(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 429: Đếm Ngược Ngày Về Kinh, Tần Xu Ra Tay

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:05:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chị dâu họ nhỏ, bây giờ chị vẫn đang sống xa họ lớn ?”

Tiền Lệ Na khoanh chân ghế sô pha, ôm đĩa trái cây trong lòng, ăn chuyện với Tần Xu.

Hơn một năm nay, Tần Xu luôn đưa Tạ Thần Nam về thôn Ngọc Sơn, ở một mạch là một hai tháng.

Tần Xu liếc xéo Tiền Lệ Na: “Lái xe một tiếng đồng hồ, gọi là sống xa ?”

Tiền Lệ Na lắc đầu thở dài: “Chị hiểu , vợ chồng đến mấy, tối ngủ chung một chăn, tình cảm cũng sẽ nhạt phai thôi.”

Tần Xu nghĩ đến hơn một năm nay, tình cảm Tạ Lan Chi dành cho cô những nhạt phai, mà ngược càng bám hơn.

Mỗi thứ Bảy, Chủ nhật, đàn ông đó đều sẽ đến thôn Ngọc Sơn tìm cô.

Tạ Lan Chi , Tần Xu ba ngày xuống nổi giường.

Tần Xu nhạt giọng : “Lần nữa, vài tháng nữa Tạ Lan Chi sẽ điều về Kinh thị, chị cũng sẽ theo về cùng.”

Tiền Lệ Na mếu máo: “Vậy em gặp chị, chẳng chạy đến Kinh thị ?”

Tần Xu trêu chọc: “Sao? Không nỡ xa chị ?”

Tiền Lệ Na mặt đầy vẻ nỡ: “Không nỡ!”

Tần Xu : “Vậy thì nhân mấy tháng , chơi với em cho thật .”

Tiền Lệ Na hỏi: “Chị ở cùng bọn trẻ ? Không dạy Thần Thần y thuật ?”

Tần Xu lắc đầu : “Dương Dương và Thần Thần học cần chị ở cùng, kiến thức y thuật Thần Thần tiếp thu quá nhanh, cần thư giãn nghỉ ngơi một thời gian, Tam bảo, Tứ bảo A Hoa tẩu và Quyền thúc chăm sóc .”

Vừa lời , Tiền Lệ Na liền nổi hứng.

“Vậy bây giờ chúng ngoài chơi ? Nghe phố đồ cổ dạo náo nhiệt, em xem thử nhặt món hời nào .”

Hai tháng , một tay buôn đồ cổ mua một món đồ sứ Thanh Hoa ở sạp hàng nhỏ phố đồ cổ.

Người đó sang tay bán cho trong nghề, kiếm khoản chênh lệch lên tới vài triệu.

Tiền Lệ Na tuy thiếu tiền, nhưng hứng thú với chuyện , luôn xem thử.

Tần Xu trầm tư một lát, gật đầu : “Được!”

Sắp rời khỏi Vân Quyến , cửa hàng ngọc thạch ở phố đồ cổ cũng nên xử lý một chút.

Cốc Chính Bình thu thập cho cô nhiều ngọc thạch cực phẩm, ngọc thạch khi tiêu hao hết linh khí, vẫn thể bán với giá thấp.

Đáng tiếc, Kinh thị cách Vân Quyến khá xa, Tần Xu cũng thời gian đoái hoài đến cửa hàng ngọc thạch bên .

Phố đồ cổ.

Tiền Lệ Na và Tần Xu con phố đông đúc qua , các sạp hàng nhỏ xung quanh đều đông vây quanh.

Tiền Lệ Na khỏi cảm thán: “Đông quá!”

Tần Xu , thầm nghĩ những đại khái đều ôm tâm lý nhặt món hời mà đến.

Đáng tiếc, ở nơi nhặt món hời, khó như lên trời.

Bất cứ nơi nào một khi xuất hiện bảo bối, đến đầu tiên chắc chắn là dân buôn đồ cổ, chuyên gia thẩm định bảo vật, còn cả những nhà nghiên cứu văn vật nữa.

Thật sự bảo bối , sớm bọn họ thu thập mất .

Cho dù cá lọt lưới, nhãn lực cũng vô duyên nhặt món hời.

Tiền Lệ Na hứng thú với những món hàng nhỏ phố, nhưng cô nàng chỉ xem thôi chứ ý định mua.

Cô nàng bỗng kéo tay Tần Xu, thấp giọng : “Chị dâu họ nhỏ, chiếc hộp trang điểm , em từng thấy trong phòng ông ngoại, giống y hệt, là của hồi môn của bà ngoại, thực nó là một bộ, trong đó một chiếc đặt ở nhà triển lãm Kinh thị, hơn mười năm em còn đích xem qua.”

Tần Xu chằm chằm chiếc hộp trang điểm sạp hàng, là đồ giả mới: “Vậy nên, em mua ?”

Tiền Lệ Na lắc đầu: “Không mua, cái một cái là đồ giả !”

