(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 366: Tần Xu Đã Qua Cái Tuổi Phải Dùng Kẹo Để Dỗ Rồi!

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:03:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Tú Phân thấy lời của Suzuki Mika, nơi đáy mắt xẹt qua một tia bất đắc dĩ và chán ghét.

đồng tình liếc Tần Xu, bước đến bên cạnh Suzuki Mika: “Không bạn, chỉ là bạn học tiểu học, cô tên là Tần Xu, chúng nhiều năm gặp .”

Khuôn mặt thanh thuần của Suzuki Mika, nở nụ đáng yêu, ánh mắt chằm chằm Tần Xu, mang theo vài phần dò xét và địch ý.

“Ồ, là ?”

Suzuki Mika nở nụ ngọt ngào mặt, đưa tay về phía Tần Xu.

“Hóa cô là bạn học của A Phân, đầu gặp mặt, tên là Suzuki Mika.”

Tần Xu rũ mắt bàn tay nhỏ bé mắt, mặt lộ nụ đầy ẩn ý.

“Suzuki? Cái họ khá đặc biệt đấy, cô là gốc Nhật ?”

ý định bắt tay, từ trong xương tủy tỏa sự kiêu ngạo bẩm sinh.

Ánh mắt Suzuki Mika tối , như chuyện gì thu tay về, giọng nũng nịu: “ , bố là ông chủ của Tập đoàn Đông Lăng.”

Khóe môi đỏ mọng của Tần Xu khẽ nhếch, nhạt giọng : “Đông Lăng? Chưa từng .”

Đôi lông mày thanh tú kẻ vẽ tỉ mỉ của Suzuki Mika nhíu , nhận sự khinh thường của Tần Xu đối với .

giả vờ vô ý hỏi: “Trước đây chúng từng gặp ?”

Tần Xu đón lấy sự dò xét nơi đáy mắt Suzuki Mika, nhướng mày khẽ: “ cần quen ?”

Một câu hỏi ngược , phát huy triệt để sự kiêu ngạo khắc sâu trong xương tủy của cô, dường như Suzuki Mika đối với cô mà , chỉ là một nhân vật nhỏ bé đáng nhắc tới.

Khoan hãy Suzuki Mika tức giận như thế nào, Tần Tú Phân xong suýt chút nữa nhảy lên vỗ tay.

Tần Xu quả thực quá ngầu !

Đã những lời cô luôn !

Tập đoàn Đông Lăng vẫn thực lực, cắm rễ ở Vân Quyến hàng chục năm, dựa kỹ thuật y tế chuyên môn, dân Vân Quyến săn đón.

Mặc dù giá t.h.u.ố.c của họ, đắt hơn nhiều so với y tế địa phương, nhưng quả thực là t.h.u.ố.c đến bệnh trừ, còn thấy hiệu quả nhanh.

Sự ngoan ngoãn nơi đáy mắt Suzuki Mika tan biến, đó là sự tức giận, gắt gao chằm chằm Tần Xu đang nghịch viên ngọc mỡ cừu.

Người phụ nữ ?

Tại địch ý và ác ý lớn như đối với cô .

Còn khí thế cao cao tại thượng trong xương tủy của Tần Xu, phảng phất như coi cô là ch.ó mèo mà đối xử.

“Xin hỏi, là vị khách quý nào trấn điếm chi bảo của tiệm chúng ?”

Đột nhiên, một giọng nam ôn hòa hòa nhã vang lên.

Tần Xu vuốt ve viên ngọc mỡ cừu trong tay, đầu ông chủ nhân viên cửa hàng dẫn đến.

Ông chủ thoạt khá trẻ, hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, lớn lên cũng tệ, thiên về kiểu tiểu sinh mặt hoa da phấn ở hậu thế.

Tần Xu mím môi khẽ, phong khinh vân đạm : “Là , những viên ngọc thạch ưng ý đó lấy hết, ông chủ thể bớt chút ?”

