(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 445: Không Vứt Bỏ Không Từ Bỏ, Sinh Tử Có Nhau
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:05:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vài bóng vạm vỡ từ trong rừng , ánh sáng đèn pin của bọn họ quét tới.
Một giọng nam chần chừ vang lên: “A Xu?”
Tần Xu kéo A Mộc Đề , bước tới chào hỏi: “Đường thúc, là cháu, cháu đến lấy T.ử Kim Châu Hoa.”
A Mộc Đề là Tần gia, sát khí lượn lờ quanh tản ít.
Tần Xu giải thích với đám Tạ Lan Chi: “Mấy đều là Tần gia, bọn họ ở đây bảo vệ d.ư.ợ.c liệu.”
A Mộc Đề hỏi: “Dược liệu còn cần bảo vệ ?”
Tần Xu : “T.ử Kim Châu Hoa sinh trưởng hai mươi năm mới hoa kết trái, Tần gia canh giữ ở đây, đề phòng dã thú chim ch.óc đến phá hoại.”
Tạ Lan Chi đến mặt Tần Xu, liếc đám A Mộc Đề.
“Cất hết s.ú.n.g , đừng sợ.”
Mọi huấn luyện bài bản cất v.ũ k.h.í, lùi về vị trí cũ.
Tần Xu đến mặt trong tộc hàn huyên xong, tiến về phía khu vực trồng T.ử Kim Châu Hoa.
Một mảnh nhỏ ánh trăng chiếu rọi, lấp lánh ánh sáng t.ử kim, tựa như dải lụa vàng hoa lệ đung đưa.
Tạ Lan Chi nhịn cảm thán: “Rất .”
Anh từng thấy loại thảo d.ư.ợ.c nào như , lờ mờ tỏa ánh sáng thần thánh.
Tần Xu lấy một chiếc hộp gỗ tinh xảo từ trong gùi tre , giữa khóm hoa, bắt đầu hái hoa.
“Loài hoa thì , nhưng mỏng manh, những năm thời tiết nhiều mưa, phần rễ của chúng cắm đất đá sẽ thối rữa.
Ông nội em lúc còn sống, cũng chỉ thu hoạch hai T.ử Kim Châu Hoa thời kỳ trưởng thành, đây là do ông trồng lúc sinh thời, cũng là đầu tiên em tự hái T.ử Kim Châu Hoa.”
Nói đến cuối cùng, trong giọng điệu lộ vài phần mất mát và thương cảm.
Tạ Lan Chi ngoài vườn t.h.u.ố.c rào , đôi mắt dịu dàng lẳng lặng Tần Xu.
“Cần giúp ?”
Tần Xu đầu cũng ngẩng lên : “Tạm thời cần, lát nữa đưa hộp t.h.u.ố.c cho em là .”
Cô xổm một gốc T.ử Kim Châu Hoa, tay cẩn thận vòng qua dây leo, cắt bông hoa vàng mỏng manh xuống, rơi hộp gỗ bên .
Loài hoa độc tính, khi phơi khô dùng tay chạm .
Nó còn là một trong những d.ư.ợ.c liệu quan trọng trong bí d.ư.ợ.c trường thọ của Tần thị.
Một giờ .
Tần Xu thu hoạch xong bộ T.ử Kim Châu Hoa, xếp đầy hai hộp gỗ.
“Thu hoạch năm nay cũng , nhưng cũng đủ dùng .”
Cô đưa hộp gỗ cho Tạ Lan Chi: “Anh đỡ lấy, em trồng T.ử Kim Châu Hoa một chút.”
“Được——”
Tạ Lan Chi sừng sững ngoài vườn t.h.u.ố.c, đôi mắt dịu dàng tĩnh lặng Tần Xu.
Thời gian chầm chậm trôi qua, chút nào mất kiên nhẫn, trong lòng trong mắt đều là bóng dáng bận rộn của Tần Xu.
“Đoàng——”
Đột nhiên, tiếng s.ú.n.g đinh tai nhức óc vang lên.
