(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 256: A Xu, Em Đã Nghĩ Xong Nên Chịu Phạt Thế Nào Chưa?

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:00:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thấy tiếng c.h.ử.i rủa của Logan, nhóm Petch vây quanh, thấy nội dung tài liệu, sắc mặt ai nấy đều khó coi.

Tạ Lan Chi nhân cơ hội nháy mắt với Liễu Sanh, khẽ gật đầu, lặng lẽ rời khỏi lều.

Cậu nhanh ôm một xấp bản thiết kế dày cộp , đến mặt nhóm Petch.

Liễu Sanh thần sắc trang nghiêm Petch và Logan cùng vài nhân viên nghiên cứu khoa học, giọng điệu mang theo sự khẩn cầu : “Petch viện sĩ, chúng dùng thành ý chân thành nhất mời các vị đến Hoa Hạ, là bởi vì chiến đấu cơ mới nhất mà chúng đang nghiên cứu, công nghệ cốt lõi thể đột phá, dẫn đến đình trệ, các vị cách nào giải quyết ?”

Logan khi phẫn nộ, mặt mày tái mét, tùy tiện cầm lấy bản thiết kế cùng, giọng điệu tràn đầy sự khinh thường.

“Vì một chuyện nhỏ nhặt như , mà đưa chúng về Hoa Hạ, đúng là đại tài tiểu dụng.”

Liễu Sanh nhướng mày, như : “Không ngờ Logan viện sĩ, nghiên cứu về văn hóa Hoa Hạ chúng .”

Logan kiêu ngạo hừ nhẹ : “Thế thì tính là gì, từng tiếp xúc với Hoa Hạ các .”

Gã đại khái quét mắt bản thiết kế, sắc mặt nhanh ch.óng trầm xuống.

“Đây đều là rác rưởi gì thế !”

Logan lật xem bản thiết kế, biểu cảm vặn vẹo, giống như đang một đống phân.

“Trời ơi! Đây đều là thứ rác rưởi gì thế , mắt sắp mù !”

Gã tức giận bại hoại ném bản thiết kế trở lòng Liễu Sanh, mặt tràn đầy sự trào phúng: “ Hoa Hạ các lạc hậu, ngờ các lạc hậu đến mức , tất cả các bước bản thiết kế đều ngược, các đây là đang chế tạo chiến đấu cơ, mà là đang chế tạo đồ chơi cỡ lớn cho trẻ con chơi!”

Đối mặt với sự trào phúng của Logan, nụ mặt Liễu Sanh hề đổi.

Cậu liếc mắt nhóm Petch cũng đang lật xem bản thiết kế.

Ngoại trừ Petch, sắc mặt của vài khác, đều là biểu cảm vặn vẹo thê t.h.ả.m nỡ .

Qua hơn mười phút.

Petch gần như lật xem hết tất cả các bản thiết kế, nhẹ giọng thở dài: “Đây đều là bản nháp bỏ , các cẩn thận.”

Đôi mắt màu xanh xám của ông lướt qua Liễu Sanh, cuối cùng dừng Tạ Lan Chi khí độ trầm ung dung.

đại khái thể suy đoán , chiến đấu cơ mà các hiện đang nghiên cứu, sáu phần tương tự với chiến đấu cơ kiểu mới của Anh Lan Nhĩ.

thể nhắc nhở các , chiến đấu cơ của Anh Lan Nhĩ nhiều điểm yếu chí mạng, nhiều chức năng kiểu mới của nó di chứng nghiêm trọng, đều cần cải tiến thêm, nếu đến ba năm sẽ phế bỏ.”

Lời , thần sắc ung dung của Tạ Lan Chi thu , Liễu Sanh cũng còn giữ thái độ nhẹ nhõm của ngoài cuộc nữa.

Bởi vì chiến đấu cơ kiểu mới nhất của Anh Lan Nhĩ, mắt đầy hai năm.

Nếu thật sự vấn đề, e là bọn họ sẽ đường vòng ít.

Petch tự tiếp: “ đoán các chắc là giấu hết công nghệ cốt lõi , thật, chút công nghệ đó trong mắt , gần như là trong suốt.

khuyên các hãy từ bỏ việc học theo chiến đấu cơ của Anh Lan Nhĩ, bởi vì nó sẽ nhanh ch.óng đào thải, ngoài , chiến đấu cơ kiểu mới mà bên Mễ Quốc nghiên cứu vẫn công bố bên ngoài, vượt qua thế giới , Liên Xô cũng nghiên cứu chiến đấu cơ kiểu mới thể sánh ngang với Mễ Quốc.”

Sắc mặt của Tạ Lan Chi, Liễu Sanh, Chử Liên Anh, trở nên vô cùng khó coi.

Chỉ Tần Xu thần sắc bình tĩnh, giọng điệu ung dung : “Vậy thì, Petch viện sĩ, đến lúc ông thể hiện thành ý , khi ông nghiên cứu chiến đấu cơ kiểu mới vượt qua Mễ Quốc và Liên Xô cho Hoa Hạ, đảm bảo bệnh tình của con gái ông, sẽ vĩnh viễn rời xa con bé.”

Sự thản nhiên mặt Petch. Donald biến mất, ánh mắt nóng rực chằm chằm Tần Xu, giọng điệu kích động hỏi: “Cô thật ?”

Tần Xu thần sắc kiêu ngạo, đôi môi đỏ mọng xinh khẽ mở, chắc nịch : “Vào ngày các giao thành phẩm, đảm bảo con gái ông cả đời sẽ khỏe mạnh lo âu.”

