng : “A Xu, đừng , lắm!”

Tần Xu nhíu c.h.ặ.t mày: “Bản bao giờ !”

Đặc biệt là lúc bắt nạt , càng đến mức khiến kinh hồn bạt vía.

Tạ Lan Chi phàn nàn, khuôn mặt lạnh lùng một khoảnh khắc cạn lời, khóe môi co giật.

Tần Xu thấy buông tay, nghiến răng : “Anh mau cho em xem, cẩn thận để di chứng, đều dùng nữa!”

Đôi môi mỏng của Tạ Lan Chi mím c.h.ặ.t, nghiêng đầu chằm chằm thức ăn vẫn còn bốc nóng bàn.

Bàn tay phủ mu bàn tay Tần Xu, những rời , mà tay , còn nắm c.h.ặ.t lấy chăn.

Tạ Lan Chi một lời, ý tứ kháng cự rõ ràng.

Đôi mắt của Tần Xu nheo , trầm giọng hỏi: “Anh buông tay ?”

“Xấu——”

Đôi môi mỏng của Tạ Lan Chi khẽ mở, thốt một chữ.

“Hừ!” Tần Xu lạnh một tiếng, khách khí : “Có hơn nữa, cũng là của !”

Tạ Lan Chi dường như đả kích, hàng mi dày rậm run rẩy, ánh mắt rũ xuống, đều vương vấn thở hụt hẫng.

Tần Xu thu hết những điều mắt, nhận những lời thể quá đáng, đả kích đến lòng tự trọng của Tạ Lan Chi.

Cô che miệng ho nhẹ một tiếng, nơi đáy mắt loạn xạ dâng lên một tia chột , nhẹ giọng dỗ dành:

“Thực cũng , trông trai giống .”

“Vừa em lỡ lời, là vì lo lắng cho , quá sốt ruột thôi.”

Phẫu thuật thắt ống dẫn tinh ở thời đại , di chứng để vẫn còn nhiều.

Không chỉ thể khiến đàn ông mất khả năng sinh sản, mà còn ảnh hưởng đến chức năng sử dụng .

Nói về sự hy sinh của Tạ Lan Chi, trong lòng Tần Xu cảm động, đó là điều thể nào.

sự tức giận thể kiểm soát trào dâng trong lòng cô, lấn át sự cảm động mãnh liệt.

Trong đôi mắt đen nhánh rũ xuống của Tạ Lan Chi, trôi nổi một tia sáng tinh ranh ẩn chứa ý , giọng trầm buồn hỏi: “Thật sự ?”

Tần Xu với tốc độ cực nhanh: “Không , nó nhất!”

Bàn tay phủ mu bàn tay cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, Tạ Lan Chi hỏi: “Thật sự lo lắng cho ?”

Lần Tần Xu do dự một lát, mới nhẹ giọng : “… Ừm, còn chút xót xa cho .”

Cô thẳng thắn như , Tạ Lan Chi trêu chọc đến mức khóe môi cong lên, ý nơi cổ họng nhịn mà rò rỉ ngoài.

Tần Xu dường như thấy, vẫn đang nhỏ nhẹ, mềm mỏng dỗ dành .

“Lan ca, cho em xem một cái , nếu em yên tâm.”

sớm phát hiện Tạ Lan Chi đang cố ý tỏ yếu đuối, vài câu dỗ dành.

Tần Xu cách lớp chăn dày, chằm chằm chỗ Tạ Lan Chi phẫu thuật, đáy mắt cuộn trào cảm xúc phức tạp.

Phụ nữ thời đại , cuộc đời và hôn nhân vẫn tự do, cũng độc lập khỏi vai trò gia đình.

Tạ Lan Chi thể đến bước , dành cho cô một sự tôn trọng và thương xót nhất định.

Đừng là bây giờ, cho dù là ba bốn mươi năm , mấy đàn ông vì vợ mà thể phẫu thuật thắt ống dẫn tinh, đa đều là phụ nữ đang hy sinh.

Tạ Lan Chi dễ dỗ dành, Tần Xu thuyết phục, từ từ buông lỏng bàn tay đang túm chăn .

