(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 28: Tạ Lan Chi Tuyệt Tự, Bị Đồn Đến Ai Cũng Biết

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:53:55
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Xu xổm đất, dùng một cái xẻng nhỏ đào đất ẩm, nhặt một cục đất ném giỏ tre.

Nghe thấy tiếng gọi của A Mộc Đề, cô đầu nở một nụ nhạt nhẽo xa cách.

tìm một ít d.ư.ợ.c liệu, các cứ bận việc , sắp xong !”

A Mộc Đề gặp nhóm chiến sĩ tuần tra , mười phần thì đến chín phần là xuống núi.

Thuốc cô cần hái vẫn còn thiếu nhiều, nhân cơ hội đào thêm một ít d.ư.ợ.c liệu trong tầm tay.

Tần Xu đầu mỉm , ngũ quan xinh quyến rũ điêu khắc tinh xảo, rõ ràng lọt mắt .

Không ít đến ngẩn ngơ, chỉ cảm thấy môi trường âm u xung quanh đều sáng lên.

Vợ của Đoàn trưởng Tạ lên thật ngọt ngào, cũng trắng trẻo sạch sẽ, đôi mắt to trong veo, như .

“Đây, đây cũng quá xinh !”

“Nếu đây là vợ , nâng niu trong lòng bàn tay.”

Có mấy lính ngẩn ngơ Tần Xu, vô tình lời trong lòng.

Còn ngâm thơ khen ngợi: “Ngỡ là tiên nữ hạ phàm, đầu mỉm hơn cả sa.”

A Mộc Đề liếc xéo họ một cái, trầm mặt quát:

“Đừng nữa! Mắt sắp rớt !”

Ánh mắt sắc bén và lời cảnh cáo của những khiến đám trai tân thu liễm, mà ánh mắt Tần Xu càng thêm nóng bỏng.

Ánh mắt của họ đơn thuần thẳng thắn, là sự ngưỡng mộ và yêu thích đối với những điều , bất kỳ sự vượt quá giới hạn nào.

A Mộc Đề vẫn họ với ánh mắt thiện cảm.

Chị dâu là vợ của Lan ca, đám nhóc cái gì mà !

Đội trưởng dẫn đội của đoàn hai, thấy ánh mắt A Mộc Đề ngày càng hung dữ, ho nhẹ một tiếng, giọng điệu nghiêm túc:

“Tất cả dọn dẹp đầu óc , đây là phu nhân đoàn trưởng, gọi một tiếng chị dâu!”

Có một lính trò, ngửa mặt lên trời than thở: “ cũng vợ!”

Lời , những khác vây công.

“Cậu nhóc mau im miệng!”

“Nói như chúng !”

“Ai mà một ngày vất vả, về nhà vợ con giường ấm!”

Thấy đám nhóc loạn thành một đoàn, đội trưởng đoàn hai khoan dung .

Một lát , lên tiếng: “Tất cả thu liễm một chút, đừng dọa vợ của Đoàn trưởng Tạ.”

Những chú sói con trông còn trẻ tuổi , lập tức khôi phục vẻ nghiêm túc, trang nghiêm, oai phong lẫm liệt như lúc mới gặp.

A Mộc Đề và đội trưởng đoàn hai gần , bàn bạc việc khiêng xác lợn rừng xuống núi.

Tần Xu đeo giỏ tre đến sườn dốc ánh nắng chiếu rọi mà A Mộc Đề đó.

Hai mắt cô sáng lên, ngờ thấy một vùng thiên ma hoang dã kỳ thu hoạch.

Tần Xu màng hình tượng quỳ đất, dùng xẻng nhỏ đào lên.

Không qua bao lâu, lưng truyền đến tiếng của A Mộc Đề.

“Chị dâu, chúng .”

“Đến ngay đây!”

Tần Xu đặt củ thiên ma còn dính đất giỏ tre, đầu .

Cô nhanh ch.óng đào hết những củ thiên ma còn sót trong đất, xách chiếc giỏ tre nặng về phía A Mộc Đề.

Tần Xu nơi lợn rừng tấn công, phát hiện xác lợn rừng phân chia xong.

Ngay cả mấy thiếu niên của A Miêu cũng đang khiêng ba xác lợn rừng nhỏ.

“Chào chị dâu!”

Tần Xu xuất hiện, các lính đang khiêng lợn rừng, toe toét gọi.

Những lính vẻ ngoài ngây ngô hoặc trưởng thành, thái độ nhiệt tình , dễ khiến lây nhiễm cảm xúc.

Tần Xu mím môi , giọng ôn hòa: “Chào các .”

Trên đường xuống núi, cô mới những lính mộc mạc , dường như nhiệt tình quá mức.

“Chị dâu, chị xinh thật đấy, nhà còn chị em gái ?”

