(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 361: Muốn Mồ Yên Mả Đẹp?

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:03:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô Ta Xứng Sao!

A Mộc Đề đầu , qua khe cửa rộng bằng hai ngón tay, thấy cảnh tượng trong phòng.

Tạ Lan Chi một tay ôm eo Tần Xu, tài liệu bàn việc gạt rơi lả tả xuống đất.

Mái tóc dài như lụa của Tần Xu, xõa tung mặt bàn gỗ đàn hương sẫm màu, tựa như một bức phong cảnh tuyệt .

Thái t.ử gia họ Tạ luôn thể hiện sự ôn nhuận cao quý, nay rũ mắt xuống, đầu ngón tay miết qua khóe mắt ửng đỏ của Tần Xu, trong lúc cô nửa đẩy nửa hờn dỗi.

Đường nét khuôn mặt nghiêm túc nhã nhặn của Tạ Lan Chi, dịu dàng như nước, rướn tiến sát về phía Tần Xu...

“Tạ...”

Âm cuối vỡ vụn, nhấn chìm trong thở hòa quyện.

Hơi thở của A Mộc Đề nghẹn , khó hiểu khắc sâu cảnh tượng trong tâm trí.

Cậu thể thừa nhận, Tạ Lan Chi và Tần Xu thật sự là một cặp trời sinh.

Một phúc hắc như sói, một giảo hoạt như hồ ly, dung mạo cả hai đều thuộc hàng thượng thừa, tính cách bù trừ cho , cũng là kỳ phùng địch thủ.

Trên đời , lẽ ai phù hợp với họ hơn nữa.

Trong văn phòng.

Tạ Lan Chi chuyện vượt quá giới hạn, chỉ là bắt nạt Tần Xu t.h.ả.m, hôn đến mức thần trí rõ, sắp thở nổi nữa .

“Xuy——”

Tần Xu để vài vết xước cổ Tạ Lan Chi, mới gọi về lý trí mất kiểm soát của .

Tần Xu thở dốc lên án: “Anh mưu sát em đúng ?”

Cô há miệng thở hổn hển, giọng cũng đang run rẩy.

Đáy mắt Tạ Lan Chi xẹt qua sự ảo não, mặt lộ biểu cảm áy náy, giọng khàn đến mức hình thù gì: “A Xu, xin ——”

Thực , vẫn để tâm.

Để tâm đến những lời bịa đặt của Tần Bảo Châu, để tâm đến việc Tần Xu và Dương Vân Xuyên bốn đứa con.

Tần Xu cũng chính miệng thừa nhận, chỉ một đàn ông là Dương Vân Xuyên.

Dựa chứ?!

Một A Xu như , tên ch.ó má Dương Vân Xuyên đó dựa !

Nếu thật sự kiếp , Tạ Lan Chi thầm nghi hoặc trong lòng đang ở ?

Anh thể nào mặc kệ Tần Xu, gả cho tên khốn Dương Vân Xuyên đó!

Tạ Lan Chi sự ghen tuông nơi đáy mắt , hóa thành từng ngọn lửa giận dữ cuộn trào lệ khí, phảng phất như thiêu rụi thành tro bụi.

Tần Xu thấy, giả vờ như , một chuyện cô vẫn suy nghĩ kỹ.

Cô nhấc chân đá đá bắp chân Tạ Lan Chi, nặng nhẹ, giống như đang trêu ghẹo.

“Lần như nữa, em suýt c.h.ế.t ngất đấy.”

“Được——” Tạ Lan Chi cất giọng nhẹ đáp lời, bế Tần Xu từ bàn việc xuống: “Chúng về nhà.”

Hai tay trong tay ngoài, lúc ngang qua sô pha, thấy tiếng ngáy ngủ.

Tần Xu thấy đang sô pha, khuôn mặt vốn hồng hào của cô, phủ thêm một tầng đỏ ửng.

“Trời đất! Suýt chút nữa quên mất, ở đây còn một sống sờ sờ!”

Đừng là cô, ngay cả Tạ Lan Chi cũng quên mất sự tồn tại của Điền Khải, cái tên oan gia .

“A Xu, trong bát canh uống bỏ thứ gì ?”

