(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 281: Ác Thú Vị Của A Xu, Tạ Thiếu Nhậm Chức
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:01:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bùm——!”
Chiến cơ tấn công về phía ngọn núi hoang, v.ũ k.h.í siêu mạnh phóng với tốc độ ch.óng mặt, hỏa lực trút xuống bá khí lộ ngoài.
Cảnh tượng vô cùng tráng lệ và nhiệt huyết!
Nếu tận mắt chứng kiến, căn bản thể tưởng tượng sự chấn động đó.
Tạ Lan Chi lái chiến cơ Bạch Ưng, rút lui với tốc độ nhanh nhất, đám mây hình nấm nhỏ bé mắt, khuôn mặt cao quý thanh tú mang theo sự kích động thể che giấu.
Thành công !
Chiến cơ Bạch Ưng chỉ tốc độ siêu nhanh, mà còn công nghệ cốt lõi tiên tiến nhất, cùng với v.ũ k.h.í sức bùng nổ mạnh.
Lần , bọn họ cuối cùng cũng đón tia hy vọng xua mây thấy mặt trời.
Buổi trưa.
Chiến cơ Bạch Ưng, an trở về thao trường Bộ đội 963.
Chiếc chiến cơ công nghệ tối tân qua cải tiến , dù thế nào, cũng vô cùng trai!
Tạ Lan Chi đón nhận ánh mắt nóng bỏng kích động của vô , mở nắp bảo vệ của buồng lái.
Anh từ từ dậy, khuôn mặt tràn đầy vẻ hăng hái, giọng trầm thấp và tràn đầy sức mạnh.
“Chiến cơ Bạch Ưng, bay thử thành công viên mãn!”
“Tốt!”
“Bốp bốp bốp!”
“Tuyệt quá, quả thực quá tuyệt vời!”
Trong nháy mắt, thao trường chìm trong tiếng la hét hưng phấn đinh tai nhức óc, cùng với tiếng vỗ tay điên cuồng, mặt tất cả đều bò đầy sự vui sướng, đều đang hưng phấn múa may cuồng.
Đôi giày quân đội chân Tạ Lan Chi, vững vàng đáp xuống mặt đất, xuyên qua đám đông đang reo hò, về phía Tần Xu đang nở nụ dịu dàng ở vòng ngoài cùng.
Anh đưa tay ôm lòng, giọng trầm thấp pha lẫn tiếng .
“A Xu, chúng thành công !”
“Đây là một v.ũ k.h.í thuộc về chính chúng ! Nó quả thực quá tuyệt vời!”
Khi đang reo hò nhảy nhót, Tạ Lan Chi chỉ độc hưởng niềm vui sướng và hưng phấn trong lòng cùng với Tần Xu.
Hai tay Tần Xu vòng qua vòng eo vẻ gầy gò, nhưng thực chất tràn đầy sức mạnh của Tạ Lan Chi.
Cô ngẩng đầu, nụ ngọt ngào, giọng mềm mại chúc mừng: “Tạ Lan Chi, chúc mừng !”
Sự đời của chiến cơ Bạch Ưng.
Sẽ khiến tất cả ghi nhớ công lao của Tạ gia.
Vài tháng , Tạ gia bí mật tuyên bố, dạo chơi Liên Xô một chuyến.
Khi trở về, mang theo vài nhân viên nghiên cứu khoa học vô cùng quý giá.
Không ai quan tâm quá trình , chỉ kết quả là lợi cho Hoa Hạ, phần công lao thuộc về Tạ gia.
Tạ Lan Chi rũ mắt, ánh mắt dịu dàng ngắm Tần Xu, thần tình chân thành và nghiêm túc từng .
“A Xu, em, sẽ chiến cơ Bạch Ưng.”
Anh hiểu rõ chiến cơ Bạch Ưng là do Tần Xu mang đến cho Hoa Hạ, vinh quang của Tạ gia, cũng là do Tần Xu ban tặng.
Tần Xu lắc đầu, khiêm tốn : “Nó là do sự nỗ lực chung của nhiều đổi lấy, lời đề nghị của em, sức kêu gọi của Tạ gia, sự hỗ trợ của những khác, sẽ chiến cơ Bạch Ưng mắt.”
