(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 346: Tạ Thái Tử Gia: Thần Phục Dưới Váy Em
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:03:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lúc hai đang quấn quýt rời, tình ý .
Cửa phòng bệnh đẩy .
Điền Lập Vĩ xách theo túi lớn túi nhỏ bước , thấy đôi vợ chồng trẻ giường bệnh đang ôm c.h.ặ.t lấy , hôn say đắm, ông lập tức đầu .
“ thấy gì hết! Hai cứ tiếp tục, tiếp tục ——”
Điền Lập Vĩ đoạt cửa bỏ chạy, nửa đường nhắm mắt , dùng phận từng trải khuyên nhủ:
“Phó Bí thư Tạ, đây nhịn khổ sở, nhưng cháu dâu mới sinh con xong, gì cũng kiềm chế một chút, cô bây giờ vẫn thể chuyện đó …”
Ông nháy mắt hiệu với Tạ Lan Chi: “Chuyện đó, hiểu chứ?”
“Hơn nữa là đàn ông, nỗi đau sinh nở của phụ nữ , nếu thật sự nhịn thì tự dùng tay giải quyết , ngàn vạn đừng hành hạ vợ .”
Cái quái gì thế !
Khó khăn lắm Tạ Lan Chi mới trải nghiệm Tần Xu chủ động hiến hôn, quấy rầy khiến sắc mặt xanh mét.
Anh dùng ánh mắt hung ác lườm Điền Lập Vĩ, ánh mắt lạnh lẽo bức , như thể g.i.ế.c .
Điền Lập Vĩ rùng một cái: “Chuyện đó, còn chút việc, đây!”
Ông xếp đống túi lớn túi nhỏ tay góc tường trong phòng, ba chân bốn cẳng chuồn mất.
“Phụt——!”
Tần Xu nhịn bật , nắn nắn khuôn mặt lạnh lùng nghiêm túc của Tạ Lan Chi.
“Nghe thấy , đấy, đừng lúc nào cũng bắt nạt em!”
Tạ Lan Chi véo eo Tần Xu một cái, nghiêng ghé sát tai cô.
Chỉ thấy giọng đầy trêu chọc của : “Vài ngày nữa, sẽ cho em thế nào là bắt nạt thực sự.”
Tai Tần Xu chợt đỏ bừng, đẩy đẩy Tạ Lan Chi.
“Đừng quậy nữa, còn sớm lắm.”
Cô dường như quên mất lời ngông cuồng của Tạ Lan Chi khi dùng tuổi thọ để cứu cô đây, trái tim đang run rẩy.
Xong !
Con sói đói khát, bắt đầu l.i.ế.m móng vuốt, chuẩn ăn thịt !
Tạ Lan Chi nhịn , nhẹ nhàng b.úng trán Tần Xu: “Trêu em thôi, dưỡng sức cho , mấy ngày ở bên các con nhiều một chút, vài ngày nữa sẽ đưa Nghiễn Tây và Mặc Bắc về Kinh Thị .”
Sắc hồng mặt Tần Xu phai : “Nhanh ?!”
Cô còn kịp quen với hai đứa con, sắp đưa , nhất thời chút thể chấp nhận .
Tạ Lan Chi sự lưu luyến của Tần Xu, nắn nắn dái tai đang ửng đỏ của cô, hờ hững :
“Nếu em nỡ, thì cùng con về Kinh Thị, đợi chuyện bên Vân Quyến giải quyết xong xuôi, con em về.”
Tần Xu chớp chớp mắt, cố ý tỏ vẻ hiểu hỏi: “Tại về?”
“…” Tạ Lan Chi.
Phó Bí thư Tạ vốn nỡ xa vợ hiền con ngoan, thấy câu , suýt chút nữa thì phun một ngụm m.á.u.
Tại về?
Đương nhiên là vì, đêm khuya gối chiếc khó ngủ.
Vợ con đề huề, từ xưa đến nay, đều là cuộc sống lý tưởng của từ bậc quyền quý cho đến dân thường.
Tạ Lan Chi đè nén sự buồn bực trong lòng, nhịn b.úng trán Tần Xu.
“Đồ vô lương tâm, đương nhiên là nỡ xa em !”
Tần Xu ôm lấy cái trán đau ngứa, giả vờ tức giận : “Anh nhẹ tay thôi, gõ đau em !”
Thần sắc Tạ Lan Chi trở nên căng thẳng, luống cuống tay chân kéo tay Tần Xu.
“Để xem đỏ ? Là kiểm soát lực, xin em.”
Tần Xu thuận thế nhào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn săn chắc của đàn ông, run rẩy cả : “Hahaha… Trêu thôi, ai bảo lúc nào cũng bắt nạt em!”
Cô giống như một con hồ ly nhỏ gỡ gạc một ván, ánh mắt tràn ngập ý giảo hoạt.
Động tác của Tạ Lan Chi khựng , vợ bé nhỏ đang tỏa thở vui vẻ, nhất thời phản ứng kịp.
Một lúc lâu , bàn tay đang buông thõng giữa trung của , từ từ đặt lên eo của Tần Xu.
