(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 409: Ba Quẻ Liên Tiếp, Quẻ Nào Cũng Không Có Đường Sống
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:04:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai chữ “ông nội”, truyền tai Tần Xu, kích thích mạnh mẽ đến cô.
Tần Xu dậy xuống giường dép, lao cửa, mở cửa chạy thẳng về phía ngọn núi .
“A Thư! Em ?!”
Tần Hải Duệ em gái tóc tai bù xù rời , thất thần một lúc, vội vàng đuổi theo.
Tần Xu trả lời, ánh mắt kinh hãi hoảng loạn chằm chằm ngọn núi , sắc mặt cũng vì quá kích động mà trở nên trắng bệch méo mó.
Cảnh trong mơ quá rõ ràng, quá chân thực!
Cô chút tin, đó chỉ là một giấc mơ.
Tần Xu thở hổn hển chạy đến thác nước ở ngọn núi , ánh mắt di chuyển quét môi trường xung quanh, ánh mắt dừng tảng đá lớn bên bờ suối.
Mực nước nhấn chìm nửa tảng đá, dòng nước róc rách chảy qua tảng đá, phát âm thanh khiến khó chịu.
Tần Xu loạng choạng lội nước, đến tảng đá, đưa tay mò mẫm thứ gì đó.
“A Thư, trong nước lạnh lắm, em mau lên !”
Tần Hải Duệ đuổi tới, bờ lo lắng gọi.
Tần Xu như thấy, vòng quanh tảng đá một vòng, ở một chỗ lõm sờ thấy một viên sỏi nhỏ.
Cô cầm viên sỏi đưa lên mắt xem, lộ vẻ mặt kinh hãi như trời sắp sập.
Lại thật sự !
Trong giấc mơ của cô, cô thấy rõ ràng trong chỗ lõm của tảng đá, giấu một viên sỏi nhỏ.
Tần Xu trong thực tế, hơn mười năm đến nơi , căn bản tình hình .
Tần Xu cầm viên sỏi tay run run, lẩm bẩm: “Tại như ?”
Nhớ 12 năm tuổi thọ mà ông nội trong mơ, trái tim cô chìm xuống nặng nề.
Đột nhiên, cánh tay Tần Xu kéo .
“Nước suối buổi sáng lạnh buốt xương, em thật sợ lạnh, mau lên đây với !”
Tần Hải Duệ mạnh mẽ kéo tay Tần Xu, lôi về phía bờ.
Tần Xu động theo, đột ngột hỏi: “Anh, nếu một ngày em c.h.ế.t, và bố buồn ?”
Tần Hải Duệ loạng choạng một cái, suýt ngã xuống suối.
Anh đột ngột đầu , ánh mắt hung dữ trừng mắt Tần Xu: “Em bậy gì ! C.h.ế.t ch.óc gì chứ, xui xẻo! Đừng những lời may mắn, mau phỉ phui phui! Lên bờ sờ gỗ !”
Tần Hải Duệ nhanh, động tác chút thô bạo kéo Tần Xu, đưa đến bờ.
Anh nắm tay Tần Xu, ấn lên một cây cổ thụ trăm năm, để xua xui xẻo.
“Em mau phỉ phui phui, nhổ hết những lời may mắn lúc nãy !”
Tần Xu hành vi mê tín của trai, lộ vẻ mặt dở dở , trong lòng chút buồn cảm động.
Cô trẻ con phỉ phui hai tiếng, đôi mắt tít chằm chằm Tần Hải Duệ mặt mày nghiêm túc.
“Anh cả, nếu một ngày em , và bố nhất định sống nhé.”
Tần Hải Duệ trợn tròn mắt, giọng hung dữ: “Em còn !”
Tần Xu cụp mắt, nhẹ giọng : “Tối qua em mơ thấy ông nội, ông em chỉ còn 12 năm tuổi thọ.”
Đối mặt với , cô giấu giếm, dễ dàng giấc mơ tối qua.
Tay Tần Hải Duệ run lên, đồng t.ử trong mắt lập tức giãn , lộ vẻ kinh hãi.
Anh run run môi : “Chỉ là một giấc mơ thôi, mơ đều là ngược !”
Nói thì , nhưng sắc mặt Tần Hải Duệ càng lúc càng khó coi, hai hàng lông mày nhíu đến mức sắp dính .
Tần Xu ngẩng đầu nở nụ rạng rỡ: “Em cũng nghĩ , xem sợ kìa, mặt trắng bệch cả .”
Nụ chạm đến đáy mắt của cô, Tần Hải Duệ thấy rõ ràng, một trái tim ngừng chìm xuống.
Tần Hải Duệ im lặng một lúc lâu, đột nhiên kéo cổ tay Tần Xu, về phía nhà.