Trong chớp mắt, hàng chục bóng xông lên, bảo vệ Tạ Lan Chi tầng tầng lớp lớp.
A Mộc Đề cùng một đám hộ vệ ánh mắt lạnh lẽo về phía khu rừng núi nơi tiếng s.ú.n.g vang lên.
Tạ Lan Chi hét lớn với Tần Xu: “A Xu, qua đây!”
Tần Xu dường như thấy, vẫn nhanh chậm trồng T.ử Kim Châu Hoa.
Từ trong căn nhà gỗ xi măng dựng tạm bên cạnh, vài Tần gia bước , đàn ông bắt chuyện với Tần Xu đó .
Ông ha hả : “Mọi cần lo lắng, bên lên , dẫn đường các cũng lên , trừ phi san bằng ngọn núi , nếu thì Đại La Thần Tiên đến cũng vô dụng.”
Tần Xu trồng xong d.ư.ợ.c liệu tay, thẳng , ngẩng đầu tìm kiếm bóng dáng Tạ Lan Chi.
Lại phát hiện, đang cách đó hai mét, đôi mắt đen sâu thẳm chằm chằm cô.
Tạ Lan Chi vươn tay: “Qua đây——”
Tần Xu nhận sự lo lắng và căng thẳng của Tạ Lan Chi, bước chậm tới, đặt tay lòng bàn tay ấm áp của đàn ông.
Tay Tạ Lan Chi dùng sức, kéo Tần Xu lòng ôm c.h.ặ.t.
Anh : “Trong núi an , chúng về thôi.”
Không chắc chắn tiếng s.ú.n.g nhắm ai, lúc rút lui, mới là an nhất.
Tần Xu lắc đầu từ chối: “Có thể là đang săn trộm, cần căng thẳng như , hơn nữa nếu thực sự nguy hiểm gì, ở đây mới là an nhất, ai thể lên .”
Tạ Lan Chi mím môi : “Anh lo cho bố , còn các con.”
Tần Xu nhướng mày: “Vậy thì càng cần lo lắng, bọn họ an .”
Kể từ khi Tạ Lan Chi nhậm chức, các thành viên Tần gia ai nấy đều bản lĩnh tự bảo vệ , thứ khiến danh sợ mất mật nhất, là loại độc d.ư.ợ.c thể g.i.ế.c vô hình ngoài trăm mét.
Chó trong làng đến gần cổng Tần gia, đều hun cho sủa gâu gâu, cụp đuôi bỏ chạy.
Càng đừng đến những kẻ tìm đến cửa, tay với Tần gia.
“Đoàng! Đoàng——!”
Tiếng s.ú.n.g vang lên, hơn nữa còn trở nên dày đặc.
A Mộc Đề nghiêm trận dĩ đãi, cao giọng hỏi: “Tiếng s.ú.n.g hình như gần hơn , Lan ca, cần em xuống núi xem thử ?”
Không đợi Tạ Lan Chi mở miệng, Tần Xu lạnh giọng : “Đừng , bớt tò mò , thể giữ mạng.”
Nói xong, cô buông tay Tạ Lan Chi , tiếp tục trồng d.ư.ợ.c liệu.
Tạ Lan Chi với A Mộc Đề: “Nghe A Xu.”
Anh dùng ánh mắt dò xét đ.á.n.h giá Tần Xu.
Tần Xu hình như đổi .
Cô trở nên lý trí bình tĩnh, gần như m.á.u lạnh.
Lạnh nhạt đến mức dường như cảm giác tách biệt với thế giới .
“Đoàng!”
“Đoàng! Đoàng——!”
Tiếng s.ú.n.g núi, vẫn tiếp tục vang lên.
Vài phút , tín hiệu pháo hoa thắp sáng bầu trời đêm, khiến sắc mặt tất cả đều đổi.
Tần Xu nhíu c.h.ặ.t mày pháo hoa rực rỡ bầu trời đêm, trong chớp mắt biến mất tăm tích.