Cô nàng kéo Tần Xu rời khỏi sạp hàng, phàn nàn: “Gì chứ, ở đây cũng là hàng giả, một cái là nhận ngay.”

Tiền Lệ Na là cháu ngoại gái của Quách lão thái gia, thứ gì mà từng thấy qua.

Từ nhỏ tai mắt thấy, đồ cổ là thật giả, vẫn dễ dàng phân biệt .

Tần Xu thấy bộ dạng thất vọng tràn trề của cô nàng, dẫn đến cửa hàng ngọc thạch.

“Đậu Đậu, đây, đến tìm con .”

“Ngụy Thiến Thiến, cô đừng hổ nữa, cô sớm vứt bỏ Đậu Đậu !”

“Anh Bình hu hu hu... Em sớm hối hận , thể tha thứ cho em ?”

Tần Xu cửa hàng ngọc thạch vây kín, thấy giọng phẫn nộ của Cốc Chính Bình vang lên trong đám đông.

Cô kéo Tiền Lệ Na, chen đám đông, phát hiện một đôi nam nữ đang mặt Cốc Chính Bình.

Tần Xu lập tức nhận , đây là vợ cũ và vợ cũ của Cốc Chính Bình - Ngụy Thiến Thiến, Ngụy Chí Dũng.

Năm , Ngụy Chí Dũng còn từng đ.á.n.h Cốc Chính Bình ngay phố.

Ngụy Thiến Thiến ăn mặc giản dị, xổm mặt đất, dang hai tay về phía bé phía Cốc Chính Bình.

“Đậu Đậu, nhớ con lắm, cho ôm một cái ?”

Đậu Đậu bây giờ sắc mặt hồng hào bóng bẩy, sớm thoát khỏi sự hành hạ của bệnh tật, thoạt là một đứa trẻ khỏe mạnh.

Đứa trẻ nắm c.h.ặ.t lấy áo Cốc Chính Bình, ánh mắt lạnh lùng Ngụy Thiến Thiến, dáng vẻ vô cùng thờ ơ.

Ngụy Chí Dũng ở bên cạnh tức giận quát: “Cô mày! Thằng ranh con mày m.á.u lạnh như ?”

Cốc Chính Bình che chở đứa trẻ ở phía , gầm : “Anh quát cái gì mà quát!”

Vẻ tức giận mặt Ngụy Chí Dũng biến mất, chất đầy nụ nịnh nọt: “Em rể, đứa trẻ quá m.á.u lạnh . Chắc chắn là do Thiến Thiến ở bên cạnh nó, và Thiến Thiến tái hôn , hai vợ chồng gì mà qua chứ.”

Cốc Chính Bình hai em mắt, tức giận đến mức sắc mặt tái xanh, buồn nôn chịu nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-429-dem-nguoc-ngay-ve-kinh-tan-xu-ra-tay.html.]

“Các còn hổ ! Năm đó, các ép và Đậu Đậu ngủ ngoài đường, đứa trẻ ốm sốt cao, tìm các vay tiền, đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t, bây giờ vác cái mặt dày , các coi là kẻ ngốc chắc?”

Ánh mắt Ngụy Chí Dũng né tránh, mặt dày : “Em rể, đều là hiểu lầm cả, năm đó Thiến Thiến lừa gạt, bây giờ con bé , tha thứ cho con bé tái hôn . Còn chuyện đ.á.n.h , thực sự là hết cách , lúc đó trong nhà cũng mở nổi nồi, thực sự gom tiền.”

Mẫn Chí Hoa đang xem kịch ở bên cạnh, lạnh thành tiếng: “Họ Ngụy , ở đây lừa gạt ai ! Năm đó em gái bỏ trốn cùng đàn ông khác, cuỗm sạch bộ tiền của Cốc Chính Bình !”

Những khác đang vây xem cũng hùa theo ầm ĩ.

“Cốc Chính Bình đúng là xui xẻo tám đời mới gặp cái thứ tồi tệ như các !”

“Người phụ nữ hổ, bỏ trốn cùng đàn ông khác, bây giờ thấy Cốc Chính Bình phát đạt , bám lấy!”

“Ngụy Thiến Thiến năm đó chỉ cuỗm sạch bộ tiền của Cốc Chính Bình, ngay cả cửa hàng cũng bán , còn cả nhà của bọn họ nữa...”

Tiền Lệ Na kẻ xướng họa, cảnh ngộ của Cốc Chính Bình.

Cô nàng nhíu c.h.ặ.t mày chằm chằm Ngụy Thiến Thiến đang xổm mặt đất.

“Người phụ nữ đầu óc bệnh ?”

Ánh mắt Tần Xu đ.á.n.h giá một vòng Ngụy Thiến Thiến, nở nụ đầy ẩn ý: “ bệnh thật .”

Ngụy Thiến Thiến đang quan sát , quỳ gối chạy đến mặt Cốc Chính Bình, hai tay túm lấy quần .

“Anh Bình, em , em hối hận , em vẫn còn yêu , tha thứ cho em ? Sau em sẽ sống thật với !”