Tạ Lan Chi gì, lực ôm Tần Xu, rõ ràng siết c.h.ặ.t hơn vài phần.
Anh dường như đem , nhào nặn trong tủy xương, nhất là hòa một thể.
Chiều hôm đó.
Tạ Lan Chi với tư cách là phụ trách chính, bàn giao với bộ phận v.ũ k.h.í, đưa chiến cơ Bạch Ưng đến căn cứ nghiên cứu bí mật để niêm phong.
Tiếp theo, bắt đầu sản xuất hàng loạt chiến cơ Bạch Ưng, để phòng trường hợp bất trắc.
Nhóm Petch cũng bắt đầu di chuyển đến nơi khác để việc.
Bé Beth lúc rời cùng Petch, chợt đầu , về phía Tạ Lan Chi đang hạc trong bầy gà, dáng vẻ và khí chất xuất chúng trai nhất trong đám đông.
Cô bé dùng sức hất tay Petch , xoay chạy chậm lao về phía Tạ Lan Chi.
Đây vốn là một cảnh tượng hết sức bình thường.
A Mộc Đề và Lang Dã lưng Tạ Lan Chi, nhanh ch.óng rút v.ũ k.h.í từ bên hông , họng s.ú.n.g chĩa thẳng vị trí chí mạng của bé Beth.
“NO!”
Petch thấy cảnh , suýt chút nữa thì phát điên.
Tạ Lan Chi liếc mắt A Mộc Đề và Lang Dã một cái, quát lớn: “Cất s.ú.n.g !”
Lang Dã lập tức thi hành mệnh lệnh, còn A Mộc Đề mặt cảm xúc, ánh mắt vô cùng sắc bén chằm chằm bé Beth, chỉ cần cô bé bất kỳ hành động nguy hiểm nào, chắc chắn sẽ c.h.ế.t họng s.ú.n.g của .
Bé Beth gì về điều , cũng đang đối mặt với nguy hiểm thế nào, chạy chậm đến mặt Tạ Lan Chi.
Cô bé xòe bàn tay nhỏ , giọng ngọt mềm.
“Chú ơi, đây là viên bi của em trai, bây giờ trả cho chú.”
Tạ Lan Chi chằm chằm viên bi trong bàn tay nhỏ của đứa trẻ, khuôn mặt thanh tú nhã nhặn, lộ một nụ hòa ái.
Đây là đồ chơi của con trai , cũng là dùng để vật nhớ .
Lần đầu gặp mặt, để dỗ Beth ngoan ngoãn chữa bệnh, Tạ Lan Chi cho cô bé mượn viên bi để chơi.
Tạ Lan Chi cúi , nhặt viên bi trong suốt long lanh từ trong lòng bàn tay nhỏ bé của Beth.
“Vô cùng cảm ơn cháu trả cho chú, cháu là một đứa trẻ ngoan.”
Anh lấy từ trong túi áo khoác quân phục vài viên kẹo, đặt lòng bàn tay Beth.
“Mấy viên kẹo là phần thưởng cho cháu, hy vọng cuộc sống của cháu sẽ mãi mãi ngọt ngào như kẹo.”
“Cảm ơn chú, cháu thích ăn đồ ngọt!”
Bé Beth vô cùng tự nhiên, ôm lấy cổ Tạ Lan Chi, hôn một cái lên khuôn mặt tuấn mỹ của .
Đứa trẻ hôn xong, xoay chạy về phía Petch, lên máy bay chuyên dụng rút lui đến căn cứ bí mật khác.
Còn Tạ Lan Chi xổm tại chỗ, giống như một bức tượng điêu khắc, nhúc nhích.
Đôi mắt đen nhánh của như vực sâu, chằm chằm bóng lưng bé Beth, mang đến cho một cảm giác, giây tiếp theo, thể cướp đứa trẻ.
A Mộc Đề cúi gọi một tiếng: “Lan ca?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-281-ac-thu-vi-cua-a-xu-ta-thieu-nham-chuc.html.]
Tạ Lan Chi lúc mới hồn, dùng mu bàn tay lau chỗ bé Beth hôn qua.