A Mộc Đề kinh hô: “Lan ca! Là của Lữ đoàn Đặc chiến Long Đình!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-445-khong-vut-bo-khong-tu-bo-sinh-tu-co-nhau.html.]
Tần Xu c.ắ.n răng, ném dụng cụ trong tay xuống: “A Mộc Đề, dẫn vài theo xuống núi!”
Sắc mặt Tạ Lan Chi trầm xuống: “Anh cũng !”
Tần Xu xắn tay áo xuống, nhạt giọng : “Sau khi xuống núi, đám A Mộc Đề chắc chắn lo cho sự an nguy của , lúc cứu sẽ phân tâm.”
Hai hàng lông mày của Tạ Lan Chi nhíu c.h.ặ.t, một loại ảo giác là vật linh tinh.
Nếu đổi là khác, sớm nổi giận .
Tạ Lan Chi hít sâu một , bình tĩnh : “A Xu, em quên , từ nhỏ lăn lộn trong bộ đội, A Mộc Đề đều do dẫn dắt, ngay cả Lữ đoàn Đặc chiến Long Đình cũng do một tay sáng lập, chỉ huy tối cao của bộ đội hiện nay, Chử Liên Anh đều là đối thủ của .”
Tần Xu nghĩ nghĩ, cảm thấy chui ngõ cụt .
Tạ Lan Chi là từng trải qua khói lửa chiến trường, thể vì phận hiện tại của , mà bỏ qua năng lực của .
Dưới núi vang lên tiếng s.ú.n.g, Tần Xu gật đầu : “Cùng , tranh thủ thời gian!”
Trong khu rừng rậm rạp che khuất bầu trời.
Một nhóm chiến sĩ mặc quân phục rằn ri nhanh ch.óng rút lui.
“Đội trưởng! Bỏ xuống, rút !”
Một thương binh dìu bước , giọng điệu yếu ớt cầu xin.
“La Tuấn! Cậu câm miệng cho !”
Người đàn ông dẫn đường phía , hạ giọng gầm lên.
Sắc mặt La Tuấn tái nhợt, m.á.u từ vết thương do đạn b.ắ.n ở chân trái ngừng tuôn .
Cậu túm lấy ống tay áo của một chiến hữu: “Các khuyên đội trưởng , thương , nữa, các sống sót ngoài, nhiệm vụ của chúng vẫn thành, thể đều bỏ mạng ở đây!”
Người chiến sĩ túm ống tay áo, quệt vệt m.á.u mặt, giọng điệu kiên định : “Chúng là chiến hữu.”
Không đợi La Tuấn tiếp tục, : “ là lính đặc chủng của Long Đình, từng tuyên thệ lá cờ đỏ, lấy thể thép đón nhận nguy hiểm, lấy trái tim sợ hãi đạp bằng gian nan hiểm trở, cùng chiến hữu sinh t.ử , dâng hiến lòng trung thành cho sứ mệnh, dùng m.á.u nóng bảo vệ mảnh đất , bất luận sống c.h.ế.t, vĩnh viễn lùi bước!”
Người chiến sĩ dìu La Tuấn ở phía bên , cũng lên tiếng: “Chúng là chiến hữu, là em.”
Hai chiến hữu phía , đồng thanh : “Không vứt bỏ từ bỏ! Sinh t.ử !”
“Đoàng——!”
Tiếng s.ú.n.g phía vang lên.
Đội trưởng đầu dừng , bi thương năm em dẫn .
“Chúng về điểm xuất phát , khu rừng tìm thấy phương hướng, la bàn hỏng .”
La Tuấn khổ : “Dựa theo tiếng s.ú.n.g , bọn chúng tới mười phút nữa sẽ đuổi kịp, đây là ông trời diệt chúng .”
Một chiến sĩ trẻ tuổi nóng nảy, c.h.ử.i thề một tiếng: “Chẳng lẽ cứ thế mà gục ngã ?”
Chiến sĩ bên trái tự giễu : “Chúng đều bỏ mạng ở đây, bên ngoài liệu ai ? Nếu hủy thi diệt tích, e là ai chúng c.h.ế.t ở .”
