(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 455: Tạ Thiếu Suýt Nữa Bị Dỗ Thành Nhau Thai
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:06:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Xu chớp chớp mắt: “Chị về gia thế nhà em ?”
Dù tin tức trong thôn chậm trễ, nhưng các làng lân cận cũng gần như rằng, nhà họ Tần một cô con gái gả cho sĩ quan, cả gia đình đều kinh doanh d.ư.ợ.c liệu trong thành phố, kiếm bộn tiền.
Tần Xu nghĩ Diệp Tĩnh Nhàn ít nhiều cũng một chút tin tức.
Diệp Tĩnh Nhàn ngơ ngác lắc đầu: “A Tuyết chỉ với , nhà họ Tần nhiều đời học y.”
Tần Xu dở dở , đột nhiên hỏi: “Vậy chị đàn ông em gả là ai ?”
Không nếu Diệp Tĩnh Nhàn , cô gả cho nắm quyền một nước, sẽ kinh ngạc đến mức nào.
Không đợi Diệp Tĩnh Nhàn trả lời, tiếng gõ cửa vang lên.
“Cốc cốc——”
Tần Hải Duệ hỏi từ bên ngoài: “A Xu, hai xong ?”
Tần Xu cao giọng đáp: “Xong ! Ra ngay đây!”
Cô đỡ Diệp Tĩnh Nhàn đang ghế dậy, phát hiện tay cô đang run, dịu dàng an ủi: “Đừng căng thẳng, năm đó lúc em kết hôn là chủ động đến tận cửa, bây giờ con cũng sinh năm đứa , cũng một đám cưới nào, hôm nay là ngày vui của chị, vui lên một chút.”
Diệp Tĩnh Nhàn một nữa kinh ngạc: “Em năm đứa con?”
Tần Xu gật đầu: “Chị bốn đứa cháu trai và một đứa cháu gái.”
Tay Diệp Tĩnh Nhàn run lên, khóe miệng giật giật hỏi: “Em lấy chồng năm bao nhiêu tuổi?”
Tần Xu dắt đến cửa, tủm tỉm : “Lúc em lấy chồng lớn hơn chị một tuổi.”
Cửa phòng mở , Tần Hải Duệ mặc vest, n.g.ự.c cài hoa ở cửa.
Vết sẹo mặt Diệp Tĩnh Nhàn biến mất, dung mạo tinh xảo tì vết, kiều diễm động lòng , khiến kinh ngạc.
Tần Hải Duệ im lặng hồi lâu, cất tiếng cảm thán: “…Đẹp thật.”
Diệp Tĩnh Nhàn vốn e thẹn, đến cả cổ cũng đỏ bừng.
Tần Xu giao cho Tần Hải Duệ: “Mau , đang đợi hai ——”
“Được——”
Tần Hải Duệ dắt tay cô dâu rời .
Tiếng pháo nổ bên ngoài vang lên, sân nhà họ Tần vang lên những âm thanh ồn ào náo nhiệt.
Buổi tối.
Tần Hải Duệ uống đến mặt đỏ, tìm đến Tần Xu đang cùng con trai sách y.
“A Xu, em đây một chút.”
“Đến đây!”
Tần Xu cửa, Tần Hải Duệ đang say: “Anh ở cùng chị dâu, đến chỗ em gì?”
Tần Hải Duệ bất đắc dĩ : “Chị dâu em trông ngơ ngác, ban ngày dọa sợ, vẫn hồn ?”
Tần Xu trầm ngâm: “Cũng khả năng, chị mới thành niên, gặp nhiều chuyện tồi tệ như .”
Tần Hải Duệ véo sống mũi, lo lắng hỏi: “Vậy ?”
“Tối nay an ủi chị .”
“An ủi thế nào?”
Tần Xu : “Chuyện cũng cần dạy ? Đương nhiên là ôm chị , để chị cảm giác an .”
Lúc Diệp Tĩnh Nhàn cần an ủi, ôm là cách đơn giản và trực tiếp nhất.
Mắt Tần Hải Duệ sáng lên, tưởng rằng tối nay thể động phòng.
Anh chắc chắn hỏi: “Được ? Con bé đó sẽ phản kháng chứ?”