Mẫn Chí Hoa ánh mắt đầy kinh diễm đ.á.n.h giá Tần Xu

Thiếu nữ chỉ dung mạo xuất chúng, mà ngay cả khí chất cũng độc đáo đến mức khiến sáng mắt lên.

Ý nơi đáy mắt sâu thêm vài phần, giọng càng thêm dịu dàng: “Cô gái ánh mắt , chỉ là những viên ngọc thạch cô ưng ý, đều là những viên đắt nhất trong tiệm , cô chắc chắn lấy hết chứ?”

Tần Xu giọng dịu dàng, vô cùng bá đạo : “Anh giá .”

Mẫn Chí Hoa lập tức giá, rũ mắt chằm chằm viên ngọc mỡ cừu trong tay cô: “Hay là chúng một chút, viên ngọc mỡ cừu tay cô, giá của nó là hai vạn tám ngàn tám.”

“Xuy——”

Vì sự xuất hiện của ông chủ, những tiến lên xem náo nhiệt, phát tiếng hít thở lạnh.

Viên ngọc mỡ cừu trong tay Tần Xu, cũng chỉ to bằng ngón tay cái, đòi hai vạn tám ngàn tám!

Có những cho dù đập nồi bán sắt, cũng mua nổi!

Tần Xu lông mày cũng nhíu một cái, đặt viên ngọc mỡ cừu về chỗ cũ.

“Ồ, lấy viên .”

Hành động lọt mắt , tưởng rằng Tần Xu mức giá Mẫn Chí Hoa đưa cho hoảng sợ.

Thực chất, viên ngọc mỡ cừu Tần Xu đặt , chất lượng vẫn khá , cảm giác chạm ôn nhuận, chất ngọc mịn màng như mỡ đông.

Chỉ là nó hàng thượng hạng, một vạn tệ cũng đáng, Mẫn Chí Hoa báo giá cao .

Quan trọng nhất là, sương mù màu trắng của viên ngọc mỡ cừu ít đến đáng thương, đối với Tần Xu mà tác dụng gì lớn.

“Viên ngọc lấy!”

Suzuki Mika ở bên cạnh, dường như tìm cách đả kích Tần Xu, kịp chờ đợi mà lên tiếng.

Lời , Tần Xu phảng phất như kẻ ngốc, liếc Suzuki Mika một cái.

Ông chủ tiệm ngọc thạch Mẫn Chí Hoa cũng nhướng mày, ánh mắt Suzuki Mika, giống như kẻ ngốc nhiều tiền.

Anh mỉm hỏi: “Khách hàng chắc chắn mua? Tiệm ngọc thạch của chúng một quy củ bất thành văn, mua đứt bán đoạn, trả đổi.”

Suzuki Mika thấy đàn ông tuấn mỹ trai như Mẫn Chí Hoa, ánh mắt dịu dàng , sắc mặt ửng đỏ.

cúi đầu, cố ý để lộ chiếc cổ thiên nga ưu mỹ, nhẹ nhàng mở miệng.

“Ông chủ yên tâm, mua thì sẽ trả , giống như một bộ tịch, tiền còn đến đây giả đại gia.”

Lời đầy ẩn ý , chỉ thiếu nước chỉ thẳng mũi Tần Xu mà —— Cô chính là một kẻ nghèo kiết xác!

Những thích xem náo nhiệt đ.á.n.h giá Tần Xu, ý mà hùa theo.

“Cô gái, cô tiền còn đến giả đại gia kìa.”

Người sợ náo nhiệt đủ lớn, trong lời còn mang theo ý mong đợi.

Tần Xu ánh mắt sắc bén ngưng thị Suzuki Mika, giọng thanh lãnh: “Giả đại gia thì đến mức, dù tiền mang theo, cũng đủ để mua những thứ .”

Suzuki Mika vẻ mặt đầy áy náy, mang dáng vẻ hoảng loạn thôi, giọng điệu gấp gáp vô tội.