Anh dậy, từ cao xuống A Mộc Đề, vẻ mặt mất kiên nhẫn hỏi: “Sao ?”
A Mộc Đề lướt qua chiếc máy bay chở nhóm Petch, bắt đầu chạy đà .
Cậu dùng giọng điệu chắc chắn hỏi: “Lan ca, là lòng đổi chứ?”
Mi tâm Tạ Lan Chi nhíu c.h.ặ.t, thấp giọng quát: “Sắp xếp lời !”
A Mộc Đề: “Khụ khụ… Lan ca, mặc dù thích con gái, nhưng Beth là con gái của khác, ở nhà còn hai tiểu thiếu gia đang đợi sủng ái đấy, ngàn vạn đừng sinh ý niệm cướp bé Beth.”
Tạ Lan Chi nhấc đôi chân dài miên man lên, đá một cước m.ô.n.g A Mộc Đề.
Anh tức giận : “Trong đầu cả ngày đang nghĩ cái gì , là những thứ linh tinh lộn xộn gì !”
A Mộc Đề động tác linh hoạt né tránh, bước nhanh chạy vài bước, xoay lớn tiếng la hét: “Anh ánh mắt bé Beth, sáng đến mức nào, khao khát đến mức nào !”
“Lan ca, em khuyên một câu, đó là con gái của khác, và chị dâu nỗ lực một chút cũng sẽ con gái thôi!”
Tạ Lan Chi nheo đôi mắt đen, lạnh : “Ngậm miệng !”
Nếu thực sự thể sinh , đến mức ngưỡng mộ khác !
Vừa bé Beth ôm lấy, mùi sữa ập mặt, cùng với cơ thể nhỏ bé mềm mại, khiến trái tim Tạ Lan Chi sắp tan chảy .
Nếu như con gái…
Bỏ !
Nơi đáy mắt Tạ Lan Chi lóe lên vài phần mất mát và tiếc nuối.
Con gái tuy ngoan, còn đặc biệt mềm mại, cũng thơm tho, nhưng đều quan trọng bằng A Xu của !
Tạ Lan Chi để ý đến A Mộc Đề, nắm c.h.ặ.t viên bi mà bé Beth đưa cho , lấy từ trong túi một viên bi tương tự.
Anh vuốt ve một lúc, nơi đáy mắt là một mảnh dịu dàng, ẩn chứa tình cha vô thanh.
Một lát , Tạ Lan Chi vô cùng thận trọng, cất hai viên bi túi để bảo quản.
Hôm .
Tạ Lan Chi một bộ áo đại cán trang nghiêm túc mục, khí độ vốn nho nhã cao quý, càng thêm trưởng thành vững vàng.
Tần Xu mặt Tạ Lan Chi, vỗ vỗ vị trí vai của đàn ông, : “Anh mặc thế , hình như già vài tuổi .”
Tạ Lan Chi đang cài cúc áo, động tác tay khựng , nếp nhăn giữa mi tâm khóa c.h.ặ.t.
Đôi môi mỏng của khẽ mở, ý vị rõ hỏi: “Chê lớn tuổi hơn em?”
Giọng điệu ôn hòa, ẩn chứa một tia nguy hiểm .
Tần Xu , đuôi lông mày xinh khẽ nhướng, thành thật : “Chê bai chỗ nào chứ, chỉ là cảm thấy chúng cạnh , hình như là lệch vai vế , cảm giác hài hòa.”
Cô mặc một chiếc váy trắng họa tiết hoa nhí, mặc dù bụng mang chửa, nhưng vẫn giống như thiếu nữ tuổi đôi mươi.
Còn khí thế vốn lạnh lùng trưởng thành của Tạ Lan Chi, càng khiến cảm thấy thâm tàng bất lộ.
Hai cạnh , giống như lệch một vai vế.
Tạ Lan Chi một tay ôm lấy eo của Tần Xu, cúi đầu chiếm lấy đôi môi cô.
Anh nhẹ nhàng c.ắ.n một cái, ghé sát tai Tần Xu, trêu đùa: “Vậy A Xu gọi một tiếng tiểu thúc thúc xem?”
Tiểu thúc thúc?