Tần Xu nhanh tay lẹ mắt vén lên, cho đàn ông cơ hội đổi ý.

Chiếc quần đùi kéo một nửa…

Cũng chính tay cô cởi xuống, để lộ chỗ băng gạc quấn quanh.

Tần Xu vết m.á.u điểm xuyết băng gạc, giọng căng thẳng hỏi: “Khâu bao nhiêu mũi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-251-a-xu-biet-treu-choc-ta-thieu-mo-mieng-la-noi-loi-tinh-thoai.html.]

Đôi mắt đen của Tạ Lan Chi rũ xuống, ánh mắt trầm chằm chằm Tần Xu đang nửa sấp eo bụng .

Giọng mang theo một tia khàn khàn: “Không nhớ nữa.”

Tần Xu tháo từng vòng băng gạc , động tác vô cùng nhẹ nhàng, sợ Tạ Lan Chi sẽ tổn thương hai.

Qua một lát.

Tần Xu cuối cùng cũng thấy bộ mặt thật.

nhịn hít một ngụm khí lạnh, đôi môi đỏ mọng mím c.h.ặ.t, đáy mắt hiện lên vài phần áy náy khó nên lời.

“Tạ Lan Chi, đau a?”

Phẫu thuật ở thời đại , quả thực quá thô sơ, hơn nữa diện tích tổn thương cũng lớn.

Tần Xu vết mổ đó, cùng với vết khâu đều đặn cho lắm, là xót xa thật sự , trái tim đau nhói từng cơn.

Tạ Lan Chi thấy Tần Xu đưa tay định chạm , vội vàng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô.

“Không đau, cũng sẽ để em đau nữa.”

Anh đưa bàn tay nhỏ bé của Tần Xu lên môi, hôn nhẹ một cái.

“Bác sĩ , chỉ cần tối nay viêm, ngày mai là thể xuất viện .”

Tần Xu xoa dịu, nhấc mí mắt lên, quét mắt sắc mặt tái nhợt và đôi môi mỏng nứt nẻ của Tạ Lan Chi.

“Có cả ngày nay uống nước ?”

Làm loại phẫu thuật , kiêng kỵ nhất là uống nước.

Ánh mắt Tạ Lan Chi né tránh, thần sắc ung dung : “Anh khát.”

Tần Xu chằm chằm đôi môi bong tróc nứt nẻ của , khẽ thở dài một tiếng nhỏ đến mức thể thấy, rướn chậm rãi tiến gần đàn ông.

Cô nâng khuôn mặt thanh tú nhã nhặn của Tạ Lan Chi lên, thẳng mắt , giọng nũng nịu dịu dàng.

“Tạ Lan Chi, như nữa.”

“Đứa bé là do em cố ý thúc đẩy, liên quan nhiều đến .”

“Nếu thật sự con, em thể nghiên cứu t.h.u.ố.c tuyệt d.ụ.c, còn thể giúp đỡ chịu nhát d.a.o .”

Tạ Lan Chi ánh mắt lưu luyến dịu dàng Tần Xu, tốc độ chậm : “Thể chất của em quá đặc biệt, t.h.u.ố.c khó thể thực sự việc tuyệt d.ụ.c, chịu nhát d.a.o , mới thể giúp em tránh một phần vạn khả năng chịu tội.”

“…” Tần Xu một bộ não cuồng si tình yêu, suýt chút nữa chìm đắm trong đôi mắt thâm tình say đắm của Tạ Lan Chi.

Cô hít sâu một , đầu ngón tay véo véo má đàn ông.

“Miệng ngọt như , ăn trộm mật ong ?”

Tạ Lan Chi , mặc cho Tần Xu sờ soạng .

Tần Xu kiểm tra vết thương một chút, xác định phẫu thuật mặc dù khiến nhan sắc vốn cao của “Cục cưng xí”, trở nên càng xí hơn vài phần, nhưng ca phẫu thuật vẫn thành công.

Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, đích t.h.u.ố.c cho Tạ Lan Chi, quấn lên lớp băng gạc mới.