“Tần Xu, những lời cô, thể cô hiểu ngành đồ cổ , nhiều ăn mặc bảnh bao, nhưng lưng thật sự tiền.

Họ chỉ là đến phố đồ cổ nhặt nhạnh đồ rẻ, cô tuy tuổi còn nhỏ, thoạt giống như nhiều tiền, nhưng tin cô cố ý.”

Nghe xem những lời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-366-tan-xu-da-qua-cai-tuoi-phai-dung-keo-de-do-roi.html.]

Một mùi xanh bạch liên hoa nồng nặc!

Tần Xu híp mắt, khẩy : “Cô và vốn quen , bớt quản chuyện của , ngược là cô, mua ngọc thì mau trả tiền , đừng lỡ việc mua đồ tiếp theo.”

Bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t chiếc túi xách của Suzuki Mika siết c.h.ặ.t, thầm c.ắ.n răng, da mặt của Tần Xu cái đồ quỷ nghèo quá dày !

Hôm nay cô đến chỉ để chọn một đôi khuyên tai, xả giận, mới nhất thời bốc đồng hô giá.

Tần Xu chậm rãi hỏi: “Sao? Cô đổi ý? Hay là tiền để mua?”

Bị đặt lên đống lửa nướng, Suzuki Mika hít sâu một , lập tức lấy từ trong túi xách ba cọc tiền mặt.

“Ông chủ, đây là ba vạn tệ!”

Tần Tú Phân thấy cô thật sự mua ngọc, vội vàng tiến lên ngăn cản: “Mỹ Hương tiểu thư, tiền là...”

“Cô ngậm miệng !”

Sắc mặt Suzuki Mika trầm xuống, ánh mắt nham hiểm đ.â.m về phía Tần Tú Phân, ý vị cảnh cáo nồng đậm.

Tần Tú Phân hèn nhát ngậm miệng , nghĩ đến hậu quả khi ông chủ tức giận, trong lòng dâng lên sự hả hê.

Hừ!

Ngậm miệng thì ngậm miệng!

Đến lúc đó xem ai ăn roi, hành hạ cho một trận trò!

Mẫn Chí Hoa nhận tiền, báo giá khống cao gấp đôi chẳng qua cũng chỉ là đang thăm dò Tần Xu.

cô tuổi còn quá nhỏ, thoạt còn trưởng thành, cũng giống như chủ nhân khả năng mua ngọc thạch.

Mẫn Chí Hoa suy cho cùng cũng là ăn, tiền dâng tận cửa, tự nhiên là nhận .

“Chúc mừng tiểu thư ngọc , , đưa khách thanh toán.”

Nhân viên cửa hàng lập tức bước tới, thần thái nịnh nọt : “Quý khách, mời theo ——”

Suzuki Mika thần thái ngoan ngoãn thanh thuần đáng yêu, nhưng lời cao cao tại thượng: “Một hòn đá mà thôi, đáng để đích , A Phân, cô theo vị tiểu ca thanh toán.”

“Vâng, đại tiểu thư.”

Tần Tú Phân nhận lấy ba cọc tiền, theo nhân viên cửa hàng.

giống như một hầu, tư thế thấp hèn, tôn lên phận cao quý của Suzuki Mika.

Mọi thấy cảnh tượng , ánh mắt dò xét đ.á.n.h giá Suzuki Mika, thầm nghi hoặc trong lòng đây là đại tiểu thư nhà nào.

Tần Xu lạnh lùng cảnh , đột nhiên lên tiếng: “Ông chủ, bây giờ thể bắt đầu việc ăn của chúng ?”

Mẫn Chí Hoa bán một viên ngọc thạch với giá cao gấp đôi, tâm trạng đang .

Nghe thấy Tần Xu vẫn mua ngọc, khỏi mỉm khuyên nhủ: “Cô gái, thấy cô vẫn trưởng thành, là về nhà , ngọc thạch ở chỗ chúng để cho trẻ con chơi .”