Tần Xu liếc xéo Tạ Lan Chi, lạnh : “Em gọi là tiểu thúc thúc, con trai gọi là gì? Ông trẻ ?”
“…” Hành vi trêu vợ của Tạ Lan Chi, tự bản ớn lạnh một phen.
Anh dùng ánh mắt oán hận chằm chằm Tần Xu, mổ một cái lên đôi môi đỏ mọng kiều diễm.
“Cái miệng của em, đôi khi thật tha cho .”
Tần Xu , kiễng hai chân ôm lấy cổ Tạ Lan Chi, ghé sát tai , thở như hoa lan gọi: “Tiểu, thúc, thúc——”
Âm cuối nũng nịu kéo dài, khiến nổi hết cả da gà.
Tạ Lan Chi rùng một cái, suýt chút nữa thì mất khống chế ngay tại chỗ!
Vẫn là Tần Xu nhận tình hình , lập tức đẩy , xoay tìm huy hiệu màu đỏ.
“Hôm nay đến tòa nhà văn phòng khu ủy, mau ch.óng giải quyết xong chuyện ký túc xá , em mau ch.óng chuyển qua đó, ở gần trai em một chút.”
Tạ Lan Chi từ phía ôm hờ lấy bụng bầu của Tần Xu, giọng ôn hòa khàn khàn: “Biết , cố gắng hôm nay thể chuyển qua đó, lát nữa bảo dì Mẫn đến giúp em thu dọn đồ đạc.”
Tần Xu tìm thấy huy hiệu, xoay , đeo lên vị trí áo khoác của Tạ Lan Chi.
Cô lên tiếng từ chối: “Không cần , một em là thể lo liệu , dì Mẫn cũng khá bận.”
Tay Tạ Lan Chi khẽ nâng lên, đầu ngón tay vuốt ve đuôi mắt Tần Xu, dịu dàng : “Chiều nay A Hoa tẩu sẽ đến Vân Quyến, sắp tới em cần vất vả như nữa.”
Tần Xu vui mừng khôn xiết: “Thật ? Vậy thì quá !”
Khoảng thời gian ở Vân Quyến , cô sớm nhớ tay nghề nấu nướng của A Hoa tẩu .
Vân Quyến, tòa nhà văn phòng khu ủy.
Một chiếc xe jeep bộ đội bá đạo đỗ cổng lớn.
Tạ Lan Chi mặc áo đại cán, dáng thẳng tắp tràn đầy chính khí, thoạt căn chính miêu hồng, bước xuống từ ghế xe.
Anh ăn mặc giản dị phóng khoáng, nho nhã lịch thiệp, khí chất cũng ngay ngắn chỉnh tề.
Điền Lập Vĩ dẫn theo một nhóm nhân viên lớn tuổi, tòa nhà văn phòng, trái ngó chờ đợi.
Vừa thấy sự xuất hiện của Tạ Lan Chi, Điền Lập Vĩ mặt mày rạng rỡ tiến lên đón .
“Lan Chi , miệng kín thật đấy, cũng đủ trầm tĩnh, nếu lệnh điều động của cấp ban xuống, cũng sẽ việc cùng .
Bởi mới trẻ bây giờ đủ nỗ lực, đây chính là sóng xô sóng , thế hệ mới thế cũ, những lão già như chúng đều vô dụng !”
Lão hồ ly rạng rỡ như một đóa hoa.
Tỏ vẻ bề , lời thốt cũng khiến Tạ Lan Chi tiến thoái lưỡng nan.
Tạ Lan Chi phát hiện nhóm theo Điền Lập Vĩ, sắc mặt rõ ràng trở nên khó coi, nơi đáy mắt cũng lóe lên tia thù địch nhàn nhạt.
Tạ Lan Chi thực sự quá trẻ.
Trước mặt đám già tâm tư khác , tỏ lạc lõng.
Tạ Lan Chi nheo đôi mắt đen, giọng điệu hòa nhã: “Đâu , chân ướt chân ráo mới đến, vẫn cần học hỏi các vị tiền bối, cùng xây dựng Vân Quyến tươi , ngày chỗ nào chu , còn mong chư vị chỉ giáo.”