“Nhà chỉ là con gái.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-28-ta-lan-chi-tuyet-tu-bi-don-den-ai-cung-biet.html.]

“Chị dâu, chị học y, chữa khỏi chân cho Đoàn trưởng Tạ, thật ?”

“Nhà nhiều đời học y, vết thương ở chân của Tạ Lan Chi quá nặng, phối hợp nên hồi phục cũng nhanh…”

Tần Xu hỏi đáp, trông vẻ dễ tính.

Điều khiến một lính rục rịch.

Một chiến sĩ đang khiêng lợn rừng, đá lính nhút nhát gần Tần Xu nhất, hiệu cho .

Anh lính nhút nhát liếc trộm Tần Xu một cái, ấp úng mở lời.

“Chị dâu, tài nấu ăn của chị .”

Lúc Tạ Lan Chi viện, ít đến ăn chực, tài nấu ăn của Tần Xu sớm lan truyền trong doanh trại.

Nghe cơm cô nấu, ngon miệng, ăn một nhớ cả đời.

Đôi mắt của Tần Xu nheo , quét những xung quanh đang vểnh tai , trong lòng hiểu.

Cô hào phóng : “Hôm nay nếu các , và A Mộc Đề xuống núi, để tỏ lòng ơn, hôm nào tìm một ngày đều đến nhà ăn cơm.”

Tần Xu định ngày, quyết định về nhà bàn bạc với Tạ Lan Chi.

“Thật ?!”

“Cảm ơn chị dâu!”

“Chị dâu oai phong, sớm nếm thử tài nấu ăn của chị !”

Một lính lúc : “Đoàn trưởng Tạ sẽ chào đón chúng chứ?”

Tần Xu nhướng mày, thầm nghĩ – bạn nhỏ , chút xanh đấy.

Cô mặt toe toét : “Sao thể, Lan Chi là hiếu khách nhất.”

Đoàn trưởng Tạ hiếu khách, đang trong văn phòng của Lạc Sư xem tài liệu, nhịn hắt một cái.

Lạc Sư bàn việc, cầm cốc uống, tiếng liền một cái.

Ông trêu chọc: “Là đồng chí Tiểu Tần đang nhớ đấy.”

Tạ Lan Chi nhướng mày, khóe môi nhịn cong lên, miệng nghiêm túc phản bác.

“Cô nhóc đó vô tâm vô phế, thời gian nhớ .”

Lạc Sư là từng trải, thể , trong lòng hẳn là hài lòng với Tần Xu.

Ông đặt cốc xuống, với giọng điệu sâu sắc: “ thấy con bé đó là thương , còn một y thuật cứu .”

“Dì Mẫn của , ngày đầu tiên cô bé đến doanh trại chúng , dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, tối đó còn hoành thánh cho .”

“Ba bữa một ngày của , cũng là con bé tự tay , một đồng chí như , thể phụ lòng .”

Tạ Lan Chi sờ sờ mũi: “ nào dám, đó là con dâu do bố đích chỉ định.”

Mức độ hài lòng của bố đối với con gái nhà họ Tần, thể thấy qua việc tổ chức đám cưới mà trực tiếp định danh phận.

Lạc Sư nghĩ đến vị lãnh đạo cũ đang ở khu nhà lớn tại Kinh thị, mặt lộ vẻ bi thương, đáy mắt lộ một tia tiếc nuối.

“Bố cũng dễ dàng gì, năm đó chiến trường c.h.é.m g.i.ế.c, vết thương lớn nhỏ gây ít nội thương trong cơ thể.”

Nghe ông nhắc đến cha, đôi mắt đen thẳm của Tạ Lan Chi tối , tay cầm tài liệu siết c.h.ặ.t hơn.

Lạc Sư vẫn tiếp tục: “Cả đời ông chỉ mong bế cháu trai, đợi khỏi bệnh cùng đồng chí Tiểu Tần cố gắng.”

Tạ Lan Chi nhắm mắt , đôi mắt tràn đầy đau khổ, tâm trạng vô cùng nặng nề.

Anh tuyệt tự!

Lấy cháu trai cho bố !

Cả đời của bố , đừng là cháu trai, ngay cả cháu gái cũng bế.

“Rầm!”

Cửa văn phòng đẩy mạnh .

Người thể tùy tiện như , ngoài Lữ Mẫn thể là ai khác.

Quả nhiên, còn bước , giọng tức giận của Lữ Mẫn truyền đến .

“Lũ đàn bà lắm điều ! Chỉ bậy bạ!”

“Chỉ chúng nó mồm, gì cũng ngoài! Thật là đáng ghét!”

Lạc Sư thấy vợ tức giận như , vội vàng an ủi: “Bớt giận , chuyện gì ?”

Lữ Mẫn chống nạnh, nghiến răng : “Có Lan Chi tuyệt tự, cả đời con, cả doanh trại đều đồn ầm lên !”

 

 

Loading...