Cốc Chính Bình dùng sức đẩy , chán ghét Ngụy Thiến Thiến.

“Cô cút cho ! Đừng ở đây buồn nôn!”

Ngụy Thiến Thiến đẩy ngã xuống đất, chật vật ngửa đầu, lóc hỏi: “Anh thực sự nhẫn tâm như ?”

Cốc Chính Bình hề lay động, mỉa mai : “ nhẫn tâm? Cô xem đang cái gì ?”

Ngụy Thiến Thiến gào thét điên cuồng: “Em hối hận , sống thật với , còn em nữa?”

thấy cô là thấy buồn nôn! và Đậu Đậu bây giờ sống .”

Đậu Đậu cần !”

“Đậu Đậu cần, nó bố là đủ !”

“Anh Bình, vẫn còn hận em, hận chính là yêu, buông bỏ em .”

“Ngụy Thiến Thiến, cô đừng hổ nữa! Nếu thể, hận thể từng quen cô!”

Ngụy Chí Dũng thấy Cốc Chính Bình mềm cứng đều ăn, nụ nịnh nọt mặt tắt ngấm, âm u : “Họ Cốc , đừng rượu mời uống thích uống rượu phạt, em gái tái hôn với , đó là nể mặt , đồng ý, sẽ đập nát cửa hàng của !”

Cốc Chính Bình Ngụy Chí Dũng mặt đầy điên cuồng, .

Anh c.ắ.n răng : “Anh dám đập cửa hàng, dám liều mạng với !”

Cửa hàng ngọc thạch là nơi và con trai nương tựa để sinh tồn, ai dám phá hủy, dám liều mạng!

Ngụy Chí Dũng hừ nhẹ một tiếng, kéo Ngụy Thiến Thiến từ đất lên.

“Thiến Thiến, thằng nhóc là khúc xương cứng.”

Ngụy Thiến Thiến giả vờ giả vịt ôm lấy cánh tay Ngụy Chí Dũng, lóc kêu lên: “Anh, Bình là em yêu nhất, đừng động !”

Ngụy Chí Dũng liếc bụng em gái, c.ắ.n răng gầm lên: “Ra đây hết cho tao!”

Lập tức, bảy tám đàn ông từ trong đám đông bước , phía hai em nhà họ Ngụy.

Ngụy Chí Dũng sắc mặt hung tợn, trừng mắt Cốc Chính Bình: “Hôm nay hoặc là tái hôn với em gái , hoặc là đập nát cửa hàng của !”

Cốc Chính Bình ngờ đôi em hổ như , tức giận đến mức run rẩy.

“Vậy , chắc chắn đập cửa hàng của ?”

Lúc , Tần Xu bước , đầy hứng thú hỏi.

Hai em nhà họ Ngụy Tần Xu trắng trẻo sạch sẽ, xinh kiều diễm tựa như thiếu nữ.

Đáy mắt Ngụy Chí Dũng lóe lên tia sáng dâm tà, nuốt nước bọt hỏi: “Cô là?”

Tần Xu hiền hòa: “ chính là bà chủ của cửa hàng .”

Ngụy Thiến Thiến gắt gao chằm chằm Tần Xu, dường như đoán điều gì, đột ngột về phía Cốc Chính Bình.

“Có lòng đổi ? Con hồ ly tinh nhỏ ngủ với ?!”

Cốc Chính Bình sắc mặt trắng bệch, hoảng sợ gầm thấp: “Cô ngậm miệng ! Không vu khống cô !”

Người khác phận của Tần Xu, rõ như ban ngày.

Tần Xu là vợ của Bí thư Tạ, cũng là ân nhân cứu mạng của Đậu Đậu, đừng là nhúng chàm, trong lòng ngay cả một tia suy nghĩ cũng dám !

Sự tức giận và bảo vệ của Cốc Chính Bình, rơi trong mắt Ngụy Thiến Thiến chính là ngầm thừa nhận.

gằn : “Được lắm! Thảo nào tái hôn với , hóa là tìm một con hồ ly lẳng lơ nhỏ như ! Cốc Chính Bình hổ! Cô nhỏ hơn vài tuổi nữa là thể bố cô đấy!”

“Chát!”

Cốc Chính Bình nhẫn nhịn hết nổi, xông lên , tát mạnh Ngụy Thiến Thiến một cái.

Ngụy Chí Dũng thấy em gái đ.á.n.h, xông lên định đ.á.n.h Cốc Chính Bình, cổ tay trắng ngần của Tần Xu khẽ xoay, một cây kim vàng đ.â.m lòng bàn tay đối phương.

“A a a!”

Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên.

Ngụy Chí Dũng ôm lấy lòng bàn tay kim vàng đ.â.m xuyên, đau đến mức sắc mặt trắng bệch.

Tần Xu bước đến bên cạnh Ngụy Thiến Thiến, chằm chằm bụng cô , khẽ chậc một tiếng: “Trong bụng cô m.a.n.g t.h.a.i c.h.ế.t lưu của khác, cớ đến quấn lấy Cốc Chính Bình gì.”

 

 

Loading...