(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 383: Sưu Tập Vợ, Trăm Tám Mươi Người Cũng Không Chê Nhiều

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:04:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ phu nhân sờ mặt con dâu, đầu oán trách Tạ Lan Chi.

“Thằng nhóc thối, sớm đến muộn đến, đến đúng lúc !”

Tạ Lan Chi vịn vai Tạ xoay , đẩy bà về phía đối diện hành lang: “Cái mặt của , đáng sợ quá, mau về phòng rửa , con đưa A Xu xuống lầu gặp .”

Tạ phu nhân chau mày: “Con hiểu thời trang hả, cái gọi là mặt nạ, là đồ xa xỉ bán chạy ở nước ngoài đấy! Tối nay vợ con cũng đắp mặt nạ, con mặt nó thử xem!”

“…” Sắc mặt Tạ Lan Chi cứng đờ, thoáng qua biến mất.

Anh đầu Tần Xu đang trêu chọc, dịu dàng : “A Xu dù đắp mặt nạ màu đen, cũng thấy đáng sợ.”

“Có vợ quên , thế thái suy đồi, lòng như xưa mà!”

Trong mắt Tạ phu nhân điểm xuyết nụ nhàn nhạt, miệng thì châm chọc sự tiêu chuẩn kép của Tạ Lan Chi.

Tạ Lan Chi vịn vai bà đẩy về phía : “Mẹ mau về phòng , để bố thưởng thức kiệt tác của , bố mới là thưởng thức .”

“Hừ…”

Tạ phu nhân kiêu ngạo hừ một tiếng, về phòng tìm Tạ phụ tìm an ủi.

Dưới lầu.

Tạ Lan Chi đưa Tần Xu đến ban công, ở bàn dài đều lượt dậy.

“Chị dâu, chúc mừng năm mới!”

“Em dâu, năm mới lành…”

Tần Xu Tạ Lan Chi ôm, nở nụ dịu dàng đúng mực, gật đầu với : “Chúc chư vị năm mới lành, ngày lễ như ý.”

Chử Liên Anh là ồn ào nhất, bưng ly rượu về phía Tần Xu.

“Chị dâu nhỏ, cuối cùng chị cũng đến , mau mời ghế !”

Anh mặc kệ ánh mắt lạnh lùng của Tạ Lan Chi, mời Tần Xu ghế chính, đối mặt với , hắng giọng.

“Mọi đều cả nhỉ, và Ni Ni kết hôn mấy năm con, là chị dâu nhỏ chữa khỏi cho, giúp con trai! Chị chỉ là bà cô nhỏ sinh cho nhà họ Tạ bốn tiểu tổ tông, mà còn là đại công thần của nhà họ Chử chúng .

Hôm nay xin bày tỏ thái độ mặt , bất cứ khi nào Lan ca và chị dâu nhỏ cần đến, nhà họ Chử nhất định phụ sự ủy thác, dốc lực, hộ tống bảo vệ!”

Mặt đỏ bừng như uống say, nhưng những lời khiến mặt rơi im lặng.

Tạ Lan Chi tựa tường ban công, ánh mắt sâu thẳm Chử Liên Anh, nụ mặt cũng thu vài phần.

Những mặt đều là tinh tường, lập tức ngửi thấy hành vi của Chử Liên Anh, đây là công khai về một phía.

Thấy Thích lão một hai năm nữa sẽ về hưu, bên quả thực nên hoạt động .

“Chử tiểu gia phát biểu xong , đến lượt .”

Liễu Sanh, toát khí chất của một công t.ử ăn chơi, cũng lên tiếng.

Khóe môi cong lên một đường cong bất cần, nhưng giọng trong trẻo ấm áp: “Mạng của là do Lan ca moi từ xác máy bay, là chị dâu nhỏ vượt đường xa đến Hương Cảng, kéo về từ quỷ môn quan.

Ý của cũng gần giống Chử tiểu gia, bất kể xa bao nhiêu, lên cao bao nhiêu, chỉ cần Lan ca và chị dâu nhỏ cần đến, nhà họ Liễu lên núi đao xuống biển lửa cũng từ!”

Chử Liên Anh quản lý đội đặc chủng tinh nhuệ của Kinh thị, và Liễu Sanh, sự việc ở Hương Cảng nhảy liền hai cấp lên thượng tá, đều bày tỏ thái độ, đây rõ ràng là tín hiệu về một phía.

Mãnh hổ cạn, hùng ưng , cùng với Tạ Lan Chi bước chốn quan trường thành tựu.

Ba đại gia tộc hợp — đây là nhắm đến Ngự Phủ, tranh đoạt đỉnh cao!

Trong lúc thất thần, Thích Minh Uy ở góc với tư thế tao nhã, giơ ly rượu trong tay về phía Tần Xu.

“Em dâu, gặp , ly rượu kính em.”

Anh ngửa đầu uống cạn rượu mạnh, tự rót một ly.