Tần Xu thành thật : “Thuốc thể khiến ngủ li bì ba ngày ba đêm.”

Tạ Lan Chi lộ vẻ hiểu, bất đắc dĩ may mắn : “Biết ngay là em bỏ trốn mà, tâm thật tàn nhẫn, may mà uống bát canh đó.”

Tần Xu chột dám tiếp lời, bước đến bên cạnh Điền Khải, đá một cái để trút giận.

“Tên khốn kiếp nhỏ bé! Đáng đời uống bát canh hạ t.h.u.ố.c!”

Tần Xu đó Tạ Lan Chi cám dỗ, chuyện thể , nhờ ơn Điền Khải, một trải nghiệm khác biệt.

Cô vì kích thích do hoảng sợ, ngất xỉu một cách hoành tráng.

Chuyện , tuyệt đối là lịch sử đen tối của Tần Xu, đá Điền Khải hai cái cũng hả giận.

Tạ Lan Chi dung túng cảnh , ý định ngăn cản.

Tần Xu đá xong, cơn giận trong lòng cũng theo đó mà phát tiết, rướn bắt mạch cho Điền Khải.

Cô lấy một viên t.h.u.ố.c nhét miệng Điền Khải, trở bên cạnh Tạ Lan Chi.

“Đi thôi, về nhà——”

Hai rời khỏi tòa nhà văn phòng Ủy ban Quận, sai thông báo cho Điền Lập Vĩ, bảo ông đừng quên đưa Điền Khải rời .

Điền Khải tiếp theo sẽ ngủ li bì ba ngày ba đêm, Tần Xu tìm sẵn lý do —— Thuốc mới nghiên cứu, thể giảm cơn nghiện t.h.u.ố.c của Điền Khải.

Ba ngày , Điền Khải tỉnh , cơn nghiện t.h.u.ố.c hành hạ thể xác và tinh thần sẽ biến mất.

Điều khiến Điền Lập Vĩ kích động thôi, gọi một cuộc điện thoại đến điện thoại cục gạch của Tạ Lan Chi, một tràng lời cảm ân đái đức với Tần Xu, chỉ thiếu nước quỳ xuống dập đầu cảm tạ.

Tạ Lan Chi mà tâm trạng bực bội, trực tiếp cúp máy.

Đêm đó.

Tần Xu chỉ ăn tôm hùm Úc, cá mú, Phật nhảy tường, mà còn yến sào hấp đường phèn.

A Hoa tẩu hổ là đầu bếp chuyên nghiệp, tay nghề nấu ăn chê , chỉ một chữ —— Tuyệt!

Tần Xu ăn no uống say, tâm mãn ý túc xong, thì đến lượt cô ăn.

theo nghĩa đen.

Tần Xu cho dù ngày nào cũng tắm t.h.u.ố.c, thì vẫn đang trong thời gian ở cữ.

Tạ Lan Chi chừng mực đến bước cuối cùng, chỉ là thưởng thức làn da lạnh lẽo như ngọc trong tay, sự ghen tuông lâu ngày tan trong lòng, cùng với vọng niệm tan từ ban ngày, khiến Tần Xu chịu một phen khổ sở.

Đêm khuya.

Hai yên tĩnh, ôm ngủ chung giường, cơn buồn ngủ mơ màng, sắp sửa hẹn hò với Chu Công.

“Rầm rầm rầm——”

Cửa phòng đập ầm ầm, âm thanh đinh tai nhức óc.

Tần Xu đang ngủ say rùng một cái, đột nhiên bò dậy từ giường, theo bản năng tư thế phòng ngự.

Tạ Lan Chi đang bên mép giường chuẩn xuống đất, thu hết một loạt hành động của Tần Xu mắt, mặt lộ sự ngỡ ngàng và đau lòng.

Tần Xu đang bất an, cảm xúc cũng đang ở trạng thái cực kỳ cảnh giác, định.

Đã trải qua nguy hiểm như thế nào, mới khiến cô ngay cả khi ngủ cũng đề phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-361-muon-mo-yen-ma-dep.html.]

Lý trí Tần Xu nhanh ch.óng hồi phục, va đôi mắt đen chứa đầy sự đau lòng và thương xót của Tạ Lan Chi.

