(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 297: Chồng Ơi, Em Chợt Nhận Ra Em Rất Yêu Anh!

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:01:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Lan Chi nhấc mí mắt, ánh mắt lạnh nhạt liếc thương binh —— Điền Khải.

Khóe môi khẽ nhếch: "Muốn ăn?"

Điền Khải ngừng nuốt nước bọt, dùng sức gật đầu: "Muốn! Ngửi thơm quá!"

Tạ Lan Chi đặt bát cháo trong tay xuống, xoa xoa tóc Tần Xu, ôn tồn hỏi: "A Xu, cho ăn ?"

Tần Xu chớp chớp đôi mắt hoa đào ngoan ngoãn, lười biếng : "Muốn ăn thì ăn, đây còn nhiều ."

"Cảm ơn chị dâu!"

Điền Khải dẻo miệng cảm ơn, ngoan ngoãn đối diện hai vợ chồng.

Anh bỏ nạng xuống, đưa tay định gắp bánh bao, giây tiếp theo, l.ồ.ng bánh bao đó lấy .

Điền Khải hiểu Tạ Lan Chi đang bưng bánh bao : "Sao ?"

Giọng điệu Tạ Lan Chi nhàn tản, đầy ẩn ý hỏi: "Cậu quên mất, đến đây để ?"

Điền Khải chớp chớp mắt, : "Đến nhận xin ."

Tạ Lan Chi đ.á.n.h giá từ xuống , lời lẽ sắc bén hỏi: "Từ lúc bước cửa, từng bày tỏ sự áy náy với A Xu, đây chính là nhận xin của ?"

Điền Khải nên lời.

Dường như đúng là như .

Từ đầu đến cuối, từng chủ động xin Tần Xu.

Điền Lập Vĩ thấy con trai khó, những vui, ngược giọng sốt ruột thúc giục: "Thằng ranh con! Mày câm ! Mau xin !"

Điền Khải chằm chằm bánh bao nhân gạch cua tay Tạ Lan Chi, l.i.ế.m l.i.ế.m môi: "Cái đó, em nếm thử bánh bao ?"

Anh mùi thơm nồng đậm vương vấn nơi ch.óp mũi cho mờ mắt, chỉ nó ngon đến mức nào.

Điền Lập Vĩ thấy lời , suýt nữa ngã nhào xuống đất, hận thể ngất xỉu cho xong.

"Cái đồ vô dụng , cho mày bậc thang mày cũng xuống!"

Ông bước nhanh tới, xách Điền Khải từ chỗ lên, hướng về phía m.ô.n.g con trai đá một cước.

Bịch một tiếng!

Điền Khải đá sấp mặt đất, cái chân bó bột , chống đỡ bằng một tư thế vô cùng buồn .

"Ái chà! Đau c.h.ế.t con !"

"Chân con gãy ! Ông già bố mưu sát con ruột!"

Điền Khải quỳ sấp mặt đất, trong miệng phát tiếng kêu la t.h.ả.m thiết như lợn chọc tiết thể lật tung nóc nhà.

Điền Lập Vĩ sắc mặt con trai trắng bệch, trán nhanh ch.óng rịn một lớp mồ hôi hột, nó đây là đau thật .

Ông màng đau lòng, nhân cơ hội nhận xin Tạ Lan Chi và Tần Xu: "Lan Chi, cháu dâu, thằng nhóc chiều hư , lười ngu, nhưng tâm địa nó , hai bộ dạng ngu ngốc của nó xem, thật sự loại tâm tư tồi tệ ."

Tạ Lan Chi liếc xéo đ.á.n.h giá Điền Khải đang mặt đất, ôm chân tủi vô cùng, giọng nhanh chậm vang lên.

"Điền thúc thúc, cũng lý, chỉ là chuyện Điền Khải tối qua, đổi khác, sớm Đồng Phi xử lý .

Ông cũng Đồng Phi nghề gì, nghĩa phụ của là gia bộc nhiều đời của nhà ngoại , nhiều chuyện thực xen tay .

Với sự coi trọng của ông ngoại đối với A Xu, Đồng Phi thể sẽ trùm bao tải Điền Khải, nhét thêm vài tảng đá cho chìm sông..."

"Lan Chi!"

Điền Lập Vĩ giọng vững gọi một tiếng, khẩu khí sốt ruột giải thích:

"Bỏ qua vấn đề công việc của chúng , Điền gia từng nghĩ đến việc đắc tội Tạ gia, chuyện tối qua tám phần là Tống Thiên Hữu lợi dụng A Khải, A Khải nếu phận của cháu dâu, cho nó một trăm lá gan cũng dám chuyện đó!"

Tạ Lan Chi nhíu mày, đôi mắt thâm tình và dịu dàng, tĩnh lặng Tần Xu đang húp cháo, mang dáng vẻ liên quan đến .

Anh ý định tiếp tục giao lưu.

Đại diện cho việc chấp nhận lời giải thích của Điền Lập Vĩ.

Điền Lập Vĩ thần thái của Tạ Lan Chi, chuyện tối qua thể giải quyết êm , ngoài miệng vài câu xin thể qua chuyện.