Tần Xu trợn mắt: “Anh đàn ông , cứ ôm thẳng , chị dâu lúc đang yếu đuối, là thời cơ để chiếm trái tim chị , ngốc nghếch thế, chút tinh ranh như thường ngày.”
Tần Hải Duệ ngại ngùng sờ mũi.
——Em gái chuyện , mặt đỏ tim đập.
Anh ho nhẹ một tiếng: “Khụ khụ… Anh , về xem chị dâu em thế nào.”
Tần Xu hét với theo bóng lưng Tần Hải Duệ: “Anh dịu dàng một chút.”
Bóng dáng đàn ông loạng choạng, bước chân rời càng thêm vội vã.
Tần Xu cả hiểu lầm, tối đó khai trai!
Thật khổ cho cô gái còn trong trắng Diệp Tĩnh Nhàn.
Đừng Tần Hải Duệ trông ôn nhu nho nhã, lúc , còn đáng sợ hơn những gã đàn ông to con hung thần ác sát.
Ngày hôm , Diệp Tĩnh Nhàn dậy nổi.
Mặt trời lên cao, trong phòng tân hôn chút động tĩnh nào.
Tần Xu ghế mây trong sân phơi nắng, thỉnh thoảng về phía phòng bên, nơi Tạ Thần Nam đang châm cứu cho bệnh nhân.
Cậu nhóc học nhanh, đúng là quen tay việc, quả nhiên đưa con về làng là đúng đắn.
Nửa tiếng nữa trôi qua, cửa phòng tân hôn mở từ bên trong.
Tần Hải Duệ quần áo xộc xệch bước , tắm trong ánh nắng, vươn vai một cái.
“Anh cả, vết thương cổ , là chị dâu cào ?”
Lời trêu chọc bất ngờ khiến hành động của Tần Hải Duệ vô thức cứng đờ.
Anh đưa tay sờ lên cổ, nơi tối qua lúc Diệp Tĩnh Nhàn chịu nổi cào mạnh một cái.
Cô bé trông yếu đuối mỏng manh.
Ra tay hề nương nhẹ.
Tần Hải Duệ bước tới, hỏi: “Trong nhà cơm , đói .”
Tần Xu trêu chọc: “Vất vả cả đêm, đúng là nên đói .”
Vẻ mặt Tần Hải Duệ tự nhiên: “Chuyện đừng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-455-ta-thieu-suyt-nua-bi-do-thanh-nhau-thai.html.]
Tần Xu khinh bỉ: “Anh dám dám cho khác ? Em ngờ vội vàng như , tối qua ăn chị dâu , còn tưởng sẽ thương hoa tiếc ngọc, đợi chị dâu định tâm trạng, cần một thời gian bồi dưỡng tình cảm.”
Tần Hải Duệ nghi hoặc hỏi: “Không em bảo mau ch.óng động phòng với chị dâu em ?”
“Em lúc nào?”
“Tối qua, em bảo ôm chị .”
Tần Xu tức đến bật : “Em bảo ôm an ủi chị , chứ bảo ăn sạch !”
Khóe mắt Tần Hải Duệ giật giật, ngây .
Anh nhớ hương vị say đắm tối qua, nhanh ch.óng bình tĩnh : “Tĩnh Nhàn phản kháng , cũng là ép buộc.”
Nhận sự cố hiểu lầm tối qua, Tần Hải Duệ vội vàng bù đắp, chột xông bếp.
May mà tối qua Diệp Tĩnh Nhàn, ngoài lúc đau đến cực điểm, gần như bất kỳ sự phản kháng nào.
Nếu , Tần Hải Duệ sẽ , cô vợ trong tay thể sẽ chạy mất!
Tần Xu chằm chằm bóng lưng cả, mặt cảm xúc phàn nàn.
“Tra nam——”
Tần Hải Duệ loạng choạng một cái, đó như chuyện gì bước bếp, nhanh ch.óng bưng cơm và thức ăn về phía phòng tân hôn.
Tần Xu lười biếng tận hưởng ánh nắng, miệng ngân nga bài hát của thế hệ .
Đàn ông !
Đều cùng một đức tính!
Nhớ năm đó, Tạ Lan Chi cũng là .