Cơ thể căng cứng của cô đột nhiên thả lỏng, tư thế lười biếng tựa đầu giường, giọng điệu nhàn nhạt hỏi: “Ai đang đập cửa ?”

“Không rõ, ngoài xem .”

Tạ Lan Chi dậy xuống đất, vòng qua đầu giường đến bên cạnh Tần Xu, kéo chăn đắp lên cơ thể mảnh vải che của cô.

“Nửa đêm trời lạnh, em đắp nhiều một chút, cẩn thận kẻo cảm lạnh.”

Tần Xu xoa xoa mi tâm, tâm trạng chút bực bội : “Ừm, ngoài xem là ai đến.”

Những việc Tần Bảo Châu , vẫn ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của cô.

Cuộc sống yên ba năm qua, khiến cô suýt chút nữa quên mất, cảm giác căng thẳng trải qua ở kiếp .

Tạ Lan Chi sâu Tần Xu một cái, ngoài.

Không bao lâu .

Tần Xu thấy bên ngoài truyền đến âm thanh lộn xộn và quen thuộc.

“Tần Xu ? gặp Tần Xu!”

“Thím la hét cái gì, giờ A Xu chắc chắn đang ngủ !”

“Hai im hết cho ! Nửa đêm nửa hôm cũng sợ ồn ào đến khác, còn chê đủ mất mặt !”

Là giọng của chú hai Tần Kiến Dân, thím hai Triệu Nhị Nữu, Lục thúc công Tần gia.

Tần Xu lấy tốc độ nhanh nhất vớt lấy chiếc váy ngủ vò nát, nhăn nhúm ở cuối giường, lấy một chiếc áo sơ mi của Tạ Lan Chi khoác lên .

mở cửa phòng, thấy giọng trầm tĩnh mất sự ôn hòa của Tạ Lan Chi.

“Mọi xuống uống ngụm nước , cháu gọi A Xu.”

Tần Xu bước khỏi phòng, giọng điệu vui : “Cháu . Có chuyện gì thể đợi đến sáng mai , cũng xem bây giờ là mấy giờ !”

Đôi mắt thanh lãnh nhiệt độ của cô, nhẹ nhàng quét ba đang sô pha.

Sắc mặt bảo dưỡng khá của Lục thúc công xanh mét, vẻ như chọc tức nhẹ.

Sắc mặt chú hai Tần và Triệu Nhị Nữu cũng lắm, hai mắt hai vợ chồng đỏ hoe, bao trùm bởi bầu khí bi thương.

“Bịch——”

Triệu Nhị Nữu thấy Tần Xu, bịch một tiếng quỳ xuống đất.

“A Xu! Thím cầu xin cháu, cầu xin cháu cho thím an táng Bảo Châu!”

Tần Xu nhíu c.h.ặ.t mày, giọng điệu càng thêm lạnh lẽo: “Thím an táng con gái , thì liên quan gì đến cháu, ngày gạch tên Tần Bảo Châu khỏi gia phả, cháu , cô c.h.ế.t mộ tổ Tần gia.”

Triệu Nhị Nữu lóc lắc đầu: “Bảo Châu chôn ở mộ tổ Tần gia, thím thành di nguyện của con bé, chôn con bé ở ngọn núi phía nhà chúng , cách mộ tổ xa gần, cũng coi như là mồ yên mả .”

“Di nguyện?” Tần Xu lẩm bẩm c.ắ.n chữ nhẹ.

Trực giác mách bảo cô chuyện vấn đề, bất động thanh sắc đ.á.n.h giá chú hai và thím hai.

Đống lộn xộn mà Tần Bảo Châu để , thật sự khiến hận đến ngứa răng, là suýt chút nữa khiến cô và Tạ Lan Chi tuyệt giao, nay giở trò gì nữa.

Muốn chôn ở núi để mồ yên mả ?

xứng !

Lúc , Lục thúc công lên tiếng: “A Xu, Bảo Châu tuy gạch tên khỏi gia phả, nhưng con bé cũng coi như là Thôn Ngọc Sơn, chôn ở mộ tổ Tần gia, chôn ở núi cũng gì đáng ngại.”

