(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 410: Ai Đang Chửi Cậu Thế, Chửi Bẩn Thật Đấy!
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:04:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục thúc công dịu giọng: “Vừa mới đến, thấy các con hồ đồ, ngoài hết .”
Tảng đá lớn đè nặng trong lòng Tần Hải Duệ dỡ bỏ, ngây ngô kéo Tần Xu, rời khỏi từ đường uy nghiêm.
Anh hì hì hỏi: “Lục thúc công, hôm nay ngài dậy sớm thế ạ?”
Người trong tộc đều Lục thúc công, bao giờ chú trọng dưỡng sinh.
Ông lão cứ ăn cứ ngủ, thường ngủ đến mặt trời lên cao.
Lục thúc công trừng mắt Tần Hải Duệ một cái, bực bội : “Còn , các con đến từ đường gây rối .”
Tần Hải Duệ chớp mắt : “Ngài ai bậy , con và A Thư đến cúng bái tổ tông, mới thắp hương xong, tin ngài xem lư hương kìa.”
Ánh mắt Lục thúc công lướt qua hai em, thấy sáu nén hương trong lư hương bàn thờ.
Ông vuốt râu, giọng điệu ôn hòa : “Được , chuyện gì, các con về .”
“Vâng, về nhà ăn cơm!”
Tần Hải Duệ kéo cổ tay Tần Xu, vội vã rời .
Lục thúc công bóng lưng hai em xa, bước qua ngưỡng cửa từ đường, đến bồ đoàn, cúi nhặt giao bôi.
“Dị tượng ở ngọn núi , chẳng lẽ là cảnh báo, thừa kế đời của Tần thị, thật sự đoản mệnh?”
Lục thúc công thực đến từ sớm, rõ cuộc đối thoại của hai em.
Ông bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
Dù cũng sống hơn một trăm tuổi, sự kinh hãi trong lòng hề để lộ ngoài.
Từ phía bài vị bên trái, một đàn ông mặc áo vải mồ hôi, mặt trắng bệch như giấy bước .
“Tộc trưởng, cuộc đối thoại của Hải Duệ và A Thư, đáng tin ?”
Người vẫn luôn chịu trách nhiệm quét dọn từ đường, công việc hôm nay còn xong, thấy cuộc đối thoại của em Tần Hải Duệ, Tần Xu.
Lục thúc công ngẩng đầu, đôi mắt sáng ngời và đầy trí tuệ, cảnh cáo về phía đàn ông trung niên.
“Chuyện hôm nay, ngươi ngoài một chữ.”
Người đàn ông gật đầu: “ hiểu.”
Lục thúc công khẽ thở dài, hai tay cầm giao bôi, dứt khoát quỳ xuống bồ đoàn.
“Tiên tổ Tần thị ở , xin hỏi Tần thị nữ Tần Xu, thể bệnh tai, việc thuận lợi ?”
Xoảng một tiếng!
Giao bôi ném .
Lục thúc công cúi đầu một cái, chút hồng hào còn sót mặt, trong nháy mắt biến mất dấu vết.
Người đàn ông trung niên bên cạnh, quẻ đất, sợ đến mức ngã phịch xuống đất.
Giao bôi, gãy.
Đây là đại hung, điềm báo lành!
Tần Xu và Tần Hải Duệ nhà, gặp Tần mẫu đang chuẩn ngoài.
“Sáng sớm, hai đứa chạy , còn định ngoài tìm các con.”
Tần Hải Duệ mở miệng ngay: “Đi dạo một vòng, rèn luyện sức khỏe, cơ thể khỏe mạnh hơn!”
“Cơ thể đến , cũng thấy con dẫn về cho một cô con dâu!” Trong lời của Tần mẫu đầy vẻ ghét bỏ.
Khi bà Tần Xu, ánh mắt trở nên dịu dàng: “A Thư, món bánh phở con thích ăn, còn ớt mới chiên, mau thử !”
“Con đến đây!”
Tần Xu mật khoác tay Tần mẫu, nũng: “Lâu lắm con ăn cơm nấu, nghĩ đến lát nữa , con nỡ chút nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-410-ai-dang-chui-cau-the-chui-ban-that-day.html.]
Tần mẫu cũng mặt đầy nỡ: “Vậy thì đừng nữa, ở thêm một đêm!”
Tần Xu lắc đầu: “Không , về thôi, con còn hai bệnh nhân đang chờ điều trị.”
Tần mẫu: “Không thể để bệnh nhân đến thôn Ngọc Sơn ? Lúc ông nội con còn sống, đều là bệnh nhân tự tìm đến cửa.”
Tần Xu vẻ mặt đổi: “Có một bệnh nhân phận đặc biệt, con sợ đến, ngọn núi của thôn Ngọc Sơn chúng thể san thành bình địa.”
“Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì——!”
Kyle Donald ở thành phố, liên tiếp hắt xì ba cái.
Đồng Phi đối diện, hai chân gác lên bàn, một cách hả hê: “Đây là ai đang c.h.ử.i thế, c.h.ử.i bẩn thật đấy!”
Kyle Donald sụt sịt mũi, dùng khăn tay lau giọt nước long lanh ch.óp mũi, đáp trả,
“ nghi ngờ đang c.h.ử.i trong lòng, Hoa Hạ các là xảo quyệt nhất, chuyện việc đều nửa che nửa đậy!”
Khóe miệng Đồng Phi co giật, khinh thường : “Cậu đừng vu khống khác, đây là quang minh lạc nhất, một câu thôi, vụ ăn ?”
Kyle Donald tiện tay vứt chiếc khăn tay dùng lên bàn, hậm hực : “Không !”
“Phí vận chuyển v.ũ k.h.í đều bắt trả, còn bán với giá thấp hơn 15%, hàng thì tự tiêu thụ nội bộ , cần bỏ tiền ăn với !”
Hai vì một vụ buôn bán v.ũ k.h.í, chuyện gần một tiếng đồng hồ.
Kyle Donald từ nhỏ kinh doanh, đầu tiên gặp một tên Chu Bái Bì như .
Đôi chân đang bắt chéo bàn của Đồng Phi, điều chỉnh lên xuống một chút, nghiêng đầu đ.á.n.h giá Kyle.
“Vậy chúng mỗi bên lùi một bước, giá cả tăng 5%, nửa tháng thấy hàng.”
Mí mắt Kyle Donald giật giật, vẫn là câu đó: “Không !”
Anh điên , mới bỏ tiền ăn!
Nụ mặt Đồng Phi thu , lạnh lùng hừ : “Thôi , đừng tưởng lợi nhuận của là bao nhiêu, lô hàng kiếm ít nhất một phần ba.”
Kyle Donald mặt đỏ tim đập, cong cả mắt: “Trong tay là hàng mới xịn, lo bán , một khi tung tin , giá cao hơn gấp đôi cũng .
Thời buổi , bên chúng đều dùng v.ũ k.h.í để chuyện, giống như các gì cũng lén lén lút lút.”
Đồng Phi đầy vẻ ghét bỏ, suýt nữa tức méo miệng.
Đừng thấy Kyle tuổi còn nhỏ, còn khó đối phó hơn cả những con cáo già.
Đồng Phi dịu giọng, bắt đầu theo con đường tình cảm: “ việc cho bố nuôi của , thỉnh thoảng còn chạy việc vặt cho nuôi của , nể mặt sư thì cũng nể mặt Phật, vụ ăn kiếm ít tiền ?”
Kyle, định c.ắ.n c.h.ế.t ăn thua lỗ, mặt lộ vẻ do dự.
Đồng Phi thấy hy vọng, tiếp tục cố gắng: “Hơn nữa, lô v.ũ k.h.í cần, cũng là vì bố nuôi của .
Họ mới bắt đầu ở Vân Quyến, đám con rùa Nhật Bản yên phận, nếu chuyện gì xảy , đây cũng đồ nghề để xử lý chúng, .”
Đôi mắt xanh nhạt quyến rũ của Kyle khẽ chớp, giọng ồm ồm : “Cậu thể đảm bảo, vận chuyển hàng đến Hoa Hạ, sẽ quân đội của các bắt tại trận, gán cho tội danh gì đó, khiến về ?”
“…” Đồng Phi mặt đầy cạn lời, khóe miệng co giật.
Anh cuối cùng cũng hiểu, tại Kyle vụ .
Đồng Phi đảo mắt: “Thằng nhóc nhà bụng bẩn thỉu thật, ăn với , lấy lắm thuyết âm mưu thế.”
Kyle Donald nhún vai: “Không còn cách nào, sống đến bây giờ đều nhờ sự cẩn thận, nếu sớm tính kế c.h.ế.t .”
Đồng Phi tức đến bật : “Cậu thể yên tâm, nếu tính kế , sẽ cho cơ hội phát hiện.
Nếu tin , bảo Lan ca cấp cho của một giấy chứng nhận, đảm bảo đổ phân lên đầu .”
Kyle Donald ghét bỏ : “ tin , chuyện để nuôi chứng.”