(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 390: Con Dâu Nhà Họ Tạ, Tiểu Thần Y Của Khu Tập Thể Kinh Thị
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:04:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khu tập thể quân đội, nhà họ Tạ.
Lúc Tần Xu về đến nhà, cô thấy khắp phòng là già trẻ trai gái, những gương mặt xa lạ ăn mặc giàu thì cũng sang.
“A Xu về !”
Tạ phu nhân đang tiếp khách, thấy Tần Xu liền đích đón.
Tần Xu mỉm : “Mẹ, hôm nay nhà nhiều quá.”
Tạ phu nhân khoác tay cô, nhỏ: “Đa là họ hàng khỏi năm đời, cũng một nhân cơ hội đến cửa nhờ bố con lo liệu công việc, lát nữa dẫn con nhận mặt, họ gì cũng cần để ý.”
Tần Xu ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, con ạ.”
Nửa tiếng , Tần Xu quen với thiếu gia nhà bộ trưởng, phu nhân tướng quân, đại tiểu thư nhà tư trưởng, và một ông lớn đến cửa nhờ vả.
Lúc lên lầu, Tần Xu liếc vị đại công t.ử nhà bộ trưởng .
Vị thiếu gia họ Thi trông vẻ nho nhã, lịch sự, chỉ là giữa hai hàng lông mày lượn lờ một làn sương đen mờ nhạt.
Trên cũng bao trùm một luồng khí tức khó tả, khiến tiếp xúc gần cảm thấy khó chịu trong lòng.
Tần Xu dời tầm mắt, chằm chằm vị trí tim của Thiếu gia Thi, trong mắt lộ vẻ hiểu.
— Thì là sắp c.h.ế.t.
Tần Xu thu hồi ánh mắt, thẳng lên lầu.
“Lan ca! Anh thua !”
Hành lang tầng hai, từ một căn phòng nào đó vang lên giọng quen thuộc, là Chử Liên Anh.
Tần Xu về phía thư phòng đang mở cửa, thong thả bước tới.
Tạ Lan Chi khẽ “chậc” một tiếng: “Thua thì thua, kích động như gì?”
Trong phòng, Chử Liên Anh thần bí ghé sát : “Lan ca, thật , cãi với chị dâu nhỏ ?”
Liễu Sanh đang cầm bài, cùng mấy ấm con nhà thế gia khác đều lộ vẻ mặt hóng chuyện.
Tạ Lan Chi liếc mắt Chử Liên Anh, như : “Cậu thấy con mắt nào của là cãi với A Xu?”
Chử Liên Anh chỉ mắt : “Cả hai mắt đều thấy, bao giờ thua liền năm ván bài, từ lúc về hồi trưa đến giờ cứ lơ đãng, dáng vẻ như mất hồn.
Lan ca của là ai chứ! Nhìn khắp Hoa Hạ đều là nhân vật hàng đầu, danh chấn quân khu Nam Bắc, công lao vô , vinh quang đầy , nghiễm nhiên là binh vương của hai miền Nam Bắc, ý chí và sự tập trung mạnh mẽ, nhưng hôm nay khác, một bộ dạng thất hồn lạc phách, tâm hồn để ở bên ngoài …”
Chử Liên Anh lắc đầu, mặt vẻ tiếc nuối, nhưng đáy mắt lóe lên ý hả hê.
“Hừ!”
Tạ Lan Chi lạnh một tiếng, ném bài trong tay lên bàn.
Anh thả lỏng dựa ghế sô pha, từ cao xuống Chử Liên Anh.
“ thể vì công vụ mà phân tâm ? Mớ hỗn độn ở Vân Quyến còn vất vả hơn ở Lữ đoàn Đặc chiến Long Đình nhiều.”
Chử Liên Anh hì hì: “ , Thích lão coi trọng đặc khu Vân Quyến, đặt kỳ vọng lớn, vất vả cho Lan ca , gánh nặng như đặt lên vai .”
Liễu Sanh xen hỏi: “Lan ca, Vân Quyến nhiều doanh nghiệp nước ngoài, còn nhiều doanh nghiệp Nhật cắm rễ mấy chục năm?”
Vẻ mặt khuôn mặt nho nhã của Tạ Lan Chi biến mất, lạnh lùng đáp một tiếng.
“Vân Quyến cần một cuộc thanh trừng lớn, phần thịt thối rữa tận xương tủy cần dọn dẹp sạch sẽ.”
Liễu Sanh gật đầu: “Anh và chị dâu nhỏ ở Vân Quyến chú ý an , Tết hoàng thất của bọn quỷ lùn lễ tế gì đó, rầm rộ, còn ầm ĩ sang cả các nước khác.”
Tạ Lan Chi lạnh nhạt hỏi: “Tế lễ gì?”
