(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 510: Một Tiếng Anh Trai, Vừa Nũng Nịu Vừa Mềm Mại
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:08:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Long khó nhọc gật đầu, mang theo vài phần cảm xúc : "Phải rằng một quan chức của Mễ Quốc, gặp ngài đều khách sáo, Kim Long Bang chúng chỉ lẫy lừng trong giới Hoa, ngay cả các bang phái địa phương cũng nhượng bộ lui binh."
Đường Hưng Bang cụp mày rũ mắt, tự giễu : "Đó là , những năm đầu, chính là một con d.a.o trong tay những kẻ quyền quý đó, bây giờ tuổi , rằng, d.a.o là thể thế bất cứ lúc nào."
A Long nghĩ đến Kim Long Bang hiện giờ nguy cơ tứ phía, lên tiếng nữa.
Đường Hưng Bang tự giễu : " là càng sống càng thụt lùi , quá coi trọng bản ."
"Giúp chuẩn hậu lễ, ngày mai đích tạ tội, cho dù là quỳ xuống cũng cầu xin Tạ phu nhân tha thứ."
A Long thấp giọng : " chuẩn quà."
Đường Hưng Bang xua tay: "Đi ——"
Tuy nhiên, kế hoạch theo kịp sự đổi.
Hôm .
Tần Xu sáng sớm tỉnh dậy, hộ tống đến sân bay, máy bay riêng về nước .
Đám Đường Hưng Bang vồ hụt, sắc mặt chợt trở nên khó coi.
Tiền Lệ Na tủm tỉm Đường Hưng Bang đang : "Chú Đường, chị dâu họ của cháu bận, trong nước xếp hàng chờ chị khám bệnh quá nhiều, là ngài nắm bắt cơ hội."
Trái tim Đường Hưng Bang chìm mạnh xuống, ngoài mặt gượng : "Là mắt tròng, trạm dừng chân đầu tiên khi về nước của Tạ phu nhân là ở ?"
Tiền Lệ Na kinh ngạc hỏi: "Sao? Ngài vẫn đích tìm chị dâu họ của cháu ?"
Đường Hưng Bang đầy mặt áy náy : "Trước đó nhiều đắc tội, vứt bỏ khuôn mặt già nua , cũng nên xin Tạ phu nhân một tiếng."
Tiền Lệ Na bĩu môi: "Cũng cần thiết, chị dâu họ của cháu lòng rộng lượng, sẽ tính toán với ngài ."
Trong lòng cô khẩy —— Cơ hội bày mắt trân trọng, bây giờ hối hận cũng muộn .
Theo tính cách của chị dâu họ, nếu cứu Đường Hưng Bang, thì rời nhanh như .
Đường Hưng Bang lấy lòng Tiền Lệ Na, còn vòng vo mỉa mai, xám xịt rời .
Hoa Hạ, Vân Quyến.
Trở về cố thổ, Tần Xu cảm thấy hít thở cũng thông suốt hơn.
Biết A Hoa tẩu và con gái vẫn ở Thôn Ngọc Sơn, cô ngừng nghỉ trở về thôn.
Hôm nay, tình cờ là ngày Diệp Tĩnh Nhàn từ trường về, cô đang giúp Tần mẫu nhặt rau nấu cơm.
Diệp Tĩnh Nhàn thấy hai Tần Xu, Tạ Thần Nam, vây quanh bước trong sân.
Cô chào hỏi: "A Xu, em về !"
Tần Xu thấy giọng uyển chuyển tiêu hồn của chị dâu cả, khuôn mặt nguyên vẹn, dịu dàng xinh của cô , chỉ cảm thấy cảnh ý vui.
Tần Xu gật đầu: "Em về ."
Cô đến lưng Tần mẫu đang ghế đẩu, đưa tay ôm cổ Tần mẫu nũng.
"Mẹ, con về , nhớ con ?"
Tần mẫu tràn đầy collagen, khuôn mặt trông như hơn ba mươi tuổi, nở nụ dịu dàng.
Miệng : "Nhớ con gì, đến một cuộc điện thoại cũng gọi về nhà."
Tần Xu chột : "Con là bận ——"
Cô nháy mắt với Tạ Thần Nam ở cách đó xa, bé lanh lợi chạy tới, ôm lấy cánh tay Tần mẫu.
"Bà ngoại, con và đều nhớ bà, còn mang quà từ nước ngoài về cho bà nữa."
Tần mẫu dỗ dành vui vẻ, xoa đầu Tạ Thần Nam, : "Thần Thần ngoan."
Bà đầu Tần Xu đang chu môi nũng, dịu dàng hỏi: "Có mệt ? Vào nhà nghỉ ngơi lát , cũng thăm Dao Dao , đồ ăn ngon cho con."
"Cảm ơn !"
Tần Xu hôn lên khuôn mặt đàn hồi của Tần mẫu, tìm con gái nhỏ.
Trong phòng ngủ.
A Hoa tẩu bên mép giường, canh chừng Tạ Cẩm Dao đang chơi đồ chơi.
"Mẹ, ——!"
Tạ Cẩm Dao thấy bóng dáng Tần Xu, lắp bắp gọi .