“Đã là của bốn đứa con , mà vẫn còn tinh quái như .”
Bàn tay Tần Xu cách một lớp quần áo, vẽ vòng tròn n.g.ự.c Tạ Lan Chi, còn cố ý tiến gần khu vực cấm địa, khiến Tạ Lan Chi luôn trong trạng thái căng thẳng.
Chỉ cô kiêu ngạo hừ lạnh : “Mẹ của bốn đứa con thì chứ?”
“Em mới 21 tuổi, nếu kết hôn với , em vẫn là cô công chúa nhỏ nũng nịu của bố !”
Tạ Lan Chi tận mắt chứng kiến sự kính trọng và tín nhiệm của nhà họ Tần dành cho Tần Xu, cũng như sự yêu thương che chở của bố vợ và vợ.
Về điều , thể phản bác, ôm lấy hình mềm mại của Tần Xu, ghé sát tai cô khẽ.
“A Xu của chúng bản vẫn còn là một đứa trẻ, em chỉ là công chúa nhỏ của nhà họ Tần, mà còn là tiểu tổ tông của nhà họ Tạ, mức độ cưng chiều của bốn thằng nhóc thối đều xếp em.”
Hơi thở ấm áp mờ ám phả dái tai, khiến cơ thể Tần Xu rụt , nhiệt độ mặt bừng bừng tăng lên.
Lại giọng điệu dịu dàng ngậm như dỗ trẻ con của Tạ Lan Chi.
Tần Xu chỉ cảm thấy sức nóng mặt, bắt đầu nhanh ch.óng lan tận mang tai.
Cô chọc chọc trái tim đàn ông, nơi cấm kỵ nhất, hiện rõ qua lớp áo sơ mi.
“Anh đừng nữa, như em đang cố tình gây sự .”
Tạ Lan Chi hít sâu một ngụm khí lạnh, đôi mắt dịu dàng quyến luyến, tỏa ánh sáng u tối thấy đáy.
Anh nắm c.h.ặ.t lấy tay Tần Xu, giọng khàn khàn: “A Xu, đừng chạm lung tung!”
“Chậc——” Tần Xu khẽ chậc lưỡi, rũ mắt đ.á.n.h giá chiếc thắt lưng đang căng cứng của Tạ Lan Chi, trêu chọc : “Tạ thiếu, , chút tự chủ cũng , hôm qua lúc thấy Y Đằng Tuệ Tử, cô quyến rũ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-346-ta-thai-tu-gia-than-phuc-duoi-vay-em.html.]
Mặc dù tận mắt thấy sự quyến rũ của Y Đằng Tuệ Tử, Tần Xu cũng thể tưởng tượng phụ nữ đó chắc chắn .
Khuôn mặt thanh tú nhã nhặn đang nhẫn nhịn của Tạ Lan Chi lộ vài phần bất đắc dĩ, nhạt giọng :
“A Xu, em thể nghi ngờ sự chung thủy của đối với cuộc hôn nhân , đối với em.”
Đầu ngón tay của bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của Tần Xu nhẹ nhàng gãi gãi mu bàn tay Tạ Lan Chi, duyên hỏi: “Nhìn thấy khuôn mặt đó của Y Đằng Tuệ Tử, chút cảm giác nào ?”
Tạ Lan Chi cần suy nghĩ đáp: “Không kỹ, quá.”
“Anh ai cơ?!”
Tần Xu trợn tròn mắt, dùng ánh mắt hung dữ trừng Tạ Lan Chi.
“Cô dùng khuôn mặt của em, cô , đang chê em ?”
Khuôn mặt lạnh lùng cao ngạo của Tạ Lan Chi lộ vẻ vô tội, vô cùng chân thành : “Cô thật sự , thể so sánh với em .”
Tần Xu chớp chớp mắt: “... Anh còn !”
Cô giơ tay lên, đẩy Tạ Lan Chi đang ôm c.h.ặ.t lấy .
“Chê em , tìm ! Mau !”
Tạ Lan Chi thấy Tần Xu tức giận, trong lòng luống cuống, khóe mắt vô tình thấy ý nơi đáy mắt cô, liền nha đầu bắt đầu nghịch ngợm .
Bàn tay to lớn đang đặt ở eo Tần Xu của , kéo về phía eo bụng , ôm Tần Xu giống như ôm một đứa trẻ.
“Ngoan, đừng giận, những vỏ bọc xinh thì nhan nhản, dung nhan của A Xu là nhất thế giới, linh hồn cũng là vạn mới một.”
“Linh hồn của Y Đằng Tuệ T.ử dơ bẩn chịu nổi, vấy bẩn khuôn mặt của em, vỏ bọc đến mấy cũng thể che đậy sự xí của cô .”
Tần Xu xong trong lòng cảm động, nhưng ngoài mặt thể hiện , kiêu ngạo : “Dẻo miệng.”
Tạ Lan Chi: “Từng chữ đều là thật lòng.”
Tần Xu ngước lên , híp mắt hỏi: “Vậy nếu một ngày em hủy dung, đến mức bố cũng nhận , còn cảm thấy linh hồn em vạn mới một ?”
