(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 433: Tạ Thần Nam Biết Được Sự Thật, Tạ Thiếu Đến
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:05:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Tần Lục thúc công đổi, ánh mắt sắc bén chằm chằm đàn ông trung niên, lên tiếng cảnh cáo:
“Tuy cháu là tộc trưởng đời tiếp theo do đích chỉ định, nhưng những chuyện nên hỏi thì đừng hỏi.”
Người đàn ông trung niên cúi đầu: “Cháu hiểu , Lục thúc.”
Tần Lục thúc công nhạt giọng : “Đến lúc đó, tự nhiên cháu sẽ hết thôi.”
Người đàn ông trung niên mặt đầy vẻ thôi: “Cháu nghi ngờ A Xu dường như điều gì đó, dạo luôn chạy núi , chào hỏi một tiếng về, là đ.á.n.h đòn hồi mã thương với chúng ?”
Tần Lục thúc công thấy lời , xoay bước , gấp gáp : “Cháu canh chừng ở đây, gặp dòng nước xiết nguy hiểm đặt sự an của tộc nhân lên hàng đầu, bọn họ một ai phép xảy chuyện!”
“Cháu Lục thúc!”
Thôn Ngọc Sơn, từ đường Tần thị.
Tần Xu dẫn con trai đến từ đường, quỳ lạy liệt tổ liệt tông Tần thị.
“Bất hiếu t.ử tôn, truyền nhân đời thứ 38 của Tần thị, Tần Xu dập đầu bái lạy các vị lão tổ tông!”
Cô dập đầu ba cái, dâng lên ba nén nhang trong tay.
Tạ Thần Nam học theo, giọng non nớt trong trẻo: “Truyền nhân đời thứ 39 của Tần thị, Tần Diên dập đầu bái lạy các vị lão tổ tông!”
Cậu bé cung kính dập đầu ba cái, lúc lên suýt chút nữa vấp ngã, may mà Tần Xu nhanh tay lẹ mắt đỡ bé vững, lấy ba nén nhang dâng lên cho tổ tông.
Tạ Thần Nam kéo kéo váy Tần Xu: “Mẹ, tiếp theo gì ạ?”
Tần Xu cầm cuốn sách y “Đạo Y”, lật đến trang cuối cùng, mở lớp kẹp bên trong , một bức tinh tượng đồ đập mắt.
Cô xoa xoa cái đầu nhỏ của Tạ Thần Nam: “Đợi đến tối, Thần Thần ở cùng sợ ?”
Đáy mắt Tạ Thần Nam hiện lên tia sáng hưng phấn, toét miệng : “Không sợ ạ!”
Tần Xu: “Thời gian còn sớm, con tự tìm chỗ sách y một lát , nghiên cứu xem từ đường và tinh tượng đồ sách mối liên hệ gì.”
Tạ Thần Nam ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng——”
Tần Xu cầm sách y, dựa theo vị trí của tinh tượng đồ, trong từ đường.
Bức tinh tượng đồ cổ xưa trong lớp kẹp của sách y, là cô phát hiện khi về Vân Quyến, bức đồ để bất kỳ chữ ghi chú nào.
Tần Xu một trực giác mãnh liệt, bức đồ quan trọng, lẽ liên quan đến con đường sống của cô.
“Kẽo kẹt!”
Cửa gỗ của từ đường từ bên ngoài mở .
Tần Lục thúc công thấy Tần Xu đang trong từ đường, và Tạ Thần Nam đang chiếc ghế đẩu cao sách.
Ánh mắt Tần Xu khẽ lóe lên, bất động thanh sắc hỏi: “Lục thúc công, ông đến đây?”
Tần Lục thúc công bước qua bậu cửa, : “Nghe cháu về , ông qua xem chuyện gì xảy .”
Ông quen cửa quen nẻo dập đầu thắp nhang cho liệt tổ liệt tông, dậy bước đến mặt Tần Xu, vô tình thấy tinh tượng đồ sách y.
Tần Xu chủ động đưa sách về phía một chút: “Lục thúc công đây là đồ gì ?”
Đáy mắt Tần Lục thúc công lộ vẻ hiểu, giọng điệu nghiêm túc : “Đây là tinh tượng trận pháp, điều kiện tinh tượng kỳ dị hàng trăm năm mới xuất hiện một , mới thể hiển lộ trận pháp thần bí kết nối thiên địa, giao tiếp cổ kim.”
Tần Xu những lời nghiêm túc của Tần Lục thúc công, khóe môi ngừng giật giật.
“Lục thúc công, lúc ông đến uống rượu ?”
Lời , là đáng tin cậy !
Tần Lục thúc công bật lắc đầu: “Cháu cứ coi như ông bậy , nhưng bức đồ hỏng , vô dụng, bất kỳ giá trị tham khảo nào.”
Trên mặt Tần Xu lộ vẻ thất vọng rõ rệt: “Vậy , cháu còn tưởng buổi tối thể dựa đêm tìm manh mối gì đó.”