“Đi! Từ đường! Chúng gieo giao bôi!”
Tần gia mỗi khi chuyện lớn xảy , đều sẽ gieo giao bôi, hỏi đáp án cho con đường phía .
Và bao giờ sai, thậm chí nhiều giúp gia tộc tránh nguy hiểm, vì Tần thị nhất tộc tin tưởng việc bói toán bằng giao bôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-409-ba-que-lien-tiep-que-nao-cung-khong-co-duong-song.html.]
Hai em đến từ đường, trong tộc canh giữ từ đường, lập tức báo cáo chuyện cho Lục thúc công.
Trong từ đường.
Tần Hải Duệ mồ hôi nhễ nhại, quỳ mặt liệt tổ liệt tông.
“Liệt tổ liệt tông, con xin gieo ba quẻ hỏi về em gái con Tần Xu, thật sự chỉ còn 12 năm tuổi thọ .”
“Xoảng——”
Giao bôi rơi xuống đất, phát tiếng vang giòn tan.
Tần Hải Duệ cúi đầu một cái, sắc mặt lập tức trắng bệch như giấy, còn một giọt m.á.u.
Anh run rẩy nhặt giao bôi lên, giọng định: “Đây mới là quẻ đầu tiên, , , vẫn còn cơ hội…”
Tần Hải Duệ dập đầu bài vị của liệt tổ liệt tông Tần gia, miệng lẩm bẩm.
“Tổ tông ở , phù hộ cho em gái con bình an vô sự, khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.”
Giao bôi trong tay , ném .
Lần , Tần Hải Duệ dám ngay, động tác chậm rãi cúi mắt xuống.
Vẫn là mặt phẳng hướng lên, gọi là—— âm, biểu thị việc thỉnh cầu, là điềm đại hung.
Cánh mũi Tần Hải Duệ phập phồng, thở trở nên dồn dập và định, nửa chật vật bò đất.
“Không thể nào, A Thư là thừa kế của Tần gia, thể xảy chuyện …”
Hai tay run đến mức thành hình, hai miếng giao bôi cũng nhặt lên .
Tần Xu lộ vẻ nỡ, xổm xuống, nhặt giao bôi lên: “Anh cả, gieo nữa, chúng về nhà.”
Tần Hải Duệ giật lấy giao bôi từ tay cô, mặt đầy cố chấp, bướng bỉnh : “Chắc chắn chỗ nào đó sai , còn cuối cùng, chắc chắn sẽ một tia hy vọng!”
Tần Xu thấy sắc mặt đúng, giọng điệu nặng hơn: “Không ! Chúng gieo nữa!”
Sớm , cô chuyện giấc mơ.
12 năm, quá ngắn.
Cô đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới, cam tâm c.h.ế.t .
Nếu để gia đình sự chuẩn tâm lý, Tần Xu chắc chắn sẽ mang chuyện giống như việc trọng sinh, trong quan tài, cho ai .
Tần Hải Duệ ngã bồ đoàn, sự đau buồn và nỡ trong mắt Tần Xu, ném giao bôi trong tay .
Anh dùng hai tay ấn mạnh lên vai Tần Xu, vẻ mặt lạnh lùng, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc hỏi:
“A Thư, em gì ? Em cho , em gì?”
“Người thừa kế của Tần thị bao giờ đoản mệnh như ! Có là Tạ Lan Chi ? Có em gì trao đổi vì ?”
Tần Xu lắc đầu: “Không , còn hiểu em , em ích kỷ, sẽ chuyện ngu ngốc như .”
Cô khẽ cúi đầu, thấy giao bôi ném đất, vẫn là mặt phẳng hướng lên.
Ba bói toán, đều là đại hung!
Tần Xu từ từ nhắm mắt , trong lòng dâng lên cảm giác bất lực.
Cô mở mắt , lộ vẻ mặt quyết đoán, lặng lẽ đổi quẻ đại hung đất.
“A!”
Tần Xu giả vờ kinh ngạc kêu lên một tiếng, trong mắt dâng lên ý .
“Anh cả, mau xem! Lần là quẻ !”
Tần Hải Duệ cúi đầu , phát hiện mặt lồi của giao bôi hướng lên, gọi là—— dương. Biểu thị việc thỉnh cầu, là điềm đại cát.
Anh toe toét , phấn khích : “Anh mà, chắc chắn sẽ một tia hy vọng!”
Cửa từ đường, truyền đến một tiếng quát uy nghiêm: “Từ đường là nơi cho các con hồ đồ, mau ngoài!”
Tần Xu đầu , đối diện với đôi mắt thấu tất cả của Lục thúc công.
Cô cứng , mặt thoáng qua sự hoảng loạn rõ ràng.
“Lục thúc công, ngài đến khi nào ạ?”