“Ly mặt gia đình kính em, họ nhờ với em một tiếng cảm ơn, cảm ơn em cứu , để tính kế đến c.h.ế.t, cũng giữ thể diện an trở về.”

Nói , uống cạn ly rượu, khuôn mặt trắng lạnh nhanh ch.óng ửng lên một vệt đỏ.

Thích Minh Uy rót ly rượu thứ ba, khuôn mặt hồng hào nở nụ , nháy mắt trái với Tần Xu.

Anh với giọng nghiêm túc: “Ly thứ ba , mặt ông cả kính chị dâu nhỏ.”

“Hít…!”

Ban công yên tĩnh vang lên tiếng hít khí lạnh của .

Ông cả của Thích Minh Uy, chính là Thích lão đang ở Ngự Phủ!

Thích Minh Uy với giọng ấm áp: “Ông cả nhờ xin chị dâu nhỏ một suất, đợi khi ông về hưu, còn sống thêm vài năm, xem ngày Hoa Hạ chúng phục hưng, còn ràng buộc khắp nơi nữa!”

Suất?

Mọi mà tê cả da đầu!

Thích lão đang xin suất, rõ ràng là đang bày tỏ thái độ với nhà họ Tạ.

Nếu ông lão về phía nhà họ Tạ, thể mở miệng xin Tần Xu một suất.

Một năm chỉ ba suất, thử hỏi, ai mà thêm một mạng?

Đôi mắt trong veo lạnh lùng của Tần Xu quét qua Chử Liên Anh, Liễu Sanh, Thích Minh Uy, cảm thấy đầu óc đủ dùng.

Nếu cô hiểu sai, những đang thể hiện thiện chí với cô ? Chỉ là dường như còn ẩn chứa điều gì đó sâu xa hơn, cô tạm thời thể xác định .

Thấy ánh mắt của đều tập trung , Tần Xu đè nén sự khó chịu trong lòng.

Cô bình tĩnh Thích Minh Uy: “Anh chuyển lời đến Thích lão, suất thì , bất kỳ vấn đề gì cứ đến tìm bất cứ lúc nào.”

“Cảm ơn em dâu, lời nhất định sẽ chuyển đến ông cả!”

Thích Minh Uy hào sảng uống cạn ly rượu mạnh đầy trong tay.

“Em dâu, uống xong ly rượu , xin phép , tối nay bay về nhà thờ tổ cúng bái.

ở đây chúc và Lan Chi, năm mới ngày càng phát đạt, sự nghiệp thăng tiến, bước bước lên cao!”

Tần Xu bưng ly rượu bàn, dậy nâng nhẹ về phía Thích Minh Uy.

“Được, ly kính .”

hề giả tạo, tư thế hiên ngang, ngửa đầu uống cạn ly rượu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-383-suu-tap-vo-tram-tam-muoi-nguoi-cung-khong-che-nhieu.html.]

Thích Minh Uy thấy , định rót thêm một ly nữa, Tạ Lan Chi bước tới giữ tay .

“Gần , đừng uống nhiều quá lỡ việc.”

Tạ Lan Chi đích tiễn Thích Minh Uy cửa, sắp xếp xe trong nhà đưa .

Trước khi Thích Minh Uy lên xe, đột nhiên hỏi một câu: “Những lời của , là ai dạy ?”

“…” Thích Minh Uy khựng , đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm, thể thấu lòng của Tạ Lan Chi.

Anh gượng: “Không , đó đều là lời thật lòng của .”

Tạ Lan Chi khẩy, giọng điệu trêu chọc: “Cậu thể đại diện cho nhà họ Thích ?”

“…” Thích Minh Uy nghẹn lời.

Anh đảo mắt, thầm nghĩ cần thẳng thắn như .

“Những lời là bố dặn, ông cả đồng ý, nhưng , nhà họ Thích tham gia cuộc tranh quyền của các , lúc ông cả lên nắm quyền, thành viên gia tộc tổn thất nặng nề, chịu nổi biến động nữa.”

Tạ Lan Chi sâu , đôi môi mỏng mấp máy: “Về , gửi lời hỏi thăm chúc Tết đến các bậc trưởng bối nhà họ Thích.”

Thích Minh Uy vịn khung cửa hỏi: “Sao tự ?”

Tạ Lan Chi: “Sợ là thời gian, ngày chắc , mớ hỗn độn để ?”

“…” Thích Minh Uy chặn họng nên lời.

chuyện với nữa, cái miệng của đúng là khó ưa, bực !”

Tạ Lan Chi bóng xe xa, đầu mấy đứa trẻ đang đốt pháo tép, trong mắt lộ một tia hoài niệm.

Khi ban công, phát hiện Tần Xu hòa nhập với .

“Anh em , ba con ngựa , năm khôi thủ , sáu sáu thuận …”

Tần Xu chỉ một đàn ông mặt b.úng sữa, đến thẳng : “Anh thua !”

Người đàn ông mặt b.úng sữa mang chút giọng miền Nam, vẻ mặt ai oán Tần Xu.