Tần Lục thúc công thấy vẻ mặt thất vọng của cô, cùng với áp suất thấp bao trùm , một trái tim thương xót liền mềm nhũn.
“A Xu, cháu dường như vội vàng Thần Thần tiếp quản vị trí của cháu?”
Tần Xu vẻ mặt như như liếc Tần Lục thúc công: “Ông nguyên do ?”
Năm ngoái, lúc cô và đại ca gieo quẻ xin keo trong từ đường, Tần Lục thúc công vẫn luôn ở bên ngoài.
Tần Xu rõ mười mươi, chỉ là đ.â.m thủng lớp giấy cửa sổ mà thôi.
Thấy Lục thúc công gì, Tần Xu nhạt giọng : “Cháu sắp c.h.ế.t , Thần Thần mà trưởng thành nhanh lên, y thuật Tần thị sẽ kế thừa.”
Cô thấy, Tạ Thần Nam đang sách cách đó xa, đôi tai nhỏ khẽ động đậy.
Tần Lục thúc công Tần Xu thẳng thừng như , lộ vẻ khổ: “Đứa trẻ cháu đừng bậy.”
Tần Xu gập cuốn sách y trong tay , giọng điệu nghiêm túc hỏi: “Vậy nên, hơn một năm nay, ông đang tìm kiếm thứ gì ở núi ?”
Tần Lục thúc công khẽ thở dài: “Vốn dĩ định cho cháu , dù cũng là chuyện nắm chắc, sợ cháu , cũng chỉ là mừng hụt một phen.”
Tần Xu thở gấp, thăm dò hỏi: “Là đang tìm cách tục mệnh cho cháu ?”
Tần Lục thúc công gật đầu : “Không sai, tinh liên đồ phía cuốn sách y tay cháu, chỉ thẳng đến thác nước ở núi , cơ duyên ở con suối đó, bên một dòng sông ngầm, chỉ cần tìm thấy nó cháu sẽ thể sống tiếp.”
“Thật ?!” Tần Xu kích động đến mức hai má ửng hồng.
Tần Lục thúc công: “Là thật, chỉ là tìm nó dễ.”
Giữa hai hàng lông mày Tần Xu hiện lên vẻ vui sướng: “Chỉ cần cách là , ông đáng lẽ nên cho cháu sớm hơn.”
Tần Lục thúc công vẻ mặt ảm đạm : “Ông nội cháu mất hơn nửa đời mới tìm thấy, mười năm căn bản là đủ, cho cháu , cũng sợ là mừng hụt.”
Tần Xu giọng trầm thấp: “Không mười năm, là mười năm ba tháng.”
Cô nắm c.h.ặ.t cuốn sách y trong tay, cố gắng kiềm chế sự kích động trong lòng.
Tần Lục thúc công lắc đầu: “Thời gian đủ, dòng sông ngầm đó khó tìm, mỗi giờ mỗi khắc đều xảy đổi, cần khí vận nhất định mới thể gặp .”
Tần Xu im lặng một lát, hỏi: “Đây là cơ hội sống duy nhất của cháu ?”
Tần Lục thúc công gật đầu: “Nó là cơ hội sống sót duy nhất của cháu.”
Tần Xu thở phào nhẹ nhõm: “Nếu mười năm tìm thấy, chứng tỏ ông trời cũng diệt cháu, đây là mệnh của cháu, cháu nhận! Trước mắt cháu nhận, chỉ cần một tia cơ hội cháu cũng sẽ từ bỏ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-433-ta-than-nam-biet-duoc-su-that-ta-thieu-den.html.]
Cô hai mắt chằm chằm Lục thúc công: “Dòng sông ngầm cất giấu thứ gì? Chắc chắn thể giúp cháu sống sót ?”
Ánh mắt Tần Lục thúc công né tránh: “Tìm cháu sẽ , bây giờ gì cũng vô ích.”
Tần Xu: “Cháu núi xem thử.”
“Cũng , đại ca cháu bọn họ đều ở đó, chúng vẫn luôn tìm kiếm lối của dòng sông ngầm.”
Hai quên mất trong từ đường còn một , rời .
Tạ Thần Nam chiếc ghế đẩu cao, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng, trang sách y đang dừng , giấy đều bàn tay nhỏ bé của bé vò nát.
Mẹ chỉ còn mười năm tuổi thọ?
Tại như ? Bố ?
Tạ Thần Nam sắp bốn tuổi, lúc cảm thấy trời như sắp sập xuống.
Cậu bé hai mắt đỏ lên, cánh mũi nhỏ khẽ phập phồng, dáng vẻ như mà .
Tần Xu bờ suối, tộc nhân khí thế ngất trời tìm kiếm lối sông ngầm, đích xuống nước thăm dò một phen, cũng manh mối gì.
Tần Hải Duệ cởi trần nửa , từ nước bò lên: “A Xu, em đến ! Thần Thần ?”