Chử Liên Anh cũng chuyện , khinh thường : “Chính là cúng bái nào đó, nghi lễ gì đó, là cúng bái cái nhà xí Yasukuni của bọn họ.
Báo chí đăng ảnh chụp ở một ngôi chùa nào đó, trông âm u lạnh lẽo, ai nấy mặt mũi đều trang điểm như quỷ.”
Tạ Lan Chi ghi nhớ chuyện trong lòng, gật đầu : “ .”
“Cốc cốc…”
Tần Xu thấy mấy trong phòng đến giờ vẫn phát hiện , liền giơ tay gõ cửa.
“Chị dâu!”
“Chị dâu nhỏ!”
Liễu Sanh, Chử Liên Anh và mấy khác vội vàng dậy.
Tạ Lan Chi dậy về phía Tần Xu: “Cuối cùng cũng về , ăn cơm ?”
Tần Xu mặt đầy tủi : “Chưa, đói bụng quá.”
Tạ Lan Chi dắt tay Tần Xu ngoài, thèm với đám Chử Liên Anh một lời nào.
Chử Liên Anh giật giật khóe môi: “Lan ca cứ thế bỏ mặc chúng ở đây ?”
Liễu Sanh vẻ quen: “Bình thường thôi, dù Lan ca của chúng cũng chỉ một vợ, cưng chiều dỗ dành, cả đời độc .”
Chử Liên Anh bất bình : “Có bồ quên bạn!”
Anh dứt lời, bên ngoài truyền đến một giọng ngọt ngào mật.
“Chử ca ca!”
Mọi đầu , thấy một khuôn mặt b.úp bê ngây thơ, cùng đôi mắt trong veo ngơ ngác.
Ni Ni vẫn dáng vẻ ngây thơ trẻ con như , trong lòng trong mắt đều là Chử Liên Anh.
Chử Liên Anh thấy vợ , khóe môi liền nở nụ rạng rỡ, cả như bay lên.
“Ni Ni, em đến đây? Tìm Tần Xu ? Cô xuống lầu ăn cơm .”
Ni Ni nghiêng đầu ngơ ngác : “Không ạ, em đến tìm Chử ca ca, nhớ .”
Cô ngây thơ thẳng thắn, nhưng Chử Liên Anh đỏ bừng cả mặt.
Anh ho nhẹ một tiếng: “Khụ khụ… Ni Ni, chuyện về nhà .”
Chử Liên Anh dắt tay Ni Ni, chuẩn rời , thì tiếng trêu chọc phía gọi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-390-con-dau-nha-ho-ta-tieu-than-y-cua-khu-tap-the-kinh-thi.html.]
“Chử thiếu gia, đừng vội!”
“Vừa ai , bồ quên bạn?”
“ thấy Chử thiếu gia cũng giống Lan ca, đều là kẻ bồ quên em!”
Chử Liên Anh , nghiêm mặt : “Ni Ni nhà da mặt mỏng, các đừng ở đây trêu chọc lung tung, còn sớm nữa, một bước, các cũng nên gì thì !”
Nói xong, dắt tay vợ nhỏ, vội vàng chuồn mất.
“Ha ha ha ha…”
Trong thư phòng vang lên tiếng rộ.
Chử Liên Anh thấy, nụ mặt càng sâu hơn.
Đám độc trong phòng căn bản , ôm vợ thơm tho mềm mại lòng thoải mái đến mức nào, càng vợ so với em, chính là sự khác biệt giữa trân châu và đất cục.
Tình em gì chứ, còn bằng một nụ ngọt ngào của vợ.
Hôm .
Tần Xu quen đường quen lối đến nhà cô gái mặt tròn, tiến hành châm cứu thứ hai cho Chu Á.
Nói đến cô gái mặt tròn gia thế cũng đơn giản, bố đều là nhà khoa học, việc trong phòng thí nghiệm lòng đất xa xôi của Hoa Hạ, mấy năm mới về nhà một .
Cô gái mặt tròn tên là Phùng Lục Hạ, là t.ử của hiệu trưởng trường Đại học Kinh Thị, Lăng Nhạc.
Tần Xu gõ cửa phòng Phùng Lục Hạ, bên trong truyền đến tiếng bước chân lộn xộn.
Cửa phòng mở , lộ khuôn mặt đỏ bừng vì kích động của Phùng Lục Hạ.
“Chị Tần, chị đến !”
Tần Xu lướt qua Phùng Lục Hạ, thấy một đàn ông trung niên đeo kính gọng đen, khí chất nho nhã, và mấy cô thiếu niên vẻ mặt kích động.
Cô giật trong lòng, nhưng mặt vẫn bình tĩnh hỏi: “Những là?”
Phùng Lục Hạ kéo Tần Xu nhà, giới thiệu từng : “Đây là thầy của em, hiệu trưởng Đại học Kinh Thị, đây là các sư sư tỷ của em, họ đều xem bản thảo chị Tần sửa, đến đây cùng nghiên cứu.