Petch kích động đến mức đôi môi khẽ run rẩy, kích động xoa xoa tay, chỉ do dự vài giây, vô cùng gấp gáp : “Cho thời gian nửa tháng, thể cải tiến chiến đấu cơ kiểu mới nhất của các , thành v.ũ k.h.í chiến đấu tinh nhuệ mà thế giới đều thể vượt qua!”

Giọng lớn đến mức đinh tai nhức óc, tất cả trong phòng đều chấn động đến mức nên lời.

Petch là chiến đấu cơ, mà gọi nó là v.ũ k.h.í chiến đấu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-256-a-xu-em-da-nghi-xong-nen-chiu-phat-the-nao-chua.html.]

Đủ để thấy, đó sẽ là một loại v.ũ k.h.í chiến đấu tiên tiến, và sức sát thương mạnh mẽ đến mức nào.

Cổ họng nhỏ nhắn của Tần Xu, khó nhọc nuốt ực mấy cái.

Khuôn mặt kiều mị tuyệt sắc của cô suýt chút nữa thì nứt toác, đôi mắt long lanh cũng đang khẽ run rẩy.

Thời gian nửa tháng! Cô e là thể chữa khỏi cho bé Beth!

Bé Beth cơ thể khôi phục khỏe mạnh, cho dù là dùng Tần thị bí d.ư.ợ.c, nhanh nhất cũng mất một tháng!

Tần Xu cạn lời một lát, giọng nhẹ hỏi: “Ông chắc chắn chứ? Chỉ cần nửa tháng?”

tính đến năng lực xuất chúng của nhóm Petch, nhưng ngờ xuất chúng đến mức kinh ngạc như .

Petch dùng sức gật đầu: “ vô cùng chắc chắn!”

Ông bước nhanh lên , dùng sức nắm lấy tay Tần Xu: “Xin cô nhất định giúp Beth, nhất chính là con bé, nếu cô thể cho Beth nhảy nhót tung tăng, khỏe mạnh như những đứa trẻ bình thường, cả đời sẽ thuộc về cô!”

“…” Đồng t.ử nơi đáy mắt Tạ Lan Chi co rút mạnh.

Cái gì gọi là… cả đời ông đều thuộc về Tần Xu?!

Tạ Lan Chi rũ mắt Petch, đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Xu, cần suy nghĩ mà vươn tay .

Anh vô cùng dùng sức kéo tay Petch , bảo vệ Tần Xu ở phía , đôi mắt lạnh như đầm nước sâu liếc Petch.

“Uy Nhĩ Tốn , vợ đang mang thai, ông sẽ thương đấy!”

Giọng trầm thấp từ tính của , mang theo vài phần bá đạo và cường thế tuyên bố chủ quyền.

Petch cảm nhận khí thế áp bức mạnh tỏa từ Tạ Lan Chi, giọng cũng mang theo sự lạnh lùng khiến lạnh sống lưng.

Petch vẩy vẩy bàn tay đau, còn tê rần, ngẩng đầu Tạ Lan Chi mặt lộ nụ nhàn nhạt, hàng chân mày thoạt ôn hòa lộ vài phần xa cách.

Ông hít sâu một , áy náy : “Vô cùng xin , vợ đang mang thai, chúc phúc cho hai .”

Tạ Lan Chi rụt rè gật đầu, nụ mặt chạm tới đáy mắt, giọng trầm thấp: “Cảm ơn.”

Ngay đó, giọng chuyển hướng: “Vợ thể chữa khỏi cho con gái ông, thì tuyệt đối sẽ nắm chắc một trăm phần trăm chữa khỏi, rằng tìm cô chữa bệnh đếm xuể, bao nhiêu quyền quý Hoa Hạ đều tìm cô tay, đó là cơ hội tiền cũng mua .”

Petch lừa đến mức ngơ ngác, lập tức lộ biểu cảm sốt ruột, năng lộn xộn: “Mười ngày! Cho thời gian mười ngày, các sẽ nhận thành phẩm v.ũ k.h.í chiến đấu tinh nhuệ thể vượt qua!”

“Không!” Logan vò mái tóc xoăn rối bù, giọng bi phẫn: “Petch ông thể như ! cần nghỉ ngơi! Thời gian mười ngày, chúng ngay cả thời gian ngủ cũng !”

Vài nhân viên nghiên cứu khoa học khác sắc mặt mệt mỏi, cũng oán hận Petch, mồm năm miệng mười phát tiếng kháng nghị.

Trong lúc bọn họ rơi cuộc tranh luận ngắn ngủi, Tần Xu kéo Tạ Lan Chi sang một bên, hai thì thầm to nhỏ với .

Tần Xu dở dở kể tình trạng của Beth cho Tạ Lan Chi .

Tạ Lan Chi véo véo dái tai cô, khẽ : “Đừng sợ, thời gian nửa tháng căn bản kịp , em bản thiết kế chiến đấu cơ nặng bao nhiêu ?”

Tần Xu hiểu hai chuyện liên quan gì với , thuận miệng hỏi: “Nặng bao nhiêu?”

Tạ Lan Chi ung dung : “Gần hai tấn, bọn họ chỉ cần xem thôi, cũng mất một tuần .”

“!” Khóe môi Tần Xu co giật.

Đột nhiên, một bóng đen áp xuống mắt, đôi môi đỏ mọng, một sự mát lạnh nhẹ nhàng ngậm lấy.

“A Xu, bây giờ em nên nghĩ đến việc cứu , mà là nghĩ xem nên chịu phạt thế nào.”

Hơi thở lạnh lẽo sảng khoái của Tạ Lan Chi, xuyên qua răng môi, vang lên một cách mơ hồ rõ.

 

 

Loading...