Mấy đàn ông mấy nổi bật ẩn trong đám đông, thấy lời , khóe môi khẽ co giật.

Thiếu phu nhân trưởng thành ! Còn là của bốn đứa con nữa!

Nghe thấy lời của Mẫn Chí Hoa, Tần Xu bực buồn , đôi mắt trừng đàn ông: “Anh từ là trẻ con? mua đồ, chỉ việc bán là , lề mề chậm chạp, tiền dâng tận cửa cũng cần, ngốc ?”

Mẫn Chí Hoa thấy Tần Xu lớn lên xinh , cũng hợp nhãn duyên, nên định lừa cô, trong lòng cũng cảm thấy cô lẽ tiền.

Nào ngờ, một mảnh lòng coi như lòng lang thú!

Anh khá buồn ngưng thị Tần Xu: “Được, cô mua , tổng cộng là một trăm hai mươi vạn.”

Những vây xem thấy báo giá, trực tiếp nổ tung.

“Trời đất! Hơn một trăm vạn, ăn cướp ?”

“Ông chủ Mẫn, cô bé mua gì ? Không là mua tiệm của chứ?”

“Cô gái, khuyên một câu, mau , đồ trong tiệm thứ cô thể chơi .”

“Ông chủ Mẫn bao nhiêu tuổi , còn trêu chọc một cô bé, đừng sợ nữa, trong túi kẹo ? Có cần mua cho mấy viên ?”

Nghe những lời bàn tán trêu chọc ồn ào xung quanh, mặt Tần Xu đen .

Cô là trưởng thành!

Đã qua cái tuổi dùng kẹo để dỗ !

Suzuki Mika thấy báo giá, ánh mắt lóe lên, ánh mắt đồng tình Tần Xu.

“Tần Xu, cô vẫn nên mau , đừng ở đây trò nữa, nơi là nơi những kẻ nghèo... gia như cô chơi .”

Chữ nghèo đó của cô , rõ ràng là cố ý.

Cố ý cao giọng để tất cả thấy, cố ý dừng đổi cách khác.

Tần Xu buồn nôn đến mức chịu nổi, lạnh lùng liếc Suzuki Mika: “ và cô ?”

Suzuki Mika thần sắc sững sờ, tủi : “Cô và A Phân nhà là bạn, cũng là cho cô.”

Tần Xu lạnh : “ và A Phân của cô cũng .”

Nơi đáy mắt Suzuki Mika xẹt qua một tia sáng, càng thêm tủi vô tội : “ các là bạn học ?”

Biết Tần Xu và một hầu nhỏ là bạn, ánh mắt cô lập tức đổi.

nỡ để cô trò ở đây, thấp giọng khuyên nhủ: “Cô gái, bên ngoài còn những thứ khác ho, nếu cô dẫn cô xem.”

Một cô gái xinh như , bắt nạt, đúng là khiến đành lòng.

Những khác cũng hùa theo: “Dạo nhặt nhạnh đồ rẻ ở sạp hàng vỉa hè, bỏ hai trăm tệ mua hàng thật, tại chỗ tăng giá gấp hơn một trăm , cô gái là đến đó thử vận may xem.”

Một phụ nữ trung niên ăn mặc nghiêm túc thời thượng, cũng lên tiếng.

“Nếu cô tin họ, dẫn cô qua đó xem.”

Tần Xu ngờ những xem náo nhiệt nữa, ngược còn sợ cô trò bắt nạt, trong lòng chỉ cảm thấy buồn .

Suzuki Mika tức giận đến mức sắc mặt dữ tợn, nơi đáy mắt lóe lên sự ghen tị.

Tại nhiều như , đều đang giúp đỡ phụ nữ !

nghiến răng hàm , giọng nũng nịu, cũng hùa theo khuyên nhủ:

“Tần Xu, cô vẫn nên mau , đừng ở đây để chê .”

 

 

Loading...