Chị Tần, chị giỏi quá, bản thảo của Á Á chị sửa xong, chúng em cuối cùng đột phá vấn đề công nghệ quang khắc, còn vấn đề vật liệu hiếm của chip…”
Giọng cô kích động, nắm c.h.ặ.t cánh tay Tần Xu, đôi mắt sáng lấp lánh tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Tần Xu đoán phận của hiệu trưởng Lăng, nhưng vẫn giả vờ , ngạc nhiên : “Thì là hiệu trưởng Lăng, chào ngài.”
Lăng Nhạc đ.á.n.h giá Tần Xu dung mạo và khí chất bất phàm mặt, đưa tay .
“Chào đồng chí Tần, cô học trường đại học nào?”
Tần Xu bắt tay Lăng Nhạc một cách hờ hững buông : “ từng học đại học.”
Lời , chỉ Lăng Nhạc, mà cả Phùng Lục Hạ và những khác đều lộ vẻ kinh ngạc.
Tần Xu gật đầu với : “ xem Chu Á , cô cần tiếp tục điều trị.”
Nghĩ đến cảnh của cô học trò Chu Á, khuôn mặt nho nhã của Lăng Nhạc lộ vẻ đau buồn.
“Cảm ơn cô, nếu cô, Chu Á cả đời lẽ xong .”
“Ngài khách sáo quá.”
Tần Xu đẩy cửa phòng ngủ, thấy Chu Á đang dựa giường, lật xem tài liệu bản thảo trong phòng.
Cô thấy rõ quầng thâm mắt Chu Á, đáy mắt đầy những tia m.á.u đỏ.
Sắc mặt Tần Xu trầm xuống: “Tối qua cô ngủ cả đêm?”
Chu Á vẻ mặt lúng túng, chột : “… đau quá ngủ .”
“Bốp!”
Tần Xu bước tới, giật lấy bản thảo tay cô, tiện tay ném lên bàn.
“Rốt cuộc là cô đau ngủ , là kích động ngủ ? Nghiên cứu lúc nào cũng , trân trọng thời gian điều trị nhất, đôi chân của cô cả đời sẽ để di chứng!
Chẳng lẽ cô , lúc nhận giải Nobel, xe lăn lên bục nhận giải ?”
Chu Á, Lăng Nhạc, Phùng Lục Hạ và những khác, khi nhận sự tức giận của Tần Xu, đều hoảng hốt trong lòng.
Nghe câu cuối cùng của Tần Xu, vẻ mặt khỏi cứng đờ.
Chà!
Tần Xu khẩu khí lớn thật!
Bục nhận giải Nobel? Cô coi trọng Chu Á đến ?
Khuôn mặt tái nhợt của Chu Á lộ nụ yếu ớt: “Chị quá coi trọng , hơn nữa cơ chế bình chọn của Nobel nay vẫn bài xích Hoa Hạ.”
Đáy mắt Tần Xu lóe lên vẻ khinh thường: “Họ bài xích là việc của họ, chúng dùng thực lực để chuyện, một khi công nghệ quang khắc giải quyết, vấn đề vật liệu chip giải quyết, công nghệ máy tính tiên tiến đột phá, sẽ lúc họ cầu xin chúng , đến lúc đó giải thưởng dù quỳ cũng trao cho cô!”
Phía truyền đến tiếng hít một lạnh.
Lăng Nhạc, Phùng Lục Hạ và những khác bóng lưng Tần Xu, vẻ mặt càng lúc càng kinh ngạc.
Khẩu khí của cô gái càng lúc càng lớn.
họ hề chút phản cảm nào, thậm chí còn tưởng tượng cảnh các nước khác cầu xin.
Tần Xu mắng Chu Á xong, lấy kim vàng điều trị cho cô, miệng dặn dò: “Hôm nay châm cứu xong, sẽ kê cho cô một đơn t.h.u.ố.c, t.h.u.ố.c thang uống ba một ngày bữa ăn.”
“Mấy ngày nữa rời Kinh Thị, hôm sẽ châm cứu cuối cho cô, đôi chân của cô nhất định dưỡng đủ nửa tháng mới xuống đất , nếu công sức đổ sông đổ bể, cả đời dậy …”
Lăng Nhạc, Phùng Lục Hạ và những khác trơ mắt Tần Xu cắm từng cây kim vàng chân Chu Á.
Đôi chân đó cắm đầy kim vàng chi chít, rùng rợn đáng sợ.
Một bạn học chịu nổi, đầu rời khỏi phòng, phòng khách nghiên cứu bản vẽ thiết kế.
Lăng Nhạc Tần Xu từ xuống , đột ngột hỏi: “Cô là con dâu nhà họ Tạ, vị tiểu thần y của khu tập thể Kinh Thị?”