Tạ Lan Chi vuốt ve khuôn mặt trắng trẻo mịn màng của Tần Xu, giọng trầm: “Có! Trong lòng , em vĩnh viễn là nhất!”
Một câu , chứa đựng sự nghiêm túc và kiên định.
Tần Xu mỉm cho qua, nắn nắn khuôn mặt tuấn mỹ của Tạ Lan Chi: “Cái miệng của sinh là để dỗ dành khác ? Vừa mở miệng là lời ý , đổi là những cô gái nhỏ trải sự đời, lừa một cái là dính ngay.”
Tạ Lan Chi hỏi: “Vậy A Xu lừa ?”
Tần Xu qua loa đáp: “Sắp , thêm vài câu dễ nữa, em mê mẩn đến mức choáng váng, sớm muộn gì cũng ngày em cam tâm tình nguyện thần phục ống quần tây của .”
Tạ Lan Chi nửa đùa nửa thật : “A Xu sắt đá hơn , sớm thần phục váy thạch lựu của em .”
Tần Xu mặt , dám đối diện với sự thâm tình nơi đáy mắt Tạ Lan Chi, hờn dỗi : “Anh tém tém , em mà nổi hết cả da gà đây .”
Tạ Lan Chi liếc sắc mặt e thẹn của Tần Xu, xoa xoa tóc cô.
“Không trêu em nữa, dậy đ.á.n.h răng rửa mặt , bảo A Hoa tẩu bưng bữa sáng .”
“Vâng——”
Tần Xu xuống giường, ngoài cửa truyền đến một giọng quen thuộc.
“Ây da! Ai gửi nhiều đồ thế , trông vẻ rẻ .”
Tạ phu nhân xách hộp thức ăn ở cửa, đ.á.n.h giá đống túi lớn túi nhỏ quà cáp chất ở góc tường.
Tạ Lan Chi đỡ Tần Xu về phía nhà vệ sinh, nhạt giọng : “Là Điền Lập Vĩ.”
Nụ mặt Tạ phu nhân thu , bĩu môi ghét bỏ : “Đồ gió chiều nào che chiều , đây là vội vàng đến cảm ơn A Xu đây mà.”
Còn cảm ơn chuyện gì, ba đều hiểu rõ trong lòng.
Xem , sức khỏe của Điền Khải chuyển biến , nếu Điền Lập Vĩ - luôn coi Tạ Lan Chi là kẻ thù chính trị - sẽ vội vàng đến bệnh viện tặng quà.
Tạ phu nhân gọi: “A Quyền, xử lý hết đống đồ , d.ư.ợ.c liệu thì giữ cho A Xu, những đồ ăn thức uống khác các tự xem mà giải quyết.”
Quyền thúc dẫn bước phòng bệnh, xách hết đồ ngoài.
Tạ phu nhân xách hộp thức ăn, đến bàn ăn, cao giọng gọi: “A Xu, bày thức ăn bàn , lát nữa con ăn lúc còn nóng nhé.”
“Con !”
Giọng trong trẻo say đắm lòng của Tần Xu, cách cánh cửa truyền ngoài.
Tạ phu nhân đầu liếc Tạ Lan Chi đang tựa tường cửa nhà vệ sinh với tư thế lười biếng, tùy ý.
“Con trai, đợi A Xu ăn no , phần còn con ăn hai miếng lót , , ở đây .”
Sắc mặt Tạ Lan Chi cứng , ánh mắt oán hận Tạ mẫu.
“Bây giờ con lưu lạc đến mức, ăn cơm thừa canh cặn ?”
Tạ phu nhân vén lọn tóc xõa bên tai, hề lay chuyển : “Con cứ đủ , đây đều là bữa ăn dinh dưỡng A Hoa tẩu cho A Xu từ lúc trời còn sáng, tốn mấy tiếng đồng hồ đấy, cho con ăn một miếng là lắm .”
Tạ Lan Chi mím môi, giọng điệu trầm thấp: “Trước khi bốn thằng nhóc thối, cơm nước A Hoa tẩu đều là của một con.”
Tạ phu nhân nghiêm mặt : “Bây giờ khác xưa , con là bốn đứa con trai , học cách trưởng thành .”
Đây là vấn đề trưởng thành ?
Rõ ràng là đang bài xích !
Lúc Tạ mẫu lấy bát đũa, Tạ Lan Chi đặc biệt trẻ con mà trợn trắng mắt.
Khóe môi Tạ phu nhân nở nụ , tự lẩm bẩm: “Mình pha sữa bột cho Nghiễn Nghiễn và Mặc Mặc đây, hai tiểu gia hỏa háu ăn lắm, một đêm cho ăn mấy , ngoan đáng yêu…”
Tạ Lan Chi mà trong lòng tức giận, trong ánh mắt thêm vài phần nghiến răng nghiến lợi.
Bốn thằng nhóc thối, sinh cướp sự chú ý của tất cả , trở thành tiểu tổ tông trong nhà!
Nếu quản giáo cho từ nhỏ.
Sau chúng thể leo lên đầu bố như mất!