Tần Xu đang tảng đá lớn, vắt khô nước quần áo, cứng đờ.
“Xong ! Em quên Thần Thần ở từ đường !”
Tần Hải Duệ ánh mắt khó nên lời cô: “Em kiểu , đáng tin cậy đấy.”
Tần Xu màng đến dòng sông ngầm suối nữa, xoay vội vã xuống núi.
Trời tối .
Cũng Tạ Thần Nam ở từ đường, sợ hãi .
Lúc Tần Xu chạy đến từ đường, thấy Tạ Thần Nam đang bậu cửa ngửa đầu , và tộc nhân đang phía bé.
“Thần Thần!”
Tần Xu lao tới như một mũi tên, bế con trai lên.
“Sao con về nhà? Bụng đói ?”
Bàn tay nhỏ bé của Tạ Thần Nam ôm lấy cổ Tần Xu, rúc hõm vai cô.
“Thần Thần đói, về nhà, đợi ——”
Tần Xu tràn đầy áy náy: “Xin con, bận quá nên quên mất con.”
Đáy mắt đen trắng rõ ràng của Tạ Thần Nam, lộ vẻ đau thương phù hợp với lứa tuổi, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, khi nào chúng về? Con nhớ bố .”
Nghe thấy con trai nhớ bố, mặt Tần Xu lộ vẻ kinh ngạc.
Đây là đầu tiên con trai nhớ bố.
Tần Xu vỗ vỗ lưng con trai: “Vài ngày nữa, Thần Thần thể gặp bố .”
Tạ Thần Nam chút hụt hẫng: “Dạ——”
Tần Xu tựa chiếc ghế tựa trong sân, Tạ Thần Nam đang chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh, tâm trí để học thuộc lòng sách y.
“Y đạo chi thủy, nguyên vu âm dương, thành vu ngũ hành. Âm dương giả, thiên địa chi bản, vạn vật chi căn, ngũ hành giả kim mộc thủy hỏa thổ, tương sinh tương khắc, hóa sinh vạn vật, y giả đương tiên minh thử lý, phương năng nhập môn, phu bệnh chi lai, hoặc nhân ngoại cảm... ngoại cảm...”
Đến đến ... Tạ Thần Nam bắt đầu !
Tần Xu ánh mắt nghiêm túc con trai, nhắc nhở: “Lục dâm.”
Tạ Thần Nam ngẩng đầu cô một cái, tiếp tục : “Phu bệnh chi lai, hoặc nhân ngoại cảm lục dâm, hoặc nhân nội thương thất tình...”
Sắc mặt Tần Xu chút , tiếp tục nhắc nhở: “Lục dâm giả.”
Giọng Tạ Thần Nam ngày càng nhỏ: “Lục dâm giả, phong hàn thử thấp táo hỏa, thất tình giả, hỉ nộ ưu tư bi khủng kinh... kinh...”
Tần Xu thẳng , giọng điệu nghiêm túc hỏi: “Thần Thần, mấy ngày nay con ? Sách y đây đều ngược trôi chảy, bây giờ thuộc nữa ?”
Tạ Thần Nam cẩn thận cô: “Mẹ, con học y nữa, con học.”
“Con nữa xem!”
Đáy mắt Tần Xu lóe lên một tia tàn nhẫn, mặt mang theo vẻ tức giận.
Tạ Thần Nam cúi đầu, dám gì nữa.
Tần Xu tức giận đến mức run rẩy, trong lòng cũng bốc hỏa theo: “Tần Diên! Con ngẩng đầu lên cho !”
Tạ Thần Nam ngẩng đầu lên, hai mắt ngấn lệ, ánh mắt đau thương Tần Xu.
Cậu bé lấy hết can đảm : “Mẹ, con học y nữa, con thừa kế, con c.h.ế.t!”
Câu cuối cùng, khiến cơn giận dữ của Tần Xu trong chốc lát tan biến còn tăm , đầu quả tim cô run rẩy, dám tin con trai.
“Con đang gì ? Mẹ thể c.h.ế.t , con ai hươu vượn .”
“Những lời với ông trẻ, con đều thấy hết !”
Tần Xu cứng họng, bế Tạ Thần Nam lên, đùi .
Cô lau nước mắt cho con trai, nhẹ nhàng dỗ dành: “Con nhầm , sẽ c.h.ế.t.”
Tạ Thần Nam nấc lên: “Không , sắp c.h.ế.t , con nhanh ch.óng học y!”
Tần Xu ôm con trai hồi lâu nên lời, đáy mắt hiện lên vẻ mệt mỏi và đau thương.
Đợi cảm xúc của Tạ Thần Nam bình tĩnh , cô nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai lên.
“Thần Thần, chuyện đừng cho bố ?”
Ngoài cổng lớn, truyền đến giọng trong trẻo sạch sẽ, mang theo ý của đàn ông: “Chuyện gì thể cho ?”