Hai mắt Tần Xu sáng lên, tâm trạng vui vẻ : "Dao Dao gọi !"
So với bốn con trai, cô con gái nhỏ khá lười, gọi cũng khá muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-510-mot-tieng-anh-trai-vua-nung-niu-vua-mem-mai.html.]
A Hoa tẩu thấy Tần Xu về, cũng vô cùng vui mừng: "Tiểu tiểu thư mấy ngày nay nhớ ngài, ngủ cũng ôm quần áo của ngài, hai ngày đột nhiên liền gọi ."
Trái tim Tần Xu mềm nhũn hình thù gì, bế Tạ Cẩm Dao từ giường lên, giữa hai lông mày tràn ngập sự ấm áp, cúi đầu hôn lên trán con gái.
"Dao Dao giỏi quá, cũng nhớ con !"
Tạ Cẩm Dao vui vẻ vung vẩy hai tay, liên tục gọi: "Mẹ, ..."
Tạ Thần Nam bước phòng, thấy giọng non nớt của em gái, đôi mắt sáng lên.
Cậu bé bước tới, dùng tay chọc chọc má em gái.
"Dao Dao, gọi hai."
Sự chú ý của Tạ Cẩm Dao chuyển hướng, mong mỏi chằm chằm Tạ Thần Nam.
Tạ Thần Nam dỗ dành: "Dao Dao ngoan, gọi một tiếng hai."
Tạ Cẩm Dao mở cái miệng nhỏ: "Hai, hai..."
Hơi thở của Tạ Thần Nam đều nín bặt, đầy mong đợi em gái.
Đáng tiếc, Tạ Cẩm Dao ngoài việc gọi hai, tiếp theo bất kỳ âm thanh nào nữa.
Tạ Thần Nam bỏ cuộc, tiếp tục dỗ dành: "Dao Dao gọi hai, hai mua kẹo cho em ăn."
Tạ Cẩm Dao thấy kẹo, hai mắt sáng lên.
Mỗi A Hoa tẩu dỗ cô bé ăn cơm, sẽ là ngọt như kẹo để dỗ cô bé, đó cô bé sẽ ăn thứ ngon.
Tạ Cẩm Dao l.i.ế.m l.i.ế.m cái miệng nhỏ, giọng sữa lanh lảnh gọi: "Anh... hai!"
Tạ Thần Nam toét miệng, ngốc nghếch, dỗ đến mức tìm thấy đông nam tây bắc nữa .
Cậu bé thực sự lấy một cây kẹo mút, nhét bàn tay nhỏ bé của Tạ Cẩm Dao.
"Em còn quá nhỏ, cứ cầm chơi , hai mua thật nhiều thật nhiều kẹo cho em ăn!"
Lấy kẹo, Tạ Cẩm Dao vui vẻ rộ lên.
Cô bé giơ viên kẹo trong tay lên, lắc lư về phía Tần Xu một cái.
"Mẹ, kẹo, kẹo ——"
Tần Xu hai em, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng thỏa mãn, đáng tiếc thiếu Tạ Lan Chi và ba con trai khác.
Tạ Thần Nam lấy điện thoại của , gọi một cuộc điện thoại đến Kinh thị, còn bật loa ngoài.
"Thần Thần, ?"
Ống điện thoại, truyền đến tiếng hỏi han của Tạ Đông Dương.
Tạ Thần Nam đưa điện thoại đến mặt Tạ Cẩm Dao, híp mắt : "Anh cả, Dao Dao gọi ! Dao Dao, gọi thêm một tiếng hai !"
"Anh hai!"
Tạ Cẩm Dao nắm c.h.ặ.t cây kẹo mút trong tay, ngoan ngoãn gọi .
Lần gọi lắp bắp nữa, giọng nũng nịu mềm mại, ngọt ngào lanh lảnh.
Tạ Đông Dương đang cùng Tạ Lan Chi xử lý công vụ, trực tiếp lên từ ghế.
Cậu bé bất chấp ánh mắt dò hỏi của Tạ Lan Chi bàn việc, giọng kích động :
"Dao Dao, là cả, em gọi một tiếng cả xem."
Tạ Cẩm Dao chằm chằm chiếc điện thoại phát âm thanh, chớp chớp đôi mắt trong veo xinh .
Cô bé mở cái miệng nhỏ: "Anh hai!"
Tạ Đông Dương sốt ruột thôi: "Không hai, là cả, Dao Dao học theo , , cả, là cả."
"Anh hai!" Tạ Cẩm Dao cố chấp, chỉ nhận hai.
Tạ Đông Dương buồn bực thôi, ghen tị hỏi: "Thần Thần, em dỗ em gái gọi em là hai kiểu gì ?"
Tạ Thần Nam tự hào : "Em dùng kẹo dỗ đấy."
Tạ Đông Dương vội vàng : "Dao Dao, cả cho em kẹo, em gọi cả ."
Ngay khi Tạ Cẩm Dao kẹo dụ dỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh lộ biểu cảm rối rắm, giọng trong điện thoại đổi chủ nhân.
"Dao Dao, bố đây, còn nhớ bố ?"
Giọng nam trầm ấm êm tai của đàn ông trưởng thành, mang theo vài phần cám dỗ khó hiểu.