Lúc băng bó cuối cùng, còn thành thạo thắt một cái nơ bướm.

Tạ Lan Chi cái nơ bướm đó, ánh mắt nỡ thẳng, nhanh ch.óng dời tầm mắt .

Anh sợ thêm vài cái, chỉ đau mắt, mà còn sẽ tháo nó ngay mặt Tần Xu.

Thứ , nhất định để khác thấy, nếu sẽ chê đến c.h.ế.t mất!

Tần Xu rửa sạch tay , bưng thức ăn bàn lên, đích đút cho Tạ Lan Chi ăn.

Tạ Lan Chi cũng nhắc nhở cô, hai tay hai chân đều hảo tổn khuyết, là thể tự ăn .

Tần Xu đút một nửa, chợt lên tiếng: “Ăn cơm xong chúng sẽ về nhà.”

Động tác nhai của Tạ Lan Chi khựng , im lặng vài giây, gật đầu : “Được, bảo Quyền thúc báo với nhà một tiếng, đỡ để bố lo lắng.”

Tần Xu thần sắc nghi hoặc hỏi: “Bố phẫu thuật ?”

Tạ Lan Chi nhạt giọng : “Biết, sợ bọn họ phát hiện em biến mất, nơm nớp lo sợ, nghi thần nghi quỷ.”

Sự thật chứng minh, nỗi lo lắng của là đúng.

Tạ phu nhân bữa tối, lên lầu chơi với hai đứa cháu trai một lúc.

Nghĩ đến Tần Xu giấu giếm, bà sinh lòng bất an, tìm chuyện, phát hiện Tần Xu biến mất .

Bà ngay lập tức nghi ngờ, Tần Xu phát hiện sự giấu giếm của bọn họ, bỏ nhà .

“Tạ Chính Đức! Con dâu ông biến mất !”

Tạ phu nhân vội vã xuống lầu, chạy gọi.

Tạ phụ đang ghế sô pha trong phòng khách, cúp điện thoại, thấy vợ thần sắc lo lắng, vội vàng tiến lên ôm lòng.

“Đừng sốt ruột, A Xu bỏ nhà , con bé tìm Lan Chi .”

Tạ phu nhân đầy mặt kinh ngạc: “A Xu tìm Chi Chi?”

Tạ phụ nhẹ giọng giải thích, Tần Xu phát hiện điều bất thường, theo Quyền thúc tìm đến bệnh viện như thế nào, cũng như chuyện hai vợ chồng trẻ tối nay sẽ về, đều kể hết một năm một mười cho Tạ phu nhân .

“Làm sợ c.h.ế.t!” Tạ phu nhân thở phào nhẹ nhõm, cảm thán : “Cô con dâu của chúng thật đơn giản, chỉ y thuật cải t.ử sinh, mà ngay cả tâm cơ mưu tính cũng hề thua kém Chi Chi nhà chúng chút nào.”

Tạ phụ mang dáng vẻ của một ông cụ non : “Cái gọi là một nhà chung một cửa.”

Trong lời tiết lộ , đối với cô con dâu Tần Xu , là hài lòng đến thể hài lòng hơn nữa.

Tối hôm đó, Tạ Lan Chi về nhà .

Tư thế kỳ quặc của , ngoại trừ Quyền thúc và Tần Xu, thứ ba nào thấy.

Một tuần tiếp theo, Tạ Lan Chi vì vết thương nên đều khỏi cửa.

Những ngày , trải qua trong sự đau đớn và vui vẻ.

Tần Xu đổi hẳn so với đây, chỉ cần chạm là đỏ mặt tía tai, gần như mỗi ngày đều tiếp xúc với “Cục cưng xí” của Tạ Lan Chi.

Tạ Lan Chi đang độ tuổi huyết khí phương cương, cấm d.ụ.c mấy tháng trời, chống đỡ nổi sự cám dỗ như .

Mỗi khi thể xác và tinh thần thể kiểm soát , hiện thực sẽ giáng cho nó một đòn đau điếng!

Đau!

Đau đến mức cả đời trải qua, ca phẫu thuật như thế thứ hai nữa.

 

 

Loading...