Ông cúi đầu , đứa con trai ngốc nghếch đang mặt đất, khuôn mặt đầy vẻ hận sắt thành thép.

Chính vì thực lực của Tạ gia hiện nay thể cản nổi, sớm còn là tình cảnh nỏ mạnh hết đà của hai năm .

Ông mới ngừng nghỉ dẫn con trai đến cửa nhận .

Nào ngờ, tính cách bao che khuyết điểm của Tạ Lan Chi, giống hệt Tạ thống soái năm xưa!

Điền Lập Vĩ c.ắ.n c.h.ặ.t răng, xách Điền Khải đang tủi vô cùng lên, ấn quỳ chân Tần Xu.

"Á á á!"

"Đau! Ông già! Chân con đau c.h.ế.t mất!"

Cái chân bó bột của Điền Khải, bẻ thẳng tắp quỳ xuống, đau đến mức kêu la oai oái.

Điền Lập Vĩ cứng lòng, thấp giọng quát: "Quỳ xuống xin tiểu tẩu t.ử của mày, quỳ đến khi nào cô tha thứ mới thôi!"

Điền Khải màng đến l.ồ.ng bánh bao nhân gạch cua bàn nữa, thút thít xin .

"Chị dâu, xin ."

"Tối qua là em mắt tròng, xin chị tha thứ cho em."

Tần Xu nghiêng đầu, bốn mắt với Điền Khải đang nước mắt lưng tròng.

Hai mắt to trừng mắt nhỏ, Điền Khải phảng phất như cái bao trút giận.

Tần Xu nhịn , bật thành tiếng: "Thật sự sai ?"

"Vâng , sai !"

Điền Khải dùng sức gật đầu, nước mắt cũng rơi xuống đất.

Tần Xu cầm một cái bánh bao, đưa đến mặt , híp mắt : "Vẫn còn nóng hổi đấy, ăn lúc còn nóng , ăn xong nắn xương cho ."

Điền Khải chằm chằm cái bánh bao thoạt ngon mắt, dám đưa tay , theo bản năng Tạ Lan Chi giận tự uy.

Đuôi mày Tạ Lan Chi khẽ nhướng, giọng nhạt nhẽo: "Ăn , gì?"

Điền Khải sắc mặt trắng bệch, hai tay nhận lấy bánh bao, ăn ngấu nghiến.

Vì ăn quá nhanh, cũng nếm mùi vị gì.

Tần Xu đưa cho một cái bánh bao: "Ăn từ từ thôi, ăn xong tự lên, sô pha đợi, lát nữa nắn xương cho ."

"Vâng ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-297-chong-oi-em-chot-nhan-ra-em-rat-yeu-anh.html.]

Điền Khải cũng là kẻ vô tâm vô phế, ném những chuyện đó đầu, tận hưởng sự đút ăn của Tần Xu.

Anh thấy Điền Lập Vĩ bên cạnh, ánh mắt trừng hung dữ đến mức nào.

Đứa con trai ngốc nghếch của ông ! là một thùng cơm!

"Đại thiếu gia, đây là tài liệu cần."

A Hoa tẩu ôm tài liệu và b.út, đến bàn ăn, hai tay đưa cho Tạ Lan Chi.

Tạ Lan Chi nhận lấy, lướt vài cái đặt mặt Tần Xu.

"A Xu, em xem một chút, vấn đề gì thì ký tên."

Tần Xu mở tài liệu , nghi hoặc hỏi: "Thứ gì ? Tại bắt em ký tên?"

Sau khi rõ nội dung tài liệu, cô ngớ .

"Quách gia đến Vân Quyến đầu tư?!"

Ngón tay thon dài trắng trẻo của Tạ Lan Chi, xoay xoay cây b.út máy đắt tiền, nhẹ nhàng bâng quơ :

"Quách gia là tỷ phú Hương Cảng, đầu bày tỏ thái độ, mới thể kéo theo các thương nhân giàu khác tiến Vân Quyến."

Tần Xu chằm chằm con đầu tư khổng lồ tài liệu, thổn thức : "Hai tỷ, là quá nhiều ?"

Tạ Lan Chi trầm ngâm : " ít, cho nên cần quyết định cổ phần cao nhất ký tên đồng ý, mới thể chính thức thực thi."

Tần Xu chằm chằm phương án kế hoạch chi tiết tài liệu, ẩn ý của Tạ Lan Chi.

Vài giây , cô đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt kinh ngạc chằm chằm Tạ Lan Chi.

"Anh... Lời ý gì?"

Tạ Lan Chi đặt cây b.út máy tay Tần Xu, giọng ngậm dịu dàng : "A Xu, 60% cổ phần của Quách gia đều tên em, em là cổ đông lớn nhất, sở hữu quyền quyết định cao nhất, Quách gia đến Vân Quyến đầu tư , còn xem ý của em."

Đồng t.ử đáy mắt Tần Xu đột nhiên chấn động, mặt lộ biểu cảm mờ mịt.

Hai bố con Điền gia cũng trợn mắt há hốc mồm, há hốc miệng.