“Chị dâu nhỏ, chị chơi ?”

Tần Xu nhướng mày, đích rót rượu cho : “ , nhưng thông minh mà, chơi một !”

Anh mặt b.úng sữa bưng ly rượu đầy, mặt mày ủ rũ: “Lan ca thông minh như , cũng thắng ác như thế…”

“Mau uống ! Anh lắm lời quá!”

Chử Liên Anh bước tới, vịn ly rượu đổ miệng .

“Ưm ưm ưm…”

Anh mặt b.úng sữa rượu văng khắp nơi, đẩy Chử Liên Anh .

“Họ Chử ! liều mạng với !”

Người đàn ông mặt b.úng sữa uống xong rượu, vật lộn với Chử Liên Anh.

“Xem chiêu!”

“Ăn một cước của !”

“Xem hầu t.ử thâu đào!”

“A a a! Cậu chơi …”

Tần Xu hai đùa, ở bên cạnh vui đến mức vỗ tay.

Tạ Lan Chi bước tới nhẹ nhàng ôm eo cô, dịu dàng hỏi: “Vui ?”

Tần Xu đầu, để lộ đôi mắt trong veo như suối nguồn đang : “Vui! Họ chơi thật vui!”

Đám con cháu thế gia , dù lập gia đình , đều như những thiếu niên phóng khoáng, khí vui vẻ khiến tâm trạng cũng trở nên thoải mái.

Tạ Lan Chi Chử Liên Anh võ công mạnh đang nhường, mặt b.úng sữa khống chế, : “Đều là lớn lên từ lúc mặc quần thủng đũng, ai nấy đều như thành niên, trẻ con.”

Liễu Sanh , trêu chọc: “Lan ca! Lời nhận . Các đều kết hôn sinh con , còn độc , tuyệt đối trẻ con bằng các !”

Tạ Lan Chi , chậm rãi : “Không ai thèm, còn tự hào lắm ?”

Liễu Sanh đặc biệt tự hào : “ máy bay chiến đấu vợ!”

Không nghĩ đến điều gì, đến bên cạnh Tạ Lan Chi, xoa xoa tay: “Lan ca, chiến cơ Bạch Ưng mà Bội Kỳ Viện Sĩ nghiên cứu bắt đầu chế tạo , chiếc máy bay chiến đấu bay thử, khi nào cho lái thử?”

“Anh vợ , còn tơ tưởng đến chiến cơ Bạch Ưng?”

“Ha! Sở thích lớn nhất đời của là sưu tập vợ, trăm tám mươi cũng chê nhiều!”

Tạ Lan Chi nhạt: “Đừng nghĩ nữa, chiếc chiến cơ Bạch Ưng đầu tiên trừ khi chiến trường, nếu sẽ khởi động , đợi đến lúc nó chính thức mắt, chắc chắn sẽ phân cho .”

Liễu Sanh thất vọng thấy rõ: “Biết , lúc bay thử đến Kinh thị, tay thử cảm giác .”

“Lan ca! Mau đến uống rượu!”

Chử Liên Anh khi đùa giỡn xong, bưng hai ly rượu tới.

“Chị dâu, Ni Ni nhà nhớ chị lắm, cô lát nữa sẽ đến tìm chị chơi.”

Tần Xu gật đầu : “Lâu gặp cô , cũng khá nhớ.”

Bữa rượu kéo dài một tiếng mới kết thúc, rượu đặc biệt, uống thanh nhẹ, hậu vị cũng dịu dàng, men rượu nhanh ch.óng tan .

Chử Liên Anh đề nghị đ.á.n.h bài đón giao thừa, Tạ Lan Chi gật đầu đồng ý.

Bàn dọn dẹp xong, một đám con cháu thế gia xuất quyền quý, đang nổi lên trong các ngành nghề, lười biếng thoải mái dựa ghế đ.á.n.h bài, thỉnh thoảng nhắc đến những chuyện phiếm ở Kinh thị, kể cho Tạ Lan Chi và Tần Xu .

Chử Liên Anh đ.á.n.h một lá bài, ngập ngừng Tần Xu, đột nhiên mở miệng: “Lan ca, nửa năm , Kinh thị xảy ít chuyện.”

Tạ Lan Chi chằm chằm Chử Liên Anh hai giây, như hỏi: “Ồ? Nói xem.”

Đều là em lớn lên cùng , Chử Liên Anh lên tiếng, Tạ Lan Chi nhận trong lời của ẩn ý.

Chử Liên Anh l.i.ế.m môi, chế giễu : “Khu nhà bên cạnh một thằng khốn nạn, tuổi còn nhỏ giữ trong sạch, chơi c.h.ế.t , nhà bỏ chút tiền dẹp yên.

Thằng nhóc đó cũng yên phận, lâu đua xe phố đ.â.m tàn phế, đ.â.m là t.ử chân truyền của hiệu trưởng đại học Kinh, một cô gái tiền đồ xán lạn, cứ thế cắt đứt tiền đồ…”

 

 

Loading...