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, điện thoại bàn reo lên.
Tần Xu liếc , là cuộc gọi của Tạ Lan Chi.
Cô bắt máy, lên tiếng : “Hôm nay mặt trời mọc đằng tây , bận rộn nhớ gọi điện cho em thế?”
Giọng trầm ấm dịu dàng của Tạ Lan Chi vang lên: “Nghe cả hôm qua kết hôn?”
“Tin tức của cũng nhanh nhạy đấy, đúng , em chị dâu , tuổi còn nhỏ hơn em lúc gả cho năm đó.”
Tạ Lan Chi trêu chọc: “Vậy cả là trâu già gặm cỏ non ?”
Tần Xu khinh thường bĩu môi: “Hai cũng kẻ tám lạng nửa cân, đừng cả hai.”
Nụ của Tạ Lan Chi thu , dịu dàng tố cáo: “Họ chênh mười tuổi, chúng chỉ chênh bảy tuổi.”
Tần Xu âm thầm trợn mắt: “Phải , năm đó chỉ cách gặm cỏ non ba tuổi thôi.”
Bên Tạ Lan Chi im lặng.
Tần Xu đoán đang hờn dỗi, bắt đầu dỗ dành: “Chồng ơi, em nhớ .”
Giọng nũng nịu mềm mại, rõ ràng truyền tai Tạ Lan Chi, suýt nữa dỗ thành thai.
Người đàn ông lập tức đầu hàng, giọng khàn khàn: “Anh cũng nhớ em, hễ rảnh rỗi, mỗi phút mỗi giây đều nhớ em.”
Sến quá!
Nổi hết cả da gà.
Tần Xu lập tức chuyển chủ đề: “Ừm, các con thế nào? Có ngoan ?”
Tạ Lan Chi phiền não : “Các con trai đều ngoan, Dao Dao dễ dỗ, cứ suốt.”
Tần Xu lập tức đau lòng: “Con bé còn nhỏ như , thể suốt .”
Tạ Lan Chi : “Dao Dao chắc là cần , gửi con bé đến cho em.”
Tần Xu do dự, lập tức : “Được, Thần Thần bây giờ cần em lo lắng, gửi Dao Dao đến đây, em cũng thời gian chăm sóc con bé.”
“I a a——”
Từ điện thoại truyền đến giọng mềm mại.
Mắt Tần Xu sáng lên: “Dao Dao ở bên cạnh ?”
“ .” Tạ Lan Chi dậy đến cũi của con gái.
Anh bật loa ngoài, đưa cho con gái: “Dao Dao, là đây, chào con.”
Tạ Cẩm Dao miệng nhỏ thổi bong bóng, phấn khích kêu lên: “A a a——”
Tần Xu khỏi thẳng dậy, giọng kích động: “Dao Dao, con nhận giọng của ?”
Tạ Cẩm Dao nể mặt đáp : “I a a——”
“Dao Dao, con đến tìm ?”
“A——”
“Dao Dao ngoan quá, ở quê đợi con nhé.”
“A a a——”
Tần Xu giọng mềm mại của con gái, ánh mắt và lông mày đều lộ vẻ vui sướng.
Cách xa hàng ngàn cây , cô thể thấy Tạ Cẩm Dao ở Ngự Phủ, trong phòng việc thường ngày của Tạ Lan Chi, bàn tay nhỏ mũm mĩm đang sờ một quả cầu pha lê đen.
Đó là, một đêm Tạ Cẩm Dao ngừng, A Hoa tẩu bế cô bé đến phòng ngủ chính, tìm kiếm thở của Tần Xu.
Tạ Cẩm Dao bò xuống gầm giường, từ mò món đồ chơi .
Tiếng gõ cửa vang lên.
Tạ Lan Chi ngẩng đầu , là A Mộc Đề bước .
“Lan ca, cô Khương đến , đang ở phòng ăn đợi dùng bữa.”
Tạ Lan Chi gật đầu: “Biết , qua ngay.”
Anh đưa điện thoại lên tai, dịu dàng : “A Xu, chút việc, đợi bận xong thời gian , sẽ tự đưa con gái đến cho em.”
Bên Tần Xu im lặng hai giây, mới đáp : “…Biết .”