Không khí chìm trạng thái ngưng trệ kỳ dị.

Tần Xu nửa ngày mới tìm giọng của : "Ý của là, em bây giờ giá trị bản hàng chục tỷ đô la Mỹ?"

đang mơ chứ?!

Đây chính là độ cao mà kiếp cô nỗ lực cả đời mới đạt !

Sống một đời, ở cái thời đại vật tư thiếu thốn, điều kiện sống gian khổ , chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi cô bước lên đỉnh cao nhân sinh?

Tạ Lan Chi mím môi khẽ, nắn bóp bàn tay nhỏ bé của Tần Xu, đôi môi mỏng khẽ mở: "A Xu, thể cưới em, là phúc khí lớn nhất đời của , sẽ dốc hết khả năng, đem tài phú và vinh quang của chia sẻ cùng em, đây đều là những thứ em đáng nhận."

Nhận đáp án chính xác của Tần Xu, đáy mắt b.ắ.n một tia sáng kích động ch.ói lọi.

hề từ chối kiểu bộ tịch, mà nhào thẳng lên Tạ Lan Chi.

"Chồng ơi! Anh quá! Em yêu c.h.ế.t mất!"

Tạ Lan Chi cho cô là tài phú vàng rực rỡ, đạo lý từ chối ngoài cửa!

Tần Xu vui mừng đến mức hận thể múa tay múa chân, đều tràn ngập thở vui sướng.

Tạ Lan Chi cẩn thận từng li từng tí ôm lòng, giọng điệu ẩn chứa sự lo lắng.

"A Xu, cẩn thận đứa bé trong bụng."

Cô ôm cổ , tiếng vui vẻ : "Chúng khỏe mạnh lắm, sẽ bất kỳ vấn đề gì !"

tiền !

nhiều nhiều tiền!

Là tài phú mà kiếp khi c.h.ế.t cô sở hữu.

Nhân sinh quả nhiên là đường tắt! Cái đùi to Tạ Lan Chi , cô quả nhiên ôm đúng !

Tần Xu tươi rạng rỡ, sự vui vẻ phát từ nội tâm, một nữa cảm nhận cái đùi của Tạ Lan Chi to đến mức nào.

Cô đột nhiên buông gáy Tạ Lan Chi .

"Chụt——"

Sườn mặt đường nét hảo của Tạ Lan Chi, Tần Xu hôn mạnh một cái.

"Chồng ơi tuyệt quá!"

"Em đột nhiên phát hiện, hình như em thích hơn cả thích tiền !"

Tạ Lan Chi tận hưởng sự mật của Tần Xu, nhẹ nhàng vuốt ve khóe mắt vương ý của cô: "Em vui là ."

Anh hề cảm thấy lời của Tần Xu vấn đề gì, hai bố con Điền gia mà khóe môi giật giật liên tục.

Hóa , thứ Tần Xu yêu nhất vẫn là tiền!

Tạ thái t.ử gia dâng hai tay tài phú của Quách gia lên, kết quả đổi là địa vị ngang hàng với tiền.

Bọn họ là nên đồng tình với Tạ Lan Chi, đến nay vẫn lấy lòng vui vẻ của vợ.

Hay là khâm phục Tần Xu một cô gái nông thôn, chỉ dễ dàng nắm thóp Tạ thái t.ử gia, còn dỗ dành đến mức moi t.i.m moi phổi.

Tạ Lan Chi ôm cô vợ nhỏ trong lòng, phần bụng áp sát bụng bầu của Tần Xu, cảm nhận t.h.a.i động của hai đứa trẻ.

Đáy mắt xẹt qua một tia nhu tình, định gì đó, nhận hai ánh mắt cảm giác tồn tại mãnh liệt, v.út một cái ngẩng đầu lên.

Tạ Lan Chi ánh mắt u ám đ.â.m về phía hai bố con Điền gia, đôi mắt lạnh lẽo lóe lên vài phần cảnh cáo bạc bẽo vô thanh.

Điền Lập Vĩ cứng đờ, động tác cực nhanh đỡ con trai dậy, hai im lặng lên tiếng về phía phòng khách.

Tạ Lan Chi theo bóng lưng rời của bọn họ, xoa xoa tóc gáy Tần Xu.

"A Xu, ký tên ?"

Tần Xu ghé sát tai , trêu chọc : "Đây đều là tiền của em, em ký tên thì ?"

Tạ Lan Chi nhướng mày, dịu dàng cưng chiều : "Vậy thì ký, để chồng của Tiền Lệ Na là Lê Hồng Diễm, còn con trai của thuyền vương Đỗ tam thiếu Đỗ Nghị đến Vân Quyến đầu tư ."

Tần Xu hừ nhẹ một tiếng: "Thế ! Chúng đầu tiên ăn cua, giành lấy tiên cơ chia một chén canh ở Vân Quyến!"

Tiền vẫn là kiếm túi , mới cảm giác an hơn.

Tần Xu tay cầm b.út máy, bàn tay nhỏ bé vung lên, ký tên lên bản đầu tư.

 

 

Loading...