, dân làng Thôn Ngọc Sơn, cũng sẽ sắp xếp phần mộ ở vị trí núi .

Tần Xu gì, vẫn đang chằm chằm chú hai thím hai, đến mức ánh mắt hai né tránh, mặt bò đầy sự chột .

Trong lòng cô dâng lên sự nghi ngờ, lẽ nào Tần Bảo Châu còn để hậu chiêu gì?

Quan tài của các đời truyền nhân trong mộ tổ Tần gia, đều biến thành mộ gió, khiến cô một suy đoán nào đó.

“Cháu cũng đến mức tuyệt tình như , xem sắp xếp .”

Tần Xu lười biếng ngáp một cái, đồng ý cho chôn Tần Bảo Châu ở núi .

Triệu Nhị Nữu thấy lời , kích động đến mức nước mắt lưng tròng, dập đầu mấy cái với Tần Xu.

“Cảm ơn, A Xu, cảm ơn cháu!”

Đáy mắt Tần Xu chợt lóe lên tinh quang, lúc Triệu Nhị Nữu dập đầu, hình nhanh nhẹn tránh .

Lục thúc công dậy, đảm bảo với Tần Xu: “Những việc Tần Bảo Châu lúc sinh thời khiến gia tộc chịu nhục nhã, Tần gia sẽ tổ chức tang lễ lớn cho con bé, tối nay chúng về, sẽ an táng ngay trong đêm.”

Tần Xu thần sắc lạnh nhạt, vẫn là câu đó: “Tùy sắp xếp.”

Sau khi nhận cái gật đầu của cô, ba Lục thúc công, chú hai Tần, Triệu Nhị Nữu, đến cũng vội vã cũng vội vã.

Tần Xu tại chỗ, chằm chằm cánh cửa đóng kín rơi trầm tư.

Tần Bảo Châu rốt cuộc gì?

Tạ Lan Chi kéo chiếc áo sơ mi Tần Xu xuống, giọng điệu rối rắm : “A Xu, chiếc áo bẩn , đừng mặc nữa.”

“Hửm?” Tần Xu thần sắc mờ mịt đầu : “Anh gì cơ?”

Tạ Lan Chi dáng vẻ lơ đãng của cô, giọng bất đắc dĩ lặp một nữa.

“Anh áo bẩn , em đừng mặc nữa.”

“Bẩn ở ?”

Tần Xu cúi đầu kiểm tra, vì tay áo sơ mi dài, tay cô đang nắm lấy cổ tay áo.

Tạ Lan Chi trả lời, chằm chằm bàn tay đang nắm cổ tay áo của cô, sự rối rắm mặt càng thêm rõ ràng.

Anh , Tần Xu cũng nhạy bén phát hiện .

Chất vải mềm mại ngày thường, hôm nay cảm giác chạm dường như giống.

Cô buông ống tay áo trong lòng bàn tay , thấy cổ tay áo bẩn, vết tích khô khốc hiện rõ mồn một.

“Tạ Lan Chi!”

Sắc mặt Tần Xu biến đổi, cao giọng gầm lên.

Động tác của Tạ Lan Chi nhanh chậm, giúp cô cởi áo sơ mi : “Anh lấy cho em cái khác.”

Tần Xu chằm chằm bàn tay thon dài rõ khớp xương mắt, đầu quả tim khống chế mà run rẩy.

Chính là đôi bàn tay , dường như một ma lực nào đó, còn lạt mềm buộc c.h.ặ.t.

Khiến cô ban ngày ở văn phòng, nếm trải thế nào là sống bằng c.h.ế.t, c.h.ế.t cũng xong.

Tạ Lan Chi từ một tay mơ lột xác đến nay, ăn mặn, hai bàn tay đều thể đếm , cũng lấy nhiều thủ đoạn hoa dạng như .

Tạ Lan Chi Tần Xu chỉ khứu giác nhạy bén, mà còn một chút bệnh sạch sẽ về mặt tâm lý, xách chiếc áo sơ mi chuẩn hủy thi diệt tích.

Phía truyền đến giọng bình tĩnh của Tần Xu: “Tạ Lan Chi, em về Thôn Ngọc Sơn, bây giờ xuất phát ngay.”

 

 

Loading...