“Mẹ kiếp! Cậu đừng nữa, ngay cả cái xác thây cũng , nghĩ thôi thấy uất ức!”
“Cho dù thể giữ thây, trong núi dã thú xuất hiện, bao lâu nữa cũng ăn thịt thôi.”
Đội trưởng quát khẽ: “Đều bậy bạ gì đó, truy binh sắp đến , đều chuẩn chiến đấu!
Bọn chúng đến, chúng b.ắ.n c.h.ế.t một tên tính một tên, b.ắ.n c.h.ế.t hai tên là lãi , đều đừng ủ rũ nữa!”
La Tuấn đẩy đang dìu , rút một con d.a.o găm từ trong giày quân đội .
“Nghe Chử! Cho dù c.h.ế.t, cũng kéo vài tên đệm lưng!”
Ánh mắt hung ác, tỏa sát khí, khí thế đồng quy vu tận với kẻ thù.
Chử Bạch Vũ —— là em họ của Chử Liên Anh, cũng là đội trưởng của tiểu đội.
Cậu quét mắt : “Các xem còn bao nhiêu viên đạn, lát nữa đừng lãng phí, đảm bảo mỗi viên đạn đều g.i.ế.c c.h.ế.t một tên!”
Núi quá lớn.
Bọn họ , truy binh ép sát từng bước.
Bọn họ đều chuẩn sẵn sàng hy sinh, nhưng tuyệt đối sẽ hy sinh vô nghĩa.
Rất nhanh, hơn hai mươi tên truy binh đuổi tới.
Một tên tráng hán đ.á.n.h giá La Tuấn đang tựa gốc cây.
“Ha ha ha ha… Cuối cùng cũng tìm thấy ! Chiến hữu của mày ?”
La Tuấn nhổ một bãi nước bọt về phía tên tráng hán: “Phi! Đồ ch.ó đẻ! Bọn họ đều rời , mày đừng hòng tìm thấy !”
Trên mặt tên tráng hán nhổ một bãi đờm lẫn tia m.á.u, tức giận giơ tay định b.ắ.n c.h.ế.t La Tuấn.
La Tuấn đột ngột lao lên, húc văng khẩu s.ú.n.g trong tay gã, d.a.o găm đ.â.m mắt trái đối phương.
“A a a!”
“G.i.ế.c nó, g.i.ế.c nó cho tao!”
Vài tên truy binh mặc áo chống đạn, nhanh ch.óng nổ s.ú.n.g về phía La Tuấn.
La Tuấn lê cái chân thương, thủ nhanh nhẹn ẩn nấp gốc cây.
“Đoàng! Đoàng! Đoàng——!”
Cùng lúc đó, đám Chử Bạch Vũ trốn ở các vị trí khác, lập tức nổ s.ú.n.g b.ắ.n trả.
Tổng cộng tám phát s.ú.n.g.
Đám Chử Bạch Vũ thu hoạch sáu mạng truy binh.
Tên tráng hán đ.â.m mù mắt, gầm lên: “Bọn chúng hết đạn ! Bắt ! Tao băm vằm bọn chúng thành vạn mảnh!”
Tiếp theo, là một trận cận chiến giáp lá cà t.h.ả.m liệt.
Sáu Chử Bạch Vũ, La Tuấn nhanh trói.
Tên tráng hán mắt trái chảy m.á.u ngừng, ôm mắt, xách s.ú.n.g, về phía La Tuấn mặt mũi bầm dập.
“Thằng ranh, tao tự tay thịt mày!”
Họng s.ú.n.g đen ngòm, chĩa trán La Tuấn kiệt ngạo bất tuần.
“Phi!”
La Tuấn nhổ một bãi đờm!
“Tao g.i.ế.c mày!”
Tên tráng hán tức điên lên, dùng sức bóp cò.
“Đoàng——”
“A a a!”
Tiếng s.ú.n.g và tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, đồng thời vang lên.