(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 415: Còn Nhìn?
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:05:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Moi Mắt Ngươi Ra!
Xuân ý dần nồng, nhiệt độ dần tăng cao.
Lớp mây đen bao phủ bầu trời Vân Quyến, một tháng, cuối cùng cũng thấy ánh nắng rực rỡ.
Công việc kinh doanh của các doanh nhân Nhật liên tục gặp trở ngại, gia tộc Ito chọn cách cúi đầu.
Đồ điện Quách thị xuất hiện bất ngờ, chỉ chất lượng giá cả chăng, dân dùng cũng thấy hợp lý, các doanh nghiệp Nhật sẽ rút lui khỏi Hoa Hạ.
Công ty d.ư.ợ.c phẩm của gia tộc Ito, cũng vì Khang Càn Y d.ư.ợ.c tên Tần Xu, chọn rút khỏi Hoa Hạ chuyển sang các nước Tây Nam.
Hôm nay là một ngày , Tạ Lan Chi sẽ ký hợp đồng từ bỏ các doanh nghiệp điện t.ử Nhật.
“A Thư, xong , em còn bao lâu nữa?”
Tạ Lan Chi chỉnh tay áo xắn lên, Tần Xu đang soi gương.
“Ngay đây!”
Tần Xu cầm lấy đôi bông tai ngọc trai bàn đeo lên, xách chiếc túi xách bên cạnh, về phía đàn ông mặc bộ đồ Trung Sơn.
Đáy mắt cô lóe lên vẻ kinh diễm, huýt sáo một tiếng: “Xoẹt… chồng hôm nay trai quá!”
Tạ Lan Chi nhướng mày, Tần Xu ăn mặc lộng lẫy từ xuống .
“A Thư cũng kém cạnh, hôm nay em .”
Tần Xu khoác tay đàn ông, tươi : “Đó là tự nhiên, đón con trai đương nhiên xinh một chút, thôi, xuất phát!”
Hôm nay chỉ là ngày Tạ Lan Chi tiễn đám Nhật c.h.ế.t tiệt đó , mà còn là ngày Tạ Thần Nam đến Vân Quyến.
Trong một tháng , Tần Xu chuẩn nhiều.
Cô chuẩn cho Tạ Thần Nam một phòng ngủ, còn cả một căn phòng đầy hàng trăm cuốn y thư truyền ngoài của Tần thị.
Những cuốn y thư , Tần Xu dùng năm năm để thuộc hết.
Tạ Thần Nam ở trung xa vạn dặm, sắp đối mặt với 12 năm ngày tháng khổ cực.
Tòa nhà văn phòng Khu Ủy Đại Viện.
Tần Xu trong xe, một tay chống cằm, chờ Tạ Lan Chi đối phó xong với đám thương nhân Nhật đáng ghét .
“Cót két… cót két…”
Từ ghế lái truyền đến một tràng tiếng cót két giòn tan.
Tần Xu liếc Lang Dã đang ăn, buồn hỏi: “Cậu ăn gì thế, thơm ?”
Lang Dã đưa qua một túi giấy da bò phồng lên: “Đây là bánh quai chèo truyền thống của Tân Thị, giòn tan, càng nhai càng thơm, chị dâu cũng thử .”
Tần Xu đưa tay lấy một cái: “ thử xem.”
“Cót két… cót két…”
Tiếng nhai của một , nhanh biến thành hai .
Nửa tiếng , một túi bánh quai chèo lớn, Lang Dã và Tần Xu ăn hết.
Tần Xu vẫn còn thòm thèm hỏi: “Cái mua ở ? Lát nữa mua cho Thần Thần một ít.”
Đứa trẻ đang trong giai đoạn mọc răng, bánh quai chèo que gặm nướu cũng tồi.
Lang Dã gãi đầu, : “Là của tài xế của khu trưởng Vân Quyến chúng , là Tân Thị, mang đặc sản từ quê lên.”
Tần Xu lau tay: “Cậu hỏi xem cụ thể mua ở tiệm nào, lát nữa nhờ mang về một ít.”
Nếu nhờ tài xế của khu trưởng mang về, đối phương lấy tiền, một chuyện sẽ rõ .
Lang Dã gật đầu: “Lúc đó sẽ hỏi, tiện thể xem còn hàng .”
Ngoài xe, truyền đến một tràng tiếng ồn ào.
Tần Xu qua, phát hiện một đám mặc vest, vóc dáng thấp bé khỏi Khu Ủy Đại Viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-415-con-nhin.html.]
Mấy đầu, miệng đang lẩm bẩm gì, sắc mặt khó coi của họ, chắc lời ý gì.
Tần Xu liếc mắt thấy, Tạ Lan Chi nổi bật như hạc giữa bầy gà, đẩy cửa xe xuống.
Cô giơ tay lên, chuẩn vẫy chào, thấy một đàn ông mập mạp đến bên cạnh Tạ Lan Chi.
Người đàn ông dùng tiếng Hoa vụng về, cứng nhắc : “Tạ thư ký, để đuổi chúng , động thái của Tạ gia các cũng nhỏ, cục diện hiện tại, ngài hài lòng ?”
Tạ Lan Chi mặt biểu cảm xuống đàn ông, hề lay động: “ hài lòng quan trọng, quan trọng là dân Vân Quyến các , cuộc sống vẫn , như là .”
Người đàn ông, cũng chính là phó xã trưởng của Dược phẩm Ito, sắc mặt trầm xuống, dùng giọng điệu uy h.i.ế.p :
“Đây chỉ là tạm thời, Dược phẩm Ito của chúng , cầu đều hoan nghênh, kỹ thuật điện t.ử càng dân khắp nơi thế giới săn đón.
Bây giờ ngài nể nang gì mà chèn ép chúng , sớm muộn cũng ngày sẽ hối hận, đến lúc đó chúng Hoa Hạ, thì khó đấy!”
Tạ Lan Chi khẽ nhếch môi mỉa, giọng vẫn ôn hòa:
“Vậy ? Vậy thì, xin cứ chờ xem.”
Anh dám động thái lớn như , tất nhiên kế sách vẹn .
Còn về việc mời các doanh nghiệp Nhật khó khăn lắm mới đuổi ?
Hừ! Nằm mơ giữa ban ngày!
Tạ Lan Chi bày dáng vẻ dầu muối ăn, ánh mắt của phó xã trưởng như tẩm độc, hung hăng .
Anh huênh hoang : “Thưa ngài, chờ ngày ngài cầu xin chúng !”
“Khẩu khí lớn thật! Mở miệng là như táo bón!”
Phía truyền đến giọng trong trẻo lạnh lùng của một phụ nữ, đầy vẻ mỉa mai, châm chọc thẳng mặt.
Tần Xu bước lên bậc thềm, từng bước đến bên cạnh Tạ Lan Chi, ánh mắt chán ghét chằm chằm phó xã trưởng của Dược phẩm Ito.
Biểu cảm của đàn ông kích động, tức giận : “Cô, cô là tố chất!”
Tần Xu khinh miệt , lạnh liên tục: “Tố chất? Đối với thứ là , cần tố chất!”
Không đợi đàn ông mở miệng, cô tiếp tục: “Người Nhật các định vị chính xác về bản ?”
“Cũng xem là cái thá gì, mặt mày dã tâm lang sói, đáy mắt giấu sự gian trá độc ác!”
“Các ngay cả hình tượng cơ bản để khác tôn trọng cũng , còn ở đây huênh hoang, ai cho các cái mặt đó?”
“Thiên hoàng của các ? Ai mà hoàng thất Nhật Bản chơi trò tiêu hóa nội bộ, cùng tông cùng tộc cũng tha, sinh một đám thiểu năng trí tuệ!”
“Cả nước Nhật Bản các , chính là điển hình của thượng bất chính hạ tắc loạn, là một lũ cá mè một lứa, con gián đáng ghét còn đáng yêu hơn các !”
Tần Xu mắng dùng từ bậy, tốc độ quá nhanh, xung quanh đều thu hút.
Phó xã trưởng hai tay ôm n.g.ự.c, mắt trợn trừng Tần Xu, vẻ mặt như ăn tươi nuốt sống.
“Cô quá đáng lắm ! Quả nhiên, Hoa Hạ là vùng đất man di, các đều là những kẻ man rợ khai hóa!”
Tần Xu sắc mặt trầm xuống, lời toát vẻ hung dữ: “Quá đáng cũng bằng Nhật các ! Sau lưng những chuyện trộm cắp vặt vãnh!
Còn về kẻ man rợ, là chính các , tất cả những gì các đang , đều là truyền thừa của Hoa Hạ !”
Người đàn ông thấy xem ngày càng đông, đáy mắt lóe lên vẻ hoảng loạn rõ rệt.
Anh ngoài mạnh trong yếu gầm nhẹ: “Cô bậy!”
Tần Xu hất cằm, kiêu ngạo chất vấn: “Ngươi dám Hán phương và lượng lớn thảo d.ư.ợ.c của Nhật Bản, đến từ Hoa Hạ?!”
Bây giờ mạng lưới mới bắt đầu phát triển, Hoa Hạ ít , Nhật Bản đăng ký cướp 70% cổ phương của Hoa Hạ, chiếm lĩnh 90% thị trường trung d.ư.ợ.c cầu, nguyên liệu cũng đều đến từ Hoa Hạ.
Phó xã trưởng: “…”
Anh cứng họng, ánh mắt bực bội, oán độc Tần Xu.
Tần Xu hề nể nang, nhếch môi đỏ, uy h.i.ế.p: “Nhìn cái gì mà , còn